Chiến dịch quảng cáo nổi tiếng nhất của David Ogilvy

Những người đang công tác trong các lĩnh vực sáng tạo và nghệ thuật đều quá thấm nhuần nguyên tắc: “Bạn có thể mần ăn cả đời cũng chẳng được ai biết đến. Nhưng chỉ cần bạn may mắn làm nên được một tác phẩm để đời hay một bài hit như thể được sinh ra chỉ để dành cho bạn biểu diễn, cuộc đời mãi mãi sang trang!

Nói như trên, chiến dịch quảng cáo áo sơ-mi Hathaway chính là “tác phẩm để đời” đó của bậc thầy quảng cáo David Ogilvy – người được mệnh danh là “Cha đẻ của ngành quảng cáo.”

Và bạn – một người đam mê quảng cáo, đã, đang, hoặc sẽ công tác trong ngành này – cũng không nằm ngoài quy luật trên, khi quảng cáo cũng là một lĩnh vực đòi hỏi cả khả năng sáng tạo lẫn tính thẩm mỹ nghệ thuật để thành công trong nghề.

Mặc dù David Ogilvy vốn dĩ đã là một nhà quảng cáo có tiếng tăm lúc bấy giờ, nhưng chỉ sau khi làm nên kỳ tích với chiến dịch quảng cáo áo sơ-mi Hathaway, tên tuổi của ông mới được đông đảo quần chúng biết đến, giúp ông chính thức được công nhận là “thầy phù thủy” của ngành quảng cáo, khi mà mọi sản phẩm được ông tiếp thị đều trở thành cơn sốt trên thị trường đại chúng.

quang-cao-facebook-02

Vâng, bạn cũng muốn gặt hái được thành công giống như Ogilvy mà, đúng chứ? Thế thì còn chần chừ gì nữa, hãy cùng tôi tìm hiểu về chiến dịch quảng cáo của thương hiệu Hathaway do chính ông chắp bút nào:

Câu chuyện bắt đầu năm 1951, khi công ty quảng cáo Ogilvy & Mather có một khách hàng mới ghé thăm: thương hiệu CF Hathaway, một nhà sản xuất áo sơ-mi nhỏ đến từ Maine và chưa làm quảng cáo bao giờ. Ellerton Jette – chủ tịch của CF Hathway lúc bấy giờ – muốn bỏ ra 30.000 đô-la để thực hiện một chiến dịch quảng bá nhằm cạnh tranh với những thương hiệu áo sơ-mi khác lâu năm và tên tuổi hơn lúc bấy giờ.

Kỳ thực, so với tính cạnh tranh thị trường cũng như so với danh tiếng lẫy lừng trong giới quảng cáo của David Ogilvy lúc bấy giờ, 30.000 đô-la là một số tiền làm quảng cáo quá khiêm tốn, nếu không muốn nói là “chẳng đủ để làm nên trò trống gì cả.” Nên suốt khoảng thời gian đầu thương thảo, Ogilvy luôn tỏ vẻ lưỡng lự, thậm chí có những lúc ông muốn từ chối thẳng. Nhưng nhờ sự kiên trì của Jette khi vị chủ tịch này hứa rằng Hathaway sẽ trở thành khách hàng kiêm đối tác lâu dài của Ogilvy & Mather, đồng thời ông cũng hứa để cho David Ogilvy có toàn quyền quyết định đối với các chiến dịch quảng cáo của hãng, tuyệt đối không can dự vào những ý tưởng sáng tạo của Ogilvy, bậc thầy quảng cáo mới đồng ý và bắt tay thực hiện.

Cũng vì số tiền làm quảng cáo quá khiêm tốn, Ogilvy biết rằng cách duy nhất để thu về lợi nhuận cho cả hai bên chính là phải làm một điều gì đó thật độc đáo và ấn tượng – “độc” đến độ chưa ai làm bao giờ! 

Xem thêm: Vũ khí lợi hại nhất của nhà quảng cáo là ngôn từ hay hình ảnh?     

Khoảnh khắc “eureka” đã đến với Ogilvy khi ông vô tình nhìn thấy ảnh chụp của Lewis Douglas, đại sứ Hoa Kỳ ở Anh. Trong hình, Douglas bị chột mắt do bị vướng móc câu trong một lần đi câu cá. Hình ảnh vị đại sứ ăn vận lịch sự bị chột mắt giúp ông nảy ra ý tưởng sử dụng chiếc băng che một mắt cho người mẫu trong hình ảnh minh họa sản phẩm áo sơ-mi Hathaway.  

Ogilvy đưa những tấm ảnh đó cho người thợ chụp hình để tham khảo, rồi bảo người này rằng: “Cứ chụp cho tôi một đống hình người mẫu như thế này cho vui. Tôi ra ngoài một lát, rồi sẽ quay trở lại giao việc chính cho anh sau.

Lúc sau, khi đã nhìn thấy kết quả chụp hình, Ogilvy ồ lên thừa nhận: “Đây chính là thứ chúng ta cần!

Người mẫu trong loạt mẩu quảng cáo này là George Wrangell (1903-1969), một nam tước người Nga sinh sống ở New York. Các hình ảnh minh họa sản phẩm không chỉ toát lên một vẻ đẹp nam tính và phong thái ung dung đậm chất quý tộc của Wrangell, mà chúng còn ấn tượng công chúng bởi mảnh vải che mắt trên khuôn mặt phong độ của ông.  

Nếu không có chiếc băng che mắt, các mẩu quảng cáo của Hathaway sẽ chẳng có gì khác biệt  giữa một rừng các thương hiệu áo sơ-mi mà đâu đâu cũng tận dụng hình ảnh những người đàn ông đẹp trai ăn vận bảnh bao từa tựa nhau.

Nhưng chỉ nhờ thêm vào chiếc băng che mắt, Hathaway trở nên khác lạ và nổi bật giữa đám đông, nhờ một yếu tố mà Ogilvy gọi là “điểm hấp dẫn nhất của câu chuyện,” khiến cho bất kỳ ai nhìn thấy mẩu quảng cáo cũng phải dừng lại, tò mò và thắc mắc: “Người đàn ông lịch lãm kia bị làm sao mà phải che đi một mắt?” Và sự tò mò khi lên đến cao trào, khiến cho người ta phải phát cuồng đi mua áo sơ-mi Hathaway để được trải nghiệm “sự thật.”

Chiến dịch quảng cáo đó tạo cơn sốt ngay lập tức. Nhà sản xuất và nhà quảng cáo chỉ tốn 3.176 đô-la để đăng các mẩu quảng cáo của Hathaway lên báo The New Yorker. Chỉ trong vòng một tuần, mọi chiếc áo Hathaway trong thành phố đều được bán sạch.

Ngay chính bản thân David Ogilvy cũng bất ngờ vì hiệu ứng trên. Ông bình phẩm về chiếc băng chột mắt như sau: “Vì một vài lý do mà chính tôi cũng không biết được, nó đã làm cho Hathaway nổi tiếng chỉ sau một đêm. Và hơn thế nữa, nó giúp tôi “một bước thành sao.”           

Đọc đến đây, tôi tin rằng nhiều người trong các bạn đang khao khát muốn làm được điều tương tự như David Ogilvy đã làm, đúng chứ?

Và hẳn là mọi người cũng đang tò mò về nội dung bên trong của các mẩu quảng cáo Hathaway – làm thế nào mà chúng “hút hồn” đám đông và khiến họ đổ xô mua áo sơ-mi của hãng này đến thế?

Bài trên nói về Chiến dịch quảng cáo nổi tiếng nhất của David Ogilvy, hy vọng bài viết này giúp ích được cho bạn. Chúc bạn thành công!

Theo nghethuatvietquangcao