Đưa vợ qua nhà người yêu cũ

Hôm rồi, đưa vợ qua nhà người yêu cũ, tôi bỗng lặng người, nhìn vào hàng rào bên nhà, hoa đã nở rực rỡ.

Đàn ông, không phải ai cũng lăng nhăng, không phải ai cũng nghĩ, có vợ rồi cũng phải chơi bời gái gú tí. Đàn ông cũng có 5, 7 loại. Có loại lăng nhăng, đú đởn, có loại chân tình, yêu ai yêu hết lòng và cả đời không nghĩ tới chuyện ngoại tình. Và tôi là một trong số đó, một trong số đàn ông ngoan. Chỉ là, dù là ngoan hay không ngoan thì những thứ cảm xúc tự nhiên vẫn hiện về lúc gặp hoàn cảnh tương tự. Giống như việc rung động trước một cô gái đẹp hay mủi lòng khi nghĩ về người tình cũ, mối tình đầu tiên.

dua-vo-qua-nha-nguoi-yeu-cu-nguoiyeucu

Hôm rồi, đưa vợ qua nhà người yêu cũ, tôi bỗng lặng người, nhìn vào hàng rào bên nhà, hoa đã nở rực rỡ.  Nhà nàng rộng thật, khang trang thật, to như cái biệt thự, phải bằng năm bằng mười nhà tôi. Đúng là nàng tốt số, lấy được chồng giàu. Năm ấy, tôi còn nhớ mình tặng nàng cả một chậu hoa đẹp long lanh. Nàng nhận lấy, ánh mắt cũng long lanh hạnh phúc. Tôi nắm lấy tay nàng, rằng cả đời này sẽ ở bên cạnh nàng. Thế mà, giờ tôi ở bên cạnh một nàng khác.

Tôi đã từng nói với nàng, tôi hứa sẽ chăm sóc nàng và các con, nàng sẽ là một người vợ hiền, một người mẹ chu toàn. Bây giờ, nàng vẫn như thế nhưng là vợ của gã khác.

Nàng từng nói với tôi, dù anh là ai, anh nghèo khổ, anh giàu sang, em vẫn ở bên cạnh anh, lý do thì anh biết rồi, em yêu anh nhiều hơn tất cả. Tôi nghe bùi tai, cũng mủi lòng tin nàng như một cô gái ngây thơ tin một gã có biệt tài lẻo mép. Vài tháng sau, nàng vẫn nói câu ấy nhưng là nói với thằng khác.

Tặng cho nàng một bó hoa hồng, nàng hạnh phúc rơi nước mắt. Nàng nói, đó là lần đầu tiên nàng khóc và sẽ không bao giờ khóc nữa. Vì cuộc đời này có tôi là luôn có tiếng cười, sẽ chẳng có nước mắt rơi. Nàng không cần gì hết, chỉ cần có tôi bên cạnh. Thế mà, chẳng hiểu sao, đùng một cái, nàng lại khóc trước mặt tôi, nàng nói, nàng có người yêu rồi!

Ngày ấy, hứa sẽ đi làm, mua cho nàng một căn hộ rộng rãi, khang trang để thỏa cái đam mê bếp núc thật sang trọng của nàng. Ấy vậy mà, chưa kịp thực hiện ước mơ, nàng đi lấy kẻ khác, vì kẻ đó có nhà to, có cửa rộng, có cả một căn bếp bằng mấy căn nhà tôi đang ở với vợ hiện tại. Kể cũng đúng, nàng bỏ tôi là phải!

Nàng hứa lên hứa xuống, nếu không lấy anh, em chẳng lấy ai cả, em yêu anh hơn mọi thứ trên đời, không có anh, em không sống nổi, phải lấy người như anh. Ừ, có lẽ nàng thích cuốn sách ‘phải lấy người như anh’ nên buột miệng nói vậy. Vì vài tháng sau, người khóc là tôi. Nàng đưa tôi thiệp hồng nhưng đề tên thằng khác. Tôi cười mà lòng đau quặn thắt, chúc mừng nàng mà hận thù căm tức. Thôi thì, tôi thua cuộc. Nàng đi lấy chồng, làm vợ người ta.

Tôi giận nàng nên mới yêu và cưới vợ. Nhưng thật không người, người vợ hiện tại lại yêu tôi đến lạ. Và tôi cũng thấy, mình thật quá đỗi yêu người này. Nàng là mối tình đầu, tôi muốn quên đi. Và chỉ muốn chuyên tâm làm người chồng tốt với vợ. Tôi không muốn người tôi yêu thương bị tổn thương như nàng đã làm tổn thương tôi.

dua-vo-qua-nha-nguoi-yeu-cu-nguoiyeucu-1

… Hôm nay, lại đưa vợ qua nhà người yêu cũ, nhìn nàng đứng đó, vóc dáng tiều tụy, thân hình còm nhom, thương cảm. Nhìn thấy nàng, tôi cố tránh mặt, không dám nhìn vào đôi mắt ấy, sợ lại xuyến xao. Nghe nói, chồng nàng cờ bạc nghiện ngập, cắm xe cộ và bán hết đồ đạc trong nhà, nàng chẳng còn gì, mất trắng. Nhà cũng mang đi cắm, sắp bị tịch thu. Chồng cũng mất, chỉ còn nàng và con. Nàng trở thành bà mẹ đơn thân, cô đơn trong chính căn nhà của mình.

Đưa vợ đi qua nhà người yêu cũ, khựng lại, chỉ muốn dừng lại hỏi han nàng vì có chút xót xa. Nhưng vợ ngồi ở phía sau, lại thở dài, thôi thì đi thẳng…

Thấy mắt chồng nhìn về phía xa xa, vợ có vẻ hiểu, ôm vòng qua eo, xiết chặt chồng, khiến tôi chột dạ. Ừ thì tình đầu khó quên, ai chẳng nhớ. Nhưng nhớ được gì. Mình có vợ hiền, con ngoan, có người hiểu mình, lo cho mình, hơi đâu mà đi nhớ tình cũ.

Mỗi người một số phận, một cuộc đời. Thôi thì, nàng đã chọn lấy người ta thì bây giờ chấp nhận bi kịch. Thương cảm cũng có được ích lợi gì với nàng. Vì tất cả chỉ là dĩ vãng. Mình là đàn ông có vợ. Việc của mình là yêu vợ, thương con, nhớ nhung chỉ là quá khứ. Mà quá khứ đó nên ngủ quên rồi!

Đêm tân hôn tan tành vì cuộc gọi từ người yêu cũ

Tới giờ tôi vẫn chưa hết bàng hoàng vì tình huống oái ăm của mình vào đêm tân hôn.

Khi đó, tôi đã vô cùng sợ. Sợ rằng cuộc hôn nhân của mình vừa mới bắt đầu mà đã kết thúc. Tôi đã rát cả cổ họng, chỉ để giải thích mong vợ tha thứ cho một lần, chỉ mong cô ấy thấu hiểu cho sự khó xử của tôi mà hòa giải.

Tôi năm nay 32 tuổi, hiện đang là trưởng phòng kinh doanh của một công ty quảng cáo. Vy, vợ tôi hiện là nhân viên hành chính của một công ty nhà nước. Xin nói thêm, tôi quê ở Thái Bình, là con nhà cơ bản. Còn vợ tôi đúng là “con nhà mặt phố, bố làm to”, không những vậy vợ tôi là con một nên từ bé được cưng chiều như một công chúa thực thụ.

dem-tan-hon-tan-tanh-vi-cuoc-goi-tu-nguoi-yeu-cu-nguoiyeucu

Tôi quen vợ trong một dịp liên hoan cơ quan. Hôm đó, Giám đốc của tôi có dẫn theo một cô em họ xinh xắn đáng yêu. Thấy cô ấy xinh nên ai cũng ra bắt chuyện làm quen, riêng tôi thì không. Mãi về sau khi cuối buổi tiệc, đi hát cùng nhau cả hai song ca rất ăn ý, hợp gu nên mới nói chuyện với nhau. Và rồi tôi chủ động xin số điện thoại làm quen.

Dù thế, tôi không nhắn tin tán tỉnh vồ vập như những chàng trai khác. Bởi thế, cô ấy khá ấn tượng với tính cách khinh khỉnh của tôi nên càng tò mò hơn. Không ít lần cô ấy lấy cớ đến gặp anh họ để tìm tôi. Tôi biết điều đó nhưng vẫn giả vờ ngây ngô.

Cho tới một ngày, cô ấy nhắn tin bảo “Em thích anh”, khi đó tôi vui lắm. Nhưng mất một buổi chiều tôi mới nhắn lại được đúng một chứ “ừ”. Thế là cô ấy nổi điên phi xe đến cơ quan gọi tôi ra một quán cà phê kín đáo gần cơ quan. Khi cô ấy vừa dứt lời “Anh có yêu em không?”, không đợi cô ấy nói thêm tôi đã chủ động hôn cô ấy. Sau hôm đó, chúng tôi chính thức hẹn hò.

Được hơn 1 năm sau, chúng tôi dự định tổ chức đám cưới. Khi tôi gửi thiệp mời ai cũng khen tôi giỏi vì lấy được vợ là em giám đốc, không chỉ xinh xắn, giỏi giang mà còn là con nhà có điều kiện. Tôi biết điều đó nên lấy làm hãnh diện vô cùng.

Lẽ ra mọi chuyện cứ thế êm đềm trôi qua và chúng tôi sẽ có một đêm tân hôn vui vẻ. Nhưng chẳng ngờ, đúng cái đêm định mệnh ấy, Thư cô người yêu cũ ngày đại học của tôi không chỉ nhắn tin chúc mừng mà còn gọi điện. Ngày đó, tôi cũng yêu Thư rất nhiều, em cũng là một cô gái Hà Nội, nhưng vì chút hiểu nhầm nên chúng tôi chia tay nhau.

Tới thời điểm tôi cưới Vy- vợ mình, trong lòng tôi không còn yêu Thư, nhưng ít ra vẫn còn tình cảm anh-em nên khi Thư gọi tôi đã nghe máy. Khi vợ tôi thay xong váy cưới cô ấy quay lại phòng tân hôn, cô ấy có nghe một vài câu tôi nói với Thư và đã nổi điên.

Thư khóc, tôi dỗ dành: “Em nín đi, mọi chuyện qua rồi. Anh vẫn ở đây, nghe em nói đây mà. Đừng khóc nữa, giờ hãy đứng dậy và gọi xe về đi nhé”.

“Không khóc nữa. Có gì mà phải khóc nhỉ, chỉ là anh đi lấy vợ thôi. Em còn trẻ, còn cả tương lai phía trước cơ mà”…

Nghe đến đó, vợ tôi lao vào giật ngay cái điện thoại và nói liên hồi “Cô là ai, sao cô gọi cho chồng tôi vào cái đêm hôm nay, cô nói cái gì vậy. Cô dám…”.

Không đợi Thư nói xong, vợ tôi ném chiếc điện thoại ra cuối góc phòng rồi nhảy lên giường nằm khóc nức nở. Cô ấy nói tôi lừa dối cô ấy, rồi kêu đêm tân hôn còn lôi điện thoại ra gọi cho người yêu cũ.

Tôi giải thích với vợ, Thư là người yêu cũ của tôi, cô ấy hiện đang sống ở Sài Gòn, nghe tin tôi lấy vợ nên gọi điện để chúc mừng thôi. Còn những câu tôi nói, chỉ là trấn an Thư, cô ấy đang say mà thôi, chứ không có ý gì xiên xẹo như vợ tôi nghĩ. Nhưng rồi vợ tôi vẫn gào khóc, làm ầm lên, cô ấy kêu bản thân dại dột lấy người chồng đẹp trai như tôi, chưa kể lại còn hào hoa, sợ khó lòng giữ chồng.

Thế là đêm tân hôn của tôi tan tành, tôi cầu xin vợ tha thứ cả trăm lần, để cả hai có một đêm tân hôn đúng nghĩa, nhưng vợ tôi vẫn cự tuyệt. Phải tới hơn 3h sáng, khi tôi quỳ suốt đêm, mỏi chân rụng rời, vợ mới lay tôi dậy bảo tôi lên giường nằm ngủ và bắt tôi hứa đổi luôn số điện thoại đang dùng. Dù hơi vô lý, nhưng tôi vẫn đồng ý để chuyện êm xuôi.

Có lẽ, chẳng ai như tôi đâu nhỉ? Có một đêm tân hôn nhớ đời chỉ vì người yêu cũ gọi điện hỏi thăm. Tôi nghĩ, đây cũng là một bài học xương máu cho tất cả mọi người “Đừng bao giờ nghe điện thoại trong đêm tân hôn. Đừng trả lời bất kỳ câu hỏi nào nhất là của người cũ, người yêu cũ để có một đêm tân hôn trọn vẹn”.

Top 10 ngành nghề dễ ngoại tình nhất

Những người làm việc trong ngành hàng không, y tế, kinh doanh cũng rất dễ có quan hệ ngoài luồng. Hãy theo dõi top 10 ngành nghề dễ ngoại tình nhất qua bài viết dưới đây.

Theo đó, những người làm trong ngành tài chính là những người kém chung thủy nhất. Ngoài việc thường xuyên phá hoại nền kinh tế toàn cầu bằng việc vận hành một chu kỳ vô tận của lòng tham và kiểm soát thiệt hại, họ cũng có nhiều khả năng lừa dối bạn đời của mình.

top-10-nganh-nghe-de-ngoai-tinh-nhat

Dưới đây là danh sách chi tiết Top 10 những ngành nghề dễ lừa dối bạn đời nhất:

1. Tài chính (môi giới, ngân hàng, các nhà phân tích): 21%

2. Hàng không (phi công, tiếp viên chuyến bay, phụ trách bay): 19%

3. Y tế (bác sĩ, y tá): 15%

4. Kinh doanh (CEO, nhà quản lý, thư ký): 12%

5. Thể thao (vận động viên, hướng dẫn viên, người đại diện): 11%

6. Nghệ thuật (nhạc sĩ, người mẫu, diễn viên, nhiếp ảnh gia): 7%

7. Công nghiệp dịch vụ giải trí về đêm (DJ, vũ công, người phục vụ): 6%

8. Pháp lý (luật sư, thư ký, các công tố viên, thẩm phán): 5%

9. Truyền thông (báo chí, quan hệ công chúng, truyền thông): 4%

10. Các lĩnh vực khác: 2%

Tất nhiên, kết quả của cuộc khảo sát này chỉ có tính chất tham khảo. Con số 5658 người trả lời không phải là con số khuôn mẫu và không chính xác tuyệt đối. Chính vì vậy, nếu bạn đời của bạn đang làm việc thuộc một trong những ngành nghề nói trên, điều đó không có nghĩa rằng họ đang lừa dối bạn. Họ chỉ có  nhiều cơ hội để lừa dối bạn mà thôi.

Vợ vì thanh niên 23 tuổi mà lạnh nhạt với bố con tôi

Ngay sau khi phát hiện bị cắm sừng, tôi đã đánh vợ vì không thể kiềm chế được cơn giận. Hãy theo dõi nghe câu chuyện đời tôi Vợ vì thanh niên 23 tuổi mà lạnh nhạt với bố con tôi dưới đây nhé.

Xung quanh tôi có rất nhiều đồng nghiệp bị các cô gái trẻ vây quanh nhưng trong thâm tâm họ, những cô gái trẻ bây giờ chỉ vì tiền mà không biết xấu hổ. Thực tế, bên cạnh tôi cũng có nhiều người chỉ quan hệ với nhau vì một cuộc giao dịch tài chính.

vo-vi-thanh-nien-23-tuoi-ma-lanh-nhat-voi-bo-con-toi

Tôi cũng đã trải qua cái thời có các cô gái trẻ vì tiền tài, danh vọng theo đuổi, nhưng tôi không muốn phản bội cuộc hôn nhân với vợ mình cũng không muốn các con tôi lao đao vì thứ tình cảm thoáng qua có thể gây hại đó. Vì vậy tôi luôn nghiêm khắc với bản thân, không để mình xiêu lòng trước những hấp dẫn mời gọi. Thực chất, trong thâm tâm tôi cũng biết, nếu không có vợ tôi, tôi cũng không có sự nghiệp thành công như ngày hôm nay.

Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi ở tỉnh làm việc. Vợ tôi là con gái của sếp, mùa xuân năm ấy, gia đình sếp tôi cần dọn dẹp nên gọi vài người tới giúp, cũng nhờ lần dọn dẹp ấy mà tôi quen biết vợ. Có thể vì tôi đẹp trai và dẻo miệng, biết cách lấy lòng phụ nữ, nên chúng tôi đã yêu nhau nhanh chóng và sau 15 tháng thì kết hôn.

Vợ tôi là con một trong gia đình nên sau khi kết hôn, bố chồng giao cho tôi trọng trách, để tôi làm tổng giám đốc của công ty.

Nháy mắt, chúng tôi đã kết hôn được 20 năm (hiện tôi 45 vợ 42), công ty cũng đã mang tên tôi. Sự nghiệp bận rôn nên thời gian chúng tôi ở bên nhau cũng không có nhiều, liệu có phải vì thế mà vợ tôi đã cho tôi mọc sừng?

Hơn nửa năm gần đây, tôi cảm nhận rõ rệt sự lạnh nhạt của vợ tôi đối với chồng con. Tôi có gặng hỏi vợ rằng tôi đã làm sai điều gì khiến cô ấy như thế? Vợ tôi bực tức nói, ông để tâm trí vào công việc đi là đủ rồi.

Để giảm bớt sự lạnh lẽo giữa hai vợ chồng, mấy tháng gần đây tôi từ chối tất cả những việc không cần thiết để ở bên cô ấy. Không ngờ mấy hôm trước, tôi xem trộm điện thoại của vợ và phát hiện sự thật phũ phàng, hóa ra cô ấy lạnh nhạt với tôi là do một thanh niên đẹp trai chưa vợ mới 23 tuổi đang tán tỉnh cô ấy bằng những lời lẽ có cánh.

Ngay sau khi phát hiện vợ cho mình mọc sừng, tôi đã đánh vợ vì không thể kiềm chế được cơn giận. Tuy nhiên vợ tôi đánh trống lảng và còn mắng mỏ tôi vì tôi dám xem trộm điện thoại của cô ấy.

Bao nhiêu năm nay vì cám ơn mối duyên với vợ và lòng tin với bố mẹ vợ, tôi đã cố gắng rất nhiều trong công việc, đối mặt với bao cám dỗ của các cô gái trẻ bên ngoài, tôi kiên quyết gìn giữ cuộc hôn nhân của mình. Để rồi đến ngày hôm nay khi vợ tôi cho tôi mọc sừng, tôi không thể nào chấp nhận được sự thực.

Hiện tại, thái độ của vợ tôi đã thay đổi, cô ấy nhận sai, hứa sẽ lập tức cắt đứt với chàng trai kia, sau này sống tốt với tôi. Bố mẹ vợ thì không ngừng mắng chửi vợ tôi, xin tôi cho cô ấy một cơ hội sửa sai. Chỉ có các con tôi là giống tôi, chúng tức giận tột độ, nói rằng không thể chấp nhận một người mẹ như vậy, ủng hộ tôi ly hôn.

Tôi thực sự không thể tha thứ cho cô ấy nhưng nhìn bố mẹ vợ già nua đau khổ, tôi không đành lòng. Hiện tại tôi nên làm như thế nào đây?

Ngang nhiên cặp bồ vì nghĩ vợ không biết ghen

Nghĩ vợ không có tính xét nét, ghen tuông nên tôi càng tự do với các mối quan hệ của mình. Nghe mà đắng lòng mời bạn tham khảo bài viết Ngang nhiên cặp bồ vì nghĩ vợ không biết ghen dưới đây nhé.

Tôi là chàng trai được tiếng là đào hoa lắm em “chết” từ ngày còn là sinh viên trong trường đại học. Nhưng rõ là yêu thì nhiều, nhưng lấy chỉ một nên cuối cùng tôi đành gạt bỏ gần chục mối tình vương vấn để “chung thân” với Ngân An, là con gái rượu của một trong những người bạn gái thân nhất của mẹ tôi từ thời họ cùng chung bàn học ở trường làng.

ngang-nhien-cap-bo-vi-nghi-vo-khong-biet-ghen-chongngoaitinh1-1478767306-width500height332

Ngân An 23 tuổi, kém tôi 4 tuổi, em cũng đã tốt nghiệp khoa du lịch của một trường đại học và đang làm cho công ty lữ hành có tiếng là đông khách của thành phố.

Ngân An mảnh mai, dịu dàng và rất thu hút người đối diện bởi đôi mắt to, hàng mi dài cong rộng, đôi môi hồng gợi cảm luôn thường trực nụ cười cởi mở, thân thiện.

Tôi thường đùa Ngân An rằng em sinh ra là để làm nghề du lịch, bởi em nhẹ nhàng thế, đằm thắm thế du khách làm sao không chung thủy với em suốt cuộc hành trình?

Vợ chồng tôi may mắn được bố mẹ đôi bên mua tặng cho một căn hộ đầy đủ tiện nghi, tuy không rộng rãi lắm nhưng cũng là quá đủ cho đôi uyên ương trẻ tự do trong chốn riêng tư.

Sự nghiệp trước mắt của hai đứa còn rộng mở nên chúng tôi chưa vội có con. Tôi là kĩ sư của 1 công ty tư nhân nên giờ giấc dễ chịu hơn cái nghề hướng dẫn viên du lịch của vợ nhiều. Biết vợ bận rộn tôi cũng vô tư thoải mái tự lo cho mình kể cả khi vợ vì công việc đi vắng cả tuần.

Thế nhưng có lẽ do thường xuyên xa vợ mà cái “máu đào hoa” của tôi đã có dịp trỗi dậy. Liều để thử phản ứng của vợ tôi còn giấu giếm, lén lút hẹn hò nay nhà nghỉ này, mai khách sạn nọ với những mối tình cũ hoặc mới bắt quen.

Sau thấy vợ hình như không biết hay không quan tâm, tôi mạnh dạn đưa bồ về “tâm sự” ngay trong nhà của vợ chồng tôi những lúc Ngân An đi làm hoặc đi công tác xa.

Cũng có đôi lần tình cờ bắt gặp vợ buồn buồn, thẫn thờ khi nhìn tấm ga trải giường nhàu nhĩ, hay lặng lẽ mở toang hết cửa sổ buồng ngủ và khe khẽ kêu là có mùi son phấn nước hoa, hoặc mùi gì đó vừa lạ, vừa rất khó chịu còn lưu giữ trong nhà.

Những lúc như vậy tôi ngó lơ, thản nhiên bỏ ra phòng khách và coi như mình vô can vô tội khiến Ngân An có muốn cũng chẳng thể tiếp tục dò hỏi tôi. Nghĩ vợ quá hiền lành, nhẫn nhịn và chắc vợ không có tính xét nét, ghen tuông nên tôi càng tự do với các mối quan hệ buông thả của mình.

Cho đến hôm cách đây hơn một tuần biết Ngân An dẫn đoàn du lịch đi khoảng 5 ngày mới về tôi bèn đón cô bồ trẻ về nhà hú hí. Không ngờ do thay đổi lịch trình Ngân An về sớm mà không báo trước và chuyện tôi cùng bồ trẻ bị Ngân An bắt tại trận trong cảnh không mảnh vải che thân đã khiến tôi chẳng còn gì thanh minh cùng vợ nữa.

Bây giờ thì đơn li hôn đã được Ngân An gửi tới tòa mà không cần có chữ kí của tôi. Sáng nay Ngân An vừa gọi điện báo cho tôi biết là em đã gọi người đến để bán căn nhà của vợ chồng tôi, lấy tiền hoàn lại cho bố mẹ đôi bên trước khi ra tòa chia tay nhau.

Chồng già lập phòng nhì với gái trẻ và cái kết

Chỉ còn hơn hai tháng nữa là con gái út của tôi sẽ được nhà trai mang lễ đến dạm ngõ, rồi gia đình đôi bên sẽ chọn ngày lành tháng tốt mà nên duyên cho các con. 

Vậy là vợ chồng tôi có thể thở phào nhẹ nhõm vì đã hoàn thành trách nhiệm với con cái. Khi mà con trai đầu của chúng tôi năm nay 30 tuổi, có công việc cho thu nhập tốt ở một công ty trên huyện và lấy vợ cũng đã có đủ nếp, đủ tẻ để báo hiếu cho dòng tộc.

 Còn con gái út tốt nghiệp trung cấp dược cũng được một hiệu thuốc có tiếng trên huyện nhận vào làm gần một năm nay. Thật ra chồng tôi cũng mới bước vào tuổi 52, còn tôi 50 nên cũng chưa có ý định nghỉ ngơi để hưởng thụ mà hàng ngày chồng tôi cũng giúp tôi ruộng vườn rồi có rỗi thì xách xe ra phố huyện làm vài cuốc xe ôm kiếm tiền tiêu vặt, hay thích nữa thì rủ mấy người bạn thân cùng làng chạy xe ra tận huyện để nhâm nhi, bù khú cho đỡ gò chân, bó tay. 

1474940062-phong-nhi-1

Nói chung trông lên thì chẳng bằng ai, nhưng trông xuống đúng là chẳng ai bằng mình, nên tôi cũng lấy làm mãn nguyện với cuộc sống của gia đình mình. 

Thế nhưng bỗng chốc cảnh nhà cửa yên vui, đầm ấm, thuận vợ, thuận chồng không còn nữa, mà người gây ra lại chính là chồng tôi. Anh đã làm cho con cái chúng tôi khổ sở, điêu đứng, xấu hổ, mất mặt với làng xóm trên dưới, nhất là con gái tôi, nó khóc đến sưng cả mắt vì nghĩ đến cuộc hôn nhân của nó sẽ gặp trở ngại khi nhà trai tỏ hết việc của bố nó đang làm… 

Chuyện xảy ra cách đây gần nửa tháng, như thường lệ thứ 7, chủ nhật chồng tôi hay tranh thủ lên phố làm xe ôm. Trưa hôm đó tôi cố làm cho xong cỏ lúa, về đến cổng đã thấy chồng và một người khách lạ trong nhà, nếu chồng không giới thiệu tôi chẳng bao giờ nghĩ người khách kia là thầy bói. Bởi ông ta chỉ trạc tuổi con trai tôi, lại áo sơ mi trắng cắm thùng, giày da bóng lộn, cặp táp xách tay cứ như sếp lớn đến thăm nhà vậy. 

Không đợi tôi đun nước mời, thầy bói mở cặp táp bày đồ nghề lên bàn rồi một mạch thao thao bất tuyệt, đại ý là nhà tôi sẽ gặp vận đen, hạn nặng nếu như mọi người trong gia đình tôi phản đối chuyện chồng tôi có thêm vợ lẽ. Vì chồng có thêm vợ lẽ thì nhờ vía của cô ta sẽ át được mọi xui xẻo trong nhà… 

Sau khi đưa cho ông ta một số tiền trả công, chồng tôi kính cẩn tiễn ông ra cổng rồi quay lại giục tôi ngày chủ nhật gọi cả con trai lẫn con gái về thông báo để sắp tới được giờ, được ngày ông sẽ lên huyện đón “bà nhỏ” về. 

Chẳng hiểu sao chuyện tưởng chỉ có gia đình tôi biết, hoá ra cả làng đều hay. Không chịu nổi điều tiếng dị nghị của thiên hạ, con trai tôi bỏ cả công việc đang dở dang ở công ty để đi tìm hiểu. Sự thật đã bị phơi bày là trong thời gian chồng tôi lên phố làm xe ôm, anh đã cặp với một cô gái trẻ làm phục vụ ở quán cơm bình dân ven quốc lộ, chồng tôi hứa hẹn sẽ cưới cô ấy làm vợ hai nên cô ấy tin lời, quan hệ với chông tôi đến nay có thai đã gần 3 tháng. 

Há miệng mắc quai, chồng tôi đành thuê cậu xe ôm quen biết đóng giả thầy bói lừa mấy mẹ con tôi, để có cớ cho chồng tôi đưa cô bồ trẻ về nhà một cách bài bản, hợp lý…

Theo Tiền phong

Chồng khiến cô osin trẻ mang bầu đòi danh phận

Vợ chồng tôi đang hy vọng là sau một tháng nữa tôi sinh con đầu lòng, mẹ tôi sẽ thu xếp công việc ở quê để lên thành phố chăm sóc, đỡ đần cho tôi. Nào ngờ chính lúc lấn bấn đó bố tôi lại phải nhập viện gấp để phẫu thuật cắt bỏ một phần dạ dày.

Mẹ không thể để vợ chồng anh trai chăm bố vì ngoài thuốc tây y, thì hàng ngày bố còn uống cả thuốc đông y sắc theo thang rất phức tạp, rất công phu. Rồi thì chế độ ăn của bố phải chia làm 5,6 bữa một ngày mà chỉ có mẹ mới đủ thời gian, đủ kiên trì để phục vụ cho bố. 

1474277853-osin-1

Vậy là vợ chồng tôi đành tính đường tự lo liệu chứ không lẽ lại làm phiền đến mẹ trong lúc bố bệnh trọng như thế. Ngay hôm sau chồng tôi đã xăng xái đến các trung tâm môi giới việc làm để tìm người giúp việc. 

Chắc ở trung tâm không có người như ý muốn, nên chồng tôi bỏ công lặn lội tàu xe cả trăm cây số về lại nơi ngày trước anh cùng tốp thợ có tay nghề cao ăn dầm nằm dề cả hai năm trời để tham gia hoàn thiện xây dựng resost cho một doanh nghiệp lớn để tìm người giúp việc vì anh quen rất nhiều gia đình ở đây.

Và rõ là công chồng bỏ ra không uổng khi chỉ hai hôm sau chồng đã đưa về cho tôi một cô gái mà mới nhìn qua đã biết là mộc mạc, chân quê. Cô gái có tên là Xiêm, 19 tuổi, là con gái út của bà chủ nhà đã cho tốp thợ cùng chồng tôi ở trọ ngày nào.

Xiêm không xinh, nước da đen, dáng người thấp đậm, giọng nói lại mang âm hưởng vùng miền nghe nằng nặng, nhiều câu tôi phải đoán mới hiểu được, nhưng bù lại Xiêm hiền lành, ít nói mà chỉ chăm chú làm tròn bổn phận của mình nên tôi cũng yên tâm vì lâu nay vẫn được nghe những chuyện không hay về ông chủ và ô sin trẻ.

Nhà tôi không đủ rộng để cho Xiêm ở cùng nên chồng tôi bỏ công dọn lại khu bếp để có chỗ đặt giường và một chiếc tủ nhỏ để vật dụng, quần áo cho Xiêm. Tôi sinh con gái đầu lòng thuận lợi, mẹ khoẻ, con khoẻ lại có Xiêm nhanh nhẹn, tháo vát nên cũng yên lòng.

Mang tiếng là vợ sinh con nhỏ nhưng chồng tôi chẳng phải động tay, động chân vất vả gì, mọi việc đã có Xiêm chu toàn nên càng ngày thấy chồng tôi càng béo khoẻ, càng trẻ ra. Nhiều khi nghe chồng khen Xiêm nấu ăn ngon, khéo tay là quần áo cho anh, khen Xiêm dạo này ăn cơm thành phố trắng da, dài tóc đẹp hơn so với ngày còn ở quê tôi cũng thấy vui lòng.

Thế mà cô giúp việc tưởng như không có một nét nào bắt mắt ấy lại mang bầu với chồng tôi khi con gái tôi mới được hơn một tuổi.

Xiêm thật thà cho tôi biết là chồng tôi đã dụ dỗ để quan hệ với Xiêm từ khi tôi đi viện sinh con, anh còn ngon ngọt hứa hẹn sẽ cho Xiêm được ở lại thành phố, nếu Xiêm có bầu mà đẻ được con trai thì con sinh ra sẽ mang họ của chồng tôi, nghĩa là Xiêm sẽ có danh, có phận… Sự thể đến nước này, không biết chồng tôi định giải quyết sao đây?

Theo Tiền phong

Câu chuyện về người đàn ông thương vợ

Lấy nhau gần 10 năm trời mà vợ chồng anh chị vẫn không có phút giây hạnh phúc vui vầy bên con, bởi lẽ chị không có khả năng làm mẹ do bị vô sinh.

Thương vợ và cũng thương mình, anh đã đưa vợ đi khắp nơi để chữa chạy nhưng đều vô hiệu. Niềm tin về việc có con theo ngày tháng tàn lụi dần. Thương anh và gia đình chồng mòn mỏi đợi ngày bồng cháu nội cứ mãi dằn vặt chị.

Cho đến một ngày, nghe theo lời khuyên của cha mẹ mình và bạn bè ở cơ quan, chị tâm sự với anh là anh có thể kiếm thêm một người đàn bà khác thay chị để sinh con cho gia đình. Chưa nghe chị nói dứt lời, anh nổi giận đùng đùng. “Không có con thì sao, có biết bao gia đình người ta cũng như mình mà có sao đâu. Trời không cho mình có con là cái số, mà là cái số thì phải chịu. Em không thấy thiếu gì nhiều người có con mà họ có hạnh phúc đâu. Thôi em đừng nghĩ ngợi nhiều”. Anh nói một hơi và lên lầu.

1469248161-vung-trom-1

Chị biết vì quá thương vợ và sợ vợ buồn mà anh an ủi vậy thôi. Đã nhiều lần chị nghe bên nhà chồng nhỏ to về việc chị không có con và gây áp lực lên anh. Nhiều lúc nằm bên anh mà nghĩ đến một ngày nào đó anh nằm bên người phụ nữ khác chị thấy xót xa vô cùng.

Câu nói: “Hạnh phúc của mình là làm cho những người mình yêu thương được hạnh phúc”từ đó cứ mãi ám ảnh chị.

Ý nghĩ cho phép anh quan hệ với người phụ nữ khác để có con vui đùa mà nhiều lần chị đề nghị đều bị anh khước từ quyết liệt, chị đành thôi.

Thế rồi trong một chuyến đi dã ngoại cùng cơ quan, anh bày tỏ ý định xin một đứa con nuôi. Anh nói “Em à! Một người bạn cho biết có đứa cháu là sinh viên, vì trót vụng dại nên đã có một đứa con trai, sợ gia đình la mắng nên muốn cho đứa bé. Vợ chồng mình xin về làm con em nhé”. Đề nghị đến quá bất ngờ khiến chị thấy chị lúng túng. Về nhà, chị đem chuyện này bàn với cha mẹ chồng. Những tưởng họ không đồng ý, nào ngờ họ vui vẻ gật đầu ngay. Một tuần sau, hai vợ chồng chị đến khu nhà trọ gặp mặt hai mẹ con đứa bé.

Trông đứa bé mặt mũi sáng láng chị rất mừng, một tình cảm như là một thiên chức trổi đậy trong lòng, chị dang tay ôm lấy đứa bé với vẻ cẩn trọng và hôn vào má nó, một cái hôn làm mẹ đầu tiên trong đời. Sau khi chồng trao bì thư nhét đầy tiền bồi dưỡng cho cô gái, khuôn mặt cô ràn rụa nước mắt làm chị mủi lòng. Chị thầm nhủ trong lòng là sẽ chăm sóc đứa bé như con ruột của mình.

Cuộc đời sẽ viên mãn cho chị nếu không có ngày ấy- ngày chị đến trường đón con, cô gái ngày trước trao đứa con cho chị đứng trước cổng trường chờ chị. Cô ta mời chị vào quán nước nói chuyện.

Qua câu chuyện, chị nhận ra một thực tế phũ phàng, đứa con mà chị ấp iu, chăm chút hằng ngày chính là con của người chồng chị nhất mực tin tưởng yêu thương với cô gái sinh viên ngây thơ năm nào đã trót vụng dại, lỡ lầm.

Cô gái cho biết, ngày mai cô sẽ lên đường sang nước ngoài ở luôn cùng chồng bên đó, nên cô đã dò hỏi đến đây để thăm con lần cuối mong chị thông cảm.

Trong lòng chị rối bời không biết nên giận hay thương chồng. Giận chồng ở chỗ chị đã mở đường cho anh để anh có thể đường đường chính chính có con khỏi phải đi con đường gian dối, nhưng anh lại khước từ để rồi cuối cùng lại vụng trộm.

Tuy nhiên sau khi suy nghĩ cặn kẽ, chị nhận ra rằng tất cả là vì anh quá thương chị, không muốn sẻ chia tình cảm vợ chồng với người khác. Và để vẹn cả đôi bên, được ở cạnh người mình yêu thương vừa làm vui lòng cha mẹ ở tuổi xế bóng, anh đã chọn cách này. Giờ đây, đứa bé với chị, dẫu sao vẫn không phải là con đời sau nữa.

Theo nguoilaodong

Xem thêm:  Sự bao dung của người chồng đối với cô vợ ngoại tình

Sự bao dung của người chồng đối với cô vợ ngoại tình

Là anh chủ động cầu xin tình yêu của chị, cầu xin chị cho anh được chăm sóc chị. Ai bảo anh lại yêu chị nhiều đến thế, yêu đến mức chết đi sống lại. Nhưng trớ trêu thay, đó lại là tình yêu đơn phương.

Chị không hề yêu anh, không hề có tình cảm với anh. Trái tim chị hướng trọn vẹn về một người con trai khác. Anh biết điều đó nhưng vẫn tiếp tục kiên trì với tình yêu của mình. Người ta không hiểu anh còn muốn hy vọng điều gì nữa.

Đùng một cái, tình yêu đẹp như tranh vẽ kia của chị tan vỡ. Người con trai chị hết lòng đã rời bỏ chị, bội bạc chị để chạy theo tiếng gọi của một mối tình giàu có. Chị đau đớn đến mức chỉ muốn tự vẫn để giải thoát mình. 

Chứng kiến cảnh chị đau khổ, anh không đành lòng, trái tim chị tan nát cũng chính như trái tim anh vỡ vụn. Anh đã cầu xin chị cho anh được ở bên cạnh chị. Anh không bắt chị phải yêu anh, anh chỉ cần được nhìn thấy chị vui vẻ, hạnh phúc, bình an, với anh, như thế là quá đủ rồi.

1458975825-vo-ngoai-tinh-1

Lúc bấy giờ chị chẳng còn nghĩ được gì nhiều hơn nữa. Lấy người yêu mình còn hơn lấy người mình yêu. Chị đồng ý về làm vợ anh với trái tim tổn thương, rỉ máu. Bố mẹ anh không hề đồng ý cuộc hôn nhân này bởi họ đã quá rõ về chị, về tình yêu cũ của chị. Họ sợ anh sẽ bị thiệt thòi khi lấy chị. Nhưng ý anh đã quyết thì chẳng ai có thể cản. Sợ ở cạnh bố mẹ chồng sẽ khiến chị khó xử nên anh đã xin phép bố mẹ ra ở riêng ngay sau khi cưới. Chuyện gì, anh cũng suy nghĩ cho chị trước tiên.

Anh yêu chị nhiều lắm, không ép buộc chị làm bất cứ chuyện gì bao giờ. Đến cả chuyện tân hôn, nếu chị không đồng ý, anh cũng không tiến hành. Anh chỉ cần nhìn thấy chị ngủ yên giấc, với anh thế là đủ. Vì thế mà 3 tháng sau khi cưới, anh mới có được một đêm tân hôn đúng nghĩa bởi sau đó, chị mới mở lòng ra với anh. Anh cho rằng đây là dấu hiệu đáng mừng cho cuộc hôn nhân hạnh phúc, bền vững.

Sống cùng anh, chị được anh cưng chiều hết mưc. Dường như lúc nào anh cũng sợ chị buồn và lo chị bị tổn thương. Việc nhà chị gần như chẳng bao giờ phải động tay, đều do anh làm hết. Có lần vô tình mẹ chồng chị sang chơi, chứng kiến cảnh con trai bà thì đeo tạp dề, đứng bếp nấu nướng còn chị thì ngồi thảnh thơi trên sofa xem tivi, bà giận dữ bỏ về luôn.

Chị cuống cuồng muốn sang xin lỗi mẹ chồng nhưng anh ngăn lại, anh nói chuyện này cứ để anh giải quyết, chị chỉ cần nghỉ ngơi cho khỏe mà thôi. Tình cảm của chị dành cho anh cứ thế tích tụ từng ngày, lớn dần theo năm tháng. Và sau 1 năm kết hôn, anh chị vui mừng chuẩn bị chào đón đứa con đầu lòng.

Con chị chào đời khỏe mạnh, niềm hạnh phúc được làm mẹ thiêng liêng quá đỗi khiến chị bật khóc. Có con rồi, chị cứ ngỡ mình sẽ bận rộn hơn nhưng lại vẫn là anh, anh dành phần chăm con về mình thật nhiều, đường sữa, giặt giũ. Anh nói chị đã vất vả nhiều rồi, giờ đến lượt anh gánh vác giúp chị. Những ân tình mà anh dành cho chị, chị còn chưa báo đáp được thì chuyện ấy xảy đến.

Người cũ đến tìm chị, than vãn về cuộc hôn nhân hiện tại và nói rằng ân hận khi đã bỏ rơi chị. Người cũ mong chị tha thứ. Tình yêu mộng đẹp khi xưa lại hiện về, kí ức đã xa mà vẫn còn hiện rõ trong tâm trí chị. Người đàn ông mà chị đã từng yêu tha thiết giờ đang đau khổ khiến chị chạnh lòng. Rồi, không kiềm được lòng mình, chị đã làm ra cái chuyện tồi tệ đó với người cũ trong nhà nghỉ.

Để rồi khi cảm xúc qua đi thì trong chị chỉ còn lại nỗi ân hận tột cùng. Chị đã phản bội anh trong khi anh hết lòng với chị. Chị đã muốn giấu giếm anh, chấm dứt hoàn toàn với người cũ nhưng lương tâm chị lại dằn vặt. Và rồi, chị thú nhận tất cả.

Trái với những gì chị tưởng tượng, anh không đánh ghen ầm ĩ cũng không hề đối xử tệ bạc với chị. Anh chỉ im lặng, lạ là anh vẫn chăm sóc chị và con rất chu đáo. Anh và chị ngủ riêng, anh không nói với chị bất cứ câu nào kể từ hôm ấy, sự im lặng, lạnh lùng của anh khiến chị sợ hãi, dằn vặt.

Chị có lỗi, chị muốn ly hôn để giải thoát anh và chị khỏi đau khổ nhưng anh chỉ lắc đầu chứ không nói gì. Sự im lặng của anh khiến tất cả trì trệ, lạnh lẽo đến đáng sợ? Chị thực sự ân hận vô cùng, nhưng chị biết phải làm gì đây?

Theo motthegioi

Xem thêm: Chồng vay nặng lãi lấy tiền cho “bồ nhí”

Chồng vay nặng lãi lấy tiền cho “bồ nhí”

Chưa thấy mặt mũi chồng đâu, chưa rõ thực hư thế nào mà cái tin chồng tôi bị gái làng chơi trên phố huyện “bỏ bùa yêu” đến mất sạch cả xe máy, tiền nong cùng giấy tờ đã ào về làng, len vào từng ngõ, từng nhà như một cơn lốc cuốn.

Bàng hoàng với những gì nghe được khiến tôi và đứa con gái lên 7 chỉ còn biết đóng cửa, âm thầm chờ chồng tôi về để biết rõ ngọn ngành…

19 tuổi tôi yêu anh, và chỉ sau vài tháng đi lại tìm hiểu tôi đã trở thành dâu nhà anh. Anh hơn tôi 8 tuổi, ở cái tuổi của anh trong làng đã làm bố vài đứa trẻ rồi, nhưng vì anh rời làng vào Nam làm thợ xây khi 18 tuổi nên muộn vợ.

Sau hai năm vợ chồng hạnh phúc, tôi sinh con gái đầu lòng trong sự mừng vui của đôi bên gia đình, còn chồng tôi anh yêu con gái lắm, đi làm thợ dù có xa xôi bao nhiêu anh cũng cố về với con, dù chỉ là một buổi.

phai-lam-gi-khi-phat-hien-chong-ngoai-tinh-3

Khi con gái được 5 tuổi, tôi mang bầu lần thứ 2, nhưng không may bị ngã khi gánh lúa về nhà nên phải bỏ cái thai mới tượng hình. Chồng tôi xót xa lắm, anh nhất quyết bỏ nghề thợ xây để về nhận làm thuê bất cứ việc gì miễn sao được gần vợ, gần con, đỡ đần cho tôi việc nhà, việc đồng để tôi có thời gian lấy lại sức.

Thật may mắn đúng dịp chồng tôi về quê thì con đường lên huyện được bê tông hoá, cầu vượt được xây khang trang nối liền làng tôi với phố huyện. Tôi bàn với chồng sẵn tiền tích cóp được lâu nay mua một chiếc xe máy để hàng ngày chồng chạy xe ra phố huyện làm xe ôm.

Bởi trong làng cũng có khối người chỉ làm nghề xe ôm trên phố mà dư ăn, dư mặc cho vợ con. Khỏi phải suốt ngày hóng việc làm thuê, khỏi phải chân lấm tay bùn vất vả hôm sớm với đồng ruộng, chồng tôi ủng hộ ngay việc tôi vừa đề ra.

Vậy là chỉ sau nửa tháng vừa mua xe vừa hoàn thành thủ tục đăng kí hợp pháp, chồng tôi đã mang về những đồng tiền đầu tiên do nghề xe ôm của anh mang lại.

Chồng tôi là người chăm chỉ hạt bột, thật thà và chịu khó nên đông khách, thời gian đầu tiên đi làm, cuộc sống của gia đình tôi khấm khá trông thấy, tôi mừng vì đã lấy lại được vốn bỏ ra mua xe, lại còn tiết kiệm được chút ít cho sau này.

Thế nhưng càng về sau tiền chồng đưa về ngày càng ít, lúc nào cũng nghe chồng kêu vắng khách, xăng lại tăng chóng mặt nên chẳng ăn thua. Tuy vậy bảo chồng ở nhà làm nông cùng vợ, chồng tôi ậm ừ rồi vẫn dắt xe lên phố đều đều…

Người làng biết chồng tôi gặp nạn, người tin không có mà người dè bỉu, đàm tiếu thì hầu như cả làng. Sốt ruột, đợi đến tối mịt mới thấy chồng tôi lò dò về, bực mình lẫn xấu hổ tôi lôi tuột chồng vào nhà hỏi cho ra nhẽ.

Chồng run rẩy thú nhận rằng chẳng có bùa yêu, bùa ngải gì, đó chỉ là chồng tung tin để đỡ nhục chứ thực ra vì mê một cô gái làng chơi mà bấy lâu nay anh giấu tôi có đươc bao nhiêu tiền đưa cả cho cô ấy. Rồi cung không đủ cho cầu nên chồng đành bấm bụng vay lãi đen để làm vừa lòng tình trẻ.

Vay có mấy triệu bạc mà nay họ tính bằng giá trị cả xe, cả tiền chạy xe cả tháng vẫn không đủ…

Tôi ân hận quá, biết thế thì vợ chồng bới đất lật cỏ nuôi nhau, nuôi con, còn hơn để anh lên phố…

Theo tienphong

Xem thêm: 4 mặt hàng kinh doanh cho dân văn phòng