Nỗi cơ cực của nàng dâu ăn không đủ còn bị mẹ chồng bắt phụng dưỡng

Nhưng nghĩ nát óc bao đêm mà vợ chồng cô vẫn không thể tìm ra cách giải quyết. Chả lẽ lại đi vay nợ để phụng dưỡng bố mẹ chồng?

Ngày Thùy về ra mắt nhà Quang, bố mẹ Quang đã bóng gió về việc ông bà chỉ có mình Quang là con trai, chị em gái đều lập gia đình rồi, có bao nhiêu đều dồn hết cho Quang ăn học và xin việc ở một cơ quan nhà nước, vì thế tương lai sau này của ông bà đều sẽ dựa vào vợ chồng Quang. Thùy nghe cũng không tỏ vẻ gì. Việc con trai và con dâu phải chăm nom bố mẹ chồng cũng là điều bình thường, cũng không để tâm tới điều đó nữa.

Vợ chồng Thùy đều làm việc trên thành phố, còn bố mẹ 2 bên đều ở quê. Nói thật, vì bố mẹ 2 bên đều nghèo nên cũng chẳng cho được vợ chồng cô gì nhiều. Bố mẹ Quang nuôi anh ăn học và xin việc xong còn nợ 1 khoản, cũng là Quang trong những năm qua tiết kiệm tích góp trả nợ mới xong. Lương 2 người tính ra cũng chỉ đủ ăn và chi tiêu sinh hoạt cho 1 gia đình 3 người với mức đắt đỏ ở thành phố, cũng chẳng dư dả gì. Cảnh thuê trọ cũng là không biết bao giờ mới có thể thay đổi được.

 
Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Cưới được 2 tháng thì tối đó, mẹ chồng ở quê gọi điện lên cho vợ chồng Thùy, sau khi hỏi han vài vấn đề vô thưởng vô phạt thì bà đi vào chủ đề chính: “Thế là cuối cùng đứa con trai mẹ khổ công nuôi lớn thành tài giờ đã thành gia lập thất, công danh sự nghiệp ổn định rồi, mẹ có thể yên tâm nghỉ ngơi hưởng phúc rồi. Từ tháng sau, mỗi tháng con gửi về cho bố mẹ 3 triệu/ tháng nhé, mẹ tính sơ sơ chi tiêu của 2 ông bà già cũng mất từng ấy, có gì phát sinh thì mẹ gọi con sau, như thế cũng là tiết kiệm rồi đấy con ạ!”.

Thùy ở bên cạnh nghe tiếng mẹ chồng sang sảng trong điện thoại của Quang đang vọng ra thì hoảng hốt. Lát sau Quang cúp điện thoại, biết vợ đã nghe được thì lúng túng ra mặt, nhưng lí lẽ của mẹ Quang cũng hợp lí ra trò. Bà mang nặng đẻ đau ra anh, gian lao nuôi anh hơn 20 năm, cho anh ăn học, chạy vạy xin việc cho anh, mồ hôi công sức và tiền bạc, kể sao thấu? Giờ anh ổn thỏa rồi, ông bà chỉ mong anh quay lại phụng dưỡng cho ông bà đỡ phải vất vả tuổi già còn phải lo kiếm ăn, cũng là để ông bà mở mày mở mặt với bà con láng giềng khi có người con giỏi giang, thành đạt. Con cái nuôi dưỡng bố mẹ, có gì là sai! 3 triệu cũng nào phải lớn, có phải 30 triệu đâu mà!

Thùy nghe mà choáng váng cả đầu óc. Đúng là 3 triệu nào phải lớn. Nhưng nó chỉ là nhỏ khi lương của Quang phải thế nào chứ, còn nó đã chiếm tận 2/3 lương của anh, thì nó đã trở thành một khoản lớn rồi đấy! Lương nhà nước, có nhiều nhặn gì cho cam. Nếu Quang đều đặn hàng tháng gửi tiền về cho bố mẹ thì nghĩa là khoản lương của Quang cũng chẳng giúp được gì cho gia đình nhỏ của anh, vì còn tiêu vặt, xã giao, đủ thứ chi tiêu khác. Vị chi ăn tiêu sinh hoạt, tiền nhà các thứ đều phải trông đợi một mình Thùy? Mỗi tháng 3 triệu, chưa tính khoản phát sinh, chưa tính lễ tết, vợ chồng cô liệu có kham nổi không đây?

Thực ra thì cũng được thôi, nhưng sao cô cứ cảm thấy không cam tâm chút nào. Thà rằng bố mẹ Quang ốm yếu, không có sức khỏe đã đành, đây ông bà mới ngoài 50, vẫn khỏe mạnh. Nhưng đã nghĩ ở vậy để chờ con trai gửi tiền về nuôi. Nếu vợ chồng cô có điều kiện, cô tiếc gì với chính bố mẹ Quang, nhưng hoàn cảnh của vợ chồng cô, ông bà có lẽ cũng thừa biết ấy chứ. Thêm nữa, nếu cái tình trạng này, thì chắc Thùy chả dám sinh con mất. Vì còn tiền đâu mà nuôi con? Lương thì chẳng thể trong 1,2 năm mà tăng vọt lên được!

Nghĩ vậy nhưng Thùy vẫn không tỏ vẻ từ chối quyết liệt. Vì thế, từ tháng sau đó, Quang đều trích lương của mình gửi về cho bố mẹ 3 triệu, còn lại anh giữ lại chi tiêu, thi thoảng mới đưa cho vợ được vài trăm cũng là nhiều lắm rồi. 4 tháng sau nữa, Thùy có thai. Nỗi lo lắng trong lòng cô chỉ có tăng thêm chứ không giảm bớt. Chia sẻ với chồng thì anh cũng đành thở dài, chứ chưa đưa được ra phương án nào giải quyết.

Thai lớn một chút, đi siêu âm biết mình mang thai đôi thì Thùy thật sự hoảng hốt vô cùng. Vui thì cũng vui, mà lo lắng và sợ hãi thì nhiều hơn gấp bội. Cô về bàn với chồng, để Quang thử thương lượng với bố mẹ chồng, xin cho bố chồng một công việc bảo vệ không vất vả, để mẹ chồng chăn nuôi, làm vườn tược thêm, mục đích là không cần vợ chồng cô chu cấp nữa. Chứ nếu không thì các con cô sau này lấy gì mà ăn? Một đứa chẳng nói, giờ lại hẳn 2 đứa sinh đôi!

Nhưng khi Quang gọi về cho bố mẹ ở quê thì ông bà vẫn nhất quyết muốn các con mình báo hiếu, còn lại chẳng quan tâm đến những lí lẽ mà anh trình bày. “Đúng là cha mẹ nuôi con biển hồ lai láng, con nuôi cha mẹ kể tháng kể ngày! Biết như này, thà rằng tao chẳng đẻ con ra cho xong!” – mẹ chồng Thùy chốt hạ một câu rồi giận dữ cúp máy. Vợ chồng Thùy nhìn nhau cười như mếu.

Bố mẹ Thùy bên kia còn hơn ông bà vài tuổi, nhưng vẫn làm ruộng vườn, chăn nuôi rồi buôn bán thêm để tự lo cho mình, không phải phiền đến con cái, ít nhất là tới lúc nào mình không thể làm nổi nữa mới thôi. Các con cũng vừa mới lập gia đình thôi, còn bao điều phải lo, còn nuôi con nhỏ, ít phiền đến con cái lúc nào tốt lúc ấy. Thêm vài năm nữa, chúng nó ổn định cuộc sống, có điều kiện hơn thì lúc ấy báo hiếu cũng chưa muộn cơ mà. Giá như bố mẹ Quang cũng nghĩ được như vậy thì tốt biết bao nhiêu.

Nhưng nói giá như cũng chẳng để làm gì, quan trọng là giải quyết nan đề trước mắt đây này! Lương của cô làm sao mà gánh được cả gia đình lại thêm 2 con nhỏ nữa! Ít nữa sinh còn phải thuê người, vì hẳn mẹ chồng muốn nghỉ ngơi an hưởng tuổi già rồi, sẽ không lên trông giúp 2 đứa song sinh phiền phức nhà cô đâu! Nhưng nghĩ nát óc bao đêm mà vợ chồng cô vẫn không thể tìm ra cách giải quyết. Chả lẽ lại đi vay nợ để phụng dưỡng bố mẹ chồng?

Nguồn: gia dinh

Không muốn bỏ chồng vì mẹ chồng quá tốt

Mấy năm ở nhà chồng, tôi và gia đình chồng vô cùng hòa thuận, nhưng chồng tôi như người dưng nước lã.

Nhiều người phải ly hôn chồng, vợ chồng lục đục không phải vì mối quan hệ với chồng mà là vì mẹ chồng, bố chồng. Ấy vậy mà hoàn cảnh của tôi lại hoàn toàn ngược lại. Lúc này, tôi rất phân vân không biết có nên ly hôn không vì cảnh tượng sống với chồng quá chán. Nhưng đổi lại, tôi lại có một người mẹ chồng tuyệt vời, yêu thương tôi hơn cả con gái của bà. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình lại may mắn như vậy. Đó là điều khiến tôi đau đáu trong lòng.

Con được 3 tuổi, con quấn ông bà nội vô cùng, lúc nào gia đình cũng đầy ắp tiếng cười nếu như không có gã chồng lười biếng, suốt ngày rượu chè rồi về nhà gây sự, thậm chí là chửi bới, quát tháo vợ con, cũng có lúc đánh cả vợ.

Mấy năm ở nhà chồng, tôi và gia đình chồng vô cùng hòa thuận, nhưng chồng tôi như người dưng nước lã. Anh nhậu tối ngày, say sưa đêm hôm rồi về nhà nói với mẹ bằng giọng láo lếu. Mẹ tôi nói thì anh quát lại mẹ. Vì thân làm mẹ nên bà cũng thôi, nín nịnh, không nói gì nữa. Bà thật sự cũng vì chiều con trai nên anh mới thành ra thế này. Vợ anh nói anh cũng không nghe. Có lần anh còn trừng mắt lên nhìn tôi.

Ở nhà chồng, mẹ không bao giờ soi mói tôi chuyện làm ăn, dọn dẹp. Lúc nào mẹ cũng bảo tôi phải giữ sức khỏe, đi làm về mệt rồi cứ để mẹ làm.
Ở nhà chồng, mẹ không bao giờ soi mói tôi chuyện làm ăn, dọn dẹp. Lúc nào mẹ cũng bảo tôi phải giữ sức khỏe, đi làm về mệt rồi cứ để mẹ làm.

Ở nhà chồng, mẹ không bao giờ soi mói tôi chuyện làm ăn, dọn dẹp. Lúc nào mẹ cũng bảo tôi phải giữ sức khỏe, đi làm về mệt rồi cứ để mẹ làm. Lúc có bầu, mẹ chăm sóc tôi như con gái của mình. Sinh nở, tôi không phải nhờ tới mẹ đẻ vì mẹ ở xa, mẹ chồng tôi lo chu toàn mọi thứ hết. Cuộc sống với tôi mà nói, cực kì thoải mái.

Tôi và mẹ tâm đầu ý hợp, đi đâu, hai mẹ con cũng đi cùng nhau. Tôi chở mẹ đi chơi đi mua sắm, rồi đặt vé máy bay cho mẹ và bố đi du lịch. Gia đình tôi thật sự rất tình cảm. Duy có chồng tôi là người đàn ông không biết điều trong nhà này. Anh đúng là một gã chồng vô dụng, làm thì ít, uống rượu thì nhiều. Tiền kiếm được, anh không lo cho con cái lại mang đi bù khú bạn bè. Anh không bao giờ nghe bất cứ điều gì mẹ nói. Anh cứ thích làm theo ý mình rồi về nhà sinh sự vô cớ. Nghĩ mà chán nản vô cùng.

Có lần anh tát tôi, mẹ chồng can ngăn, anh mắng cả mẹ mình. Thế có phải là đạo làm con không? Tôi buồn vì chồng chưa bao giờ quan tâm mẹ con tôi, coi tôi như người dưng trong nhà anh. Nói thì anh bảo ‘cô có mẹ quan tâm rồi thì tôi phải quan tâm người khác’. Bây giờ anh còn công khai nhắn tin hẹn hò với con gái. Thật chán nản và buồn phiền.Tôi chỉ muốn bỏ chồng cho xong nhưng khi mẹ biết ý định của tôi, mẹ cứ ôm cháu vào lòng và khóc. Mẹ nói, tôi đi thì mẹ nhớ cháu lắm, thương hai mẹ con tôi rồi tuổi già ông bà sẽ cô quạnh vì con trai chẳng quan tâm gì tới gia đình.

Không còn tình cảm, tình yêu nữa rồi, tôi phải làm sao để sống tiếp trong gia đình này. Nhưng bỏ chồng thì lại thương mẹ chồng biết bao!
Không còn tình cảm, tình yêu nữa rồi, tôi phải làm sao để sống tiếp trong gia đình này. Nhưng bỏ chồng thì lại thương mẹ chồng biết bao!

Nghĩ tới mẹ chồng mà tôi ứa nước mắt. Đúng là, tôi may mắn có được người mẹ chồng tốt nên không muốn đi đâu cả. Nhưng mà, chồng như thế, không bỏ thì sống như kiếp không chồng, phận đàn bà làm sao chịu được.

Phải đến mấy tháng nay, hai vợ chồng không có quan hệ chăn gối, có thì cũng chỉ là miễn cưỡng, qua loa. Chán nản vô cùng. Không còn tình cảm, tình yêu nữa rồi, tôi phải làm sao để sống tiếp trong gia đình này. Nhưng bỏ chồng thì lại thương mẹ chồng biết bao!

Nguồn: eva

Chồng qua mặt dẫn bồ nhí về nhà ăn cơm trước mũi vợ

Người ta ngoại tình chỉ hận không thể giấu diếm một cách triệt để, còn anh ta thì ngang nhiên đưa bồ về về nhà, đi ăn cùng với vợ chồng cô…

Chuyện chồng làm ăn bên ngoài có nhiều bạn bè, trong đó có cả phụ nữ là điều không thể tránh khỏi, trừ phi giữ chặt chồng ở nhà đừng cho ra ngoài làm ăn nữa. Còn việc cấm chồng không được qua lại làm ăn với phụ nữ thì khả năng thực hiện cũng là không thể. Có một người chồng như thế nên Nhi chỉ biết dặn lòng tin tưởng chồng, đồng thời dùng lạt mềm buộc chặt để chồng hướng về gia đình, biết điểm dừng cho những cuộc vui bên ngoài.
 
May mắn là Đại – chồng Nhi không phụ tấm lòng của cô. Nhi là giáo viên, còn Đại có một cơ sở kinh doanh làm ăn khá phát đạt. Vì thế những mối quan hệ của anh ở bên ngoài, khi thì xã giao, khi thì liên quan đến chuyện làm ăn, cũng không phải là ít. Nhưng 5 năm cưới nhau, con trai 2 người cũng gần 4 tuổi rồi, chưa khi nào Đại khiến cô phải phiền lòng. Anh đối với vợ con, vẫn là một sự quan tâm, yêu thương nhất mực.
 
Dạo gần đây Đại thường đưa bạn về nhà, để cô nấu nướng thết đãi bạn anh, cũng có khi gọi cô và con ra nhà hàng, cùng bạn anh ăn tối. Trước đây không phải là chưa có chuyện như thế, nhưng mới tần suất ít hơn mà thôi.
Ảnh minh họa
Ảnh minh họa
 
Lần đầu tiên Nhi gặp Thảo – tên cô nàng đó, là khi Đại dẫn cô ta cùng 2 người đàn ông khác về nhà mời cơm. Nhi nấu nướng dưới bếp, Thảo cũng chạy xuống giúp đỡ, vừa trò chuyện. Mới biết, cô nàng là người yêu của 1 trong 2 người đàn ông đến làm khách, anh ta là đối tác làm ăn của Đại. Hai người nói rất nhiều chuyện, thấy Thảo cởi mở dễ mến, Nhi cũng khá quý.
 
Sau đó, Thảo cũng đến nhà cô vài lần nữa, nhưng không đi cùng anh chàng người yêu mình, mà khi thì đi 1 mình, khi thì đi cùng những người khác, đều là bạn bè của Đại. Có lúc Đại thết bạn bè ăn nhà hàng, cũng có cả Thảo và 2 mẹ con Nhi, không khí khá vui vẻ, hòa đồng. Nhi thực sự thấy khá yên lòng, vì Đại luôn dẫn theo 2 mẹ con những dịp như thế, có bạn bè nào cũng dẫn về nhà cho cô biết, chứ không hề giấu giếm lén lút bên ngoài. Đối với Thảo, cô không quá thân thiết, nhưng mối quan hệ của 2 người cũng không đến nỗi nào. Thi thoảng còn gọi điện cho nhau thăm hỏi.
 
Một thời gian sau, Nhi bất ngờ nhận được tin nhắn trên facebook của một người bạn. Cô nàng đó gửi cho Nhi mấy tấm ảnh, hỏi người đàn ông trong đó có phải là chồng cô không. Tối qua đi chơi với bạn, cô ấy vô tình gặp, thấy rất quen mắt nên chụp lại cho Nhi xem. Ánh sáng trong bức ảnh không được tốt, lại được chụp trong quán bar nhưng Nhi có thể chắc chắn, người đàn ông đang ôm hôn nồng nhiệt một người phụ nữ trong tấm ảnh ấy chính là chồng mình. Và cô nàng kia, oái oăm thay lại chính là… Thảo!
 
Nhi nghĩ kĩ lại, thời gian qua cô thực sự không phát hiện ra, chồng mình có gì thân thiết với Thảo cả, cho dù cô giáp mặt Thảo không ít lần. Hai người ấy không hề có chút gì khả nghi cả. Khi Đại chăm sóc vợ con chu đáo, cũng chẳng thấy Thảo phản ứng gì. Liệu có phải mấy người ấy đi bar chơi, trong lúc men say bốc lên nên mới làm ra hành động không kiểm soát được thế này không? Nhưng nhìn kĩ lại trong ảnh, có một người Nhi quen mặt, chính là người Thảo nói anh ta là người yêu mình! Anh ta đang bình thản ngồi uống rượu bên cạnh. Chẳng lẽ thấy bạn gái ôm hôn cuồng nhiệt với Đại mà anh ta lại chẳng phản ứng gì?
 
Trong lòng chất đầy những nghi ngờ và cả đau đớn khi nhìn chồng thân mật với người phụ nữ khác. Nhưng Nhi cũng đủ tỉnh táo để hiểu, với 1 tấm ảnh như thế này, việc để khiến Đại nói ra tất cả là điều không tưởng. Chính vì thế, cô quyết định thuê người tìm hiểu một chút về hành tung của chính chồng mình trong thời gian này.
 
Kết quả, Nhi đã điều tra ra được, chỉ trong một tuần, chồng cô và Thảo 3 lần vào nhà nghỉ với nhau, chưa kể lúc anh tới chỗ cô ta và ở đấy mấy tiếng đồng hồ mới trở ra. Xem ra mối quan hệ rất nồng nàn và say đắm. Đến bây giờ mà Nhi vẫn còn nghĩ họ chưa chắc có gì với nhau thì họa chừng cô bị điên.
 
Đau đớn và phẫn uất vì bị chồng phản bội, nhưng điều khiến Nhi căm hận hơn nữa là, đã rất nhiều lần Đại đưa bồ nhí của anh ta tới gặp mặt cô, một cách thản nhiên, mà cô không hề phát hiện ra manh mối nào. Uổng cho cô còn nghĩ tốt về Thảo, uổng cho cô còn hết lòng tin tưởng chồng.
 
Chắc hẳn khi nhìn cô ngu muội, ngốc nghếch chẳng biết gì, 2 kẻ đó hả hê sung sướng lắm. Ngoài mặt thì tỏ vẻ thân thiết với cô nhưng trong lòng thì cười châm chọc không ngớt. Nhưng Đại làm như thế là nhằm mục đích gì đây? Dựng ra màn kịch “bạn gái của đối tác” để lừa phỉnh, dắt mũi cô, biến cô thành bù nhìn ngốc!
 
Người ta ngoại tình chỉ hận không thể giấu giếm một cách triệt để, còn anh ta thì ngang nhiên đưa bồ về về nhà, đi ăn cùng với vợ chồng cô. Anh ta có thể không cần làm thế cơ mà! Có phải anh ta đã quá coi thường và chẳng còn chút tôn trọng nào đối với cô rồi không? Càng nghĩ, Nhi càng cảm thấy cuộc hôn nhân này của mình với Đại phủ đầy một màn tăm tối…

Nguồn: afamily

Rơi nước mắt vì chồng ghen

Mỗi lần đi đâu, chỉ cần nói một câu với chồng cho chồng biết, vậy là xong. Chồng cũng chẳng bao giờ ngăn cản hay có ý gì không muốn cho vợ đi.

Sống với chồng suốt 5 năm, chưa một lần thấy chồng có biểu hiện ghen tuông khó chịu mặc dù vợ đi với ai hay làm gì. Hôm nào vợ về khuya, chỉ cần nói với chồng rằng hôm nay về muộn, chồng ‘ừ’ một tiếng rồi không nói gì thêm. Cũng không gọi điện hỏi suốt lúc vợ đi chơi. Cả đêm, nằm bên chồng, chồng cũng không hỏi hôm nay em đi với ai, làm gì mà đi khuya vậy. Cảm giác buồn khôn tả.

Mỗi lần đi đâu, chỉ cần nói một câu với chồng cho chồng biết, vậy là xong. Chồng cũng chẳng bao giờ ngăn cản hay có ý gì không muốn cho vợ đi.

Có lần, công ty tổ chức liên hoan, bảo hôm nay vợ về muộn, 12h đêm, chồng cũng đồng ý. Nếu như người khác sẽ bảo ‘em là phụ nữ không nên đi khuya’ thì chưa chắc vợ đã vì tức mà đi chơi tới bến. Chồng cũng không hỏi xem có ai đưa vợ về không. Hôm đó có người đồng nghiệp nam đưa về, thế mà, chồng nhìn thấy cũng không hỏi câu gì, mặc kệ vợ. Vào nhà, tưởng chồng sẽ ghen nên vợ phải vội giải thích này kia. Chồng cười bảo ‘ừ, em về muộn thì nhờ người ta đưa về, may quá, không thì đi 1 mình nguy hiểm’. Lúc đó, sao chồng không khó chịu, không ghen và không nghĩ sẽ đi đón vợ.

Về nhà, vợ cũng không bận tâm tới chồng nữa, không hỏi han xem chồng ăn gì, làm gì ở nhà. Vợ mặc kệ chồng, vào tắm giặt, dưỡng da rồi lên giường đi ngủ.
Về nhà, vợ cũng không bận tâm tới chồng nữa, không hỏi han xem chồng ăn gì, làm gì ở nhà. Vợ mặc kệ chồng, vào tắm giặt, dưỡng da rồi lên giường đi ngủ.

Nhiều lần như vậy, vợ cảm thấy buồn vô cùng. Thấy mình không còn ý nghĩa gì với chồng. Nhiều khi vợ nằm hỏi chồng ‘anh có yêu vợ không, sao yêu mà anh không ghen tuông gì khi vợ đi cùng người khác?’. Chồng cười bảo ‘vợ anh không yêu thì yêu ai, em cứ nói linh tinh. Ghen tuông làm gì cho mệt thân, tin tưởng nhau là chính’. Dù câu nói của chồng có phần an ủi nhưng không đủ làm vợ yên tâm.

Vợ vẫn cảm thấy buồn chán, mệt mỏi vô cùng. Vợ cứ hoài nghi tình cảm của chồng nên càng chán. Bực mình, vợ lên mạng tìm đọc các cách khiến cho chồng ghen tuông và thử làm theo. Mỗi ngày, vợ đều trang điểm, ăn mặc sexy, váy bó sát thân, thay đổi hẳn phong cách. Vợ làm tóc xinh đẹp hơn, quyến rũ hơn. Nhìn vợ đã khác hẳn so với hình ảnh ngày trước.

Và vợ đã nghĩ, mình không cần phải bận tâm quá nhiều về chuyện chồng có ghen không. Mình cứ đi chơi, cứ thoải mái với bạn bè. Mỗi lần đi đâu, vợ đều gọi điện bảo đồng nghiệp đến đón, cũng không nói với chồng là ai đón. Vợ cũng không báo cáo chồng là đi đâu, chỉ bảo đi ra ngoài có việc đến mấy giờ về để chồng biết. Vợ bày trò không về đúng giờ và luôn gọi điện báo về trễ hơn.

Về nhà, vợ cũng không bận tâm tới chồng nữa, không hỏi han xem chồng ăn gì, làm gì ở nhà. Vợ mặc kệ chồng, vào tắm giặt, dưỡng da rồi lên giường đi ngủ. Cứ như thế vài ngày, chồng bắt đầu có biểu hiện lạ.

Có thế chứ, biết vậy, vợ đã tìm hiểu sớm để khiến chồng ngày đêm nghĩ cách giữ vợ rồi. Bây giờ thì vợ đã tin, chồng thật lòng yêu vợ!
Có thế chứ, biết vậy, vợ đã tìm hiểu sớm để khiến chồng ngày đêm nghĩ cách giữ vợ rồi. Bây giờ thì vợ đã tin, chồng thật lòng yêu vợ!

Hôm trước, vợ ăn diện, đánh son đánh phấn đi làm, chồng bực mình quát ‘đi với thằng nào mà đánh phấn son lắm thế, ăn mặc thế kia cho đàn ông nó nhìn à? Thay bộ khác đi’. Nói rồi, chồng vào nhà dắt xe ra ngõ cho vợ, việc mà trước giờ vợ chưa từng làm.

Vợ cười tủm tỉm, thay bộ đồ mới. Vừa đi ra cửa chồng lại nói với ‘tối về nhà ăn cơm nhé, đừng có đi la cà đấy. Đàn bà con gái, đi gì mà đi lắm, ở nhà cơm nước cho chồng con’. Thấy chồng nói vậy, vợ vui như mở cờ trong bụng, rơm rớm nước mắt. Lần đầu tiên trong đời làm vợ chồng, vợ thấy chồng ghen. Người ta buồn vì chồng ghen quá đà, ghen quá lố, cò vợ buồn vì chồng không biết ghen.

Nhưng hôm nay, thấy biểu hiện của chồng, vợ mừng lắm. Thật ra là chồng biết ghen, chỉ là chưa đến lúc chồng phải ghen. Và bây giờ thì vợ đã hiểu. Trước đây vợ không chăm chút cho bản thân, chồng tự tin là không mất vợ. Từ khi vợ đẹp, chồng bắt đầu lo sợ đàn ông khác vây quanh vợ.

Có thế chứ, biết vậy, vợ đã tìm hiểu sớm để khiến chồng ngày đêm nghĩ cách giữ vợ rồi. Bây giờ thì vợ đã tin, chồng thật lòng yêu vợ!

Nguồn: eva

Tuyệt chiêu để chồng không thể mê ai khác ngoài vợ

Không có gì tuyệt vời hơn khi anh ấy trở về nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi và nhìn thấy nụ cười của vợ.

Không có gì tuyệt vời hơn khi anh ấy trở về nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi và nhìn thấy nụ cười của vợ.

Trong cuộc sống vợ chồng, chỉ một chút lơ là có thể khiến cho người đàn ông của bạn dễ dàng rơi vào chuyện quan hệ tình cảm với một người phụ nữ khác. Vì vậy, việc những người vợ phải làm là luôn quyến rũ chồng dù cho vừa mới kết hôn hay đã ở bên nhau rất lâu rồi.

Hãy nhớ việc chinh phục chồng cần phải diễn ra trong suốt cuộc hôn nhân và đừng bao giờ xem nhẹ điều đó nếu không muốn một ngày đẹp trời chồng rơi vào bẫy tình của một người đàn bà khác. Dưới đây là những điều mà các bà vợ nên làm để chồng luôn si mê mình.

Nụ cười

Luôn giữ nụ cười trên môi mỗi ngày. Không có gì tuyệt vời hơn khi anh ấy trở về nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi và nhìn thấy nụ cười của vợ. Hãy giữ sự tươi tắn đó mọi lúc mọi nơi để chồng thấy nhà là một nơi thật dễ chịu. Đừng bao giờ để khuôn mặt cau có, bực bội xuất hiện trong tổ ấm của mình. Bằng cách đó bạn đang lan truyền đi một cảm giác khó chịu tương tự cho anh ấy.

Hình minh họa
Hình minh họa

Không có gì tuyệt vời hơn khi anh ấy trở về nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi và nhìn thấy nụ cười của vợ. Hãy giữ sự tươi tắn đó mọi lúc mọi nơi để chồng thấy nhà là một nơi thật dễ chịu. (Ảnh minh họa)

Hôn chồng

Đừng bao giờ xem thường giá trị của những nụ hôn. Luôn cố gắng hôn anh ấy hàng ngày, một nụ hôn khi thì ngọt ngào, say đắm, lúc lại nhẹ nhàng, tinh khôi. Hãy hôn chồng trước khi anh ấy ra khỏi nhà, trước khi đi ngủ và trước mỗi khoảnh khắc anh ấy đang cảm thấy bất an vì điều gì đó.

Gửi thông điệp yêu thương

Việc làm tuy nhỏ này nhưng lại có giá trị rất lớn. Hàng ngày hãy gửi tin nhắn, email nhắc nhở anh ấy rằng: “Em đang rất nhớ anh”; “Em yêu anh nhiều lắm”; “Chúc anh có một ngày thật nhiều niềm vui”…

Ăn cơm cùng nhau

Cuộc sống có thể bận rộn, áp lực công việc, sự mệt mỏi của cơ thể… đôi khi khiến bạn muốn bỏ bữa hoặc ăn tạm ở đâu đó cho xong trước khi về nhà. Nhưng hãy nhớ rằng, một tổ ấm cần có những hoạt động đặc trưng của nó, vợ chồng cần phải duy trì những bữa ăn bình yên bên nhau. Việc duy trì những bữa ăn cơm đầm ấm vợ chồng là cách để thiết lập cho tình yêu thêm vững chắc.

Chăm sóc vẻ ngoài của chính mình

Không phải chỉ khi đi ra ngoài, cần trưng diện trước mọi người mới mặc đẹp, trang điểm… Chồng là người cần nhất để bạn chứng minh với anh ấy rằng bạn đẹp. Vì thế, ngay cả khi chỉ có hai vợ chồng, ở trong nhà, bạn hoàn toàn có thể mặc một chiếc váy quyến rũ, sử dụng nước hoa, đánh một chút son môi, má hồng cho thêm phần rực rỡ.

Ngay cả khi chỉ có hai vợ chồng, ở trong nhà, bạn hoàn toàn có thể mặc một chiếc váy quyến rũ, sử dụng nước hoa, đánh một chút son môi, má hồng cho thêm phần rực rỡ.
Ngay cả khi chỉ có hai vợ chồng, ở trong nhà, bạn hoàn toàn có thể mặc một chiếc váy quyến rũ, sử dụng nước hoa, đánh một chút son môi, má hồng cho thêm phần rực rỡ.

Duy trì các hành động thân mật

Những cái nắm tay, ôm luôn đảm bảo cho sự gắn kết thể xác và làm cho vợ chồng yêu nhau nhiều hơn. Chồng của bạn chắc chắn sẽ rất hạnh phúc khi đang đánh răng trong nhà tắm và bất ngờ được vợ ôm từ phía sau.

Tự tay chuẩn bị những món ăn yêu thích cho chồng

Cho dù bạn không phải là một đầu bếp chuyên nghiệp, cho dù bạn nấu ăn không giỏi nhưng cách bạn đang nỗ lực khiến anh ấy trân trọng. Lựa chọn một vài món ăn mà chồng bạn thích và học cách nấu nó. Một vài lần đầu có thể chưa thành công nhưng chắc chắn chồng bạn hiểu được tình yêu từ vợ.

Đặt hôn nhân và chồng lên vị trí ưu tiên trong cuộc sống

Cùng với thời gian, phụ nữ thường có xu hướng hạ thấp dần vai trò của chồng xuống bởi vì họ bị bủa vây bởi công việc, gia đình, con cái… Nhưng, nếu không muốn mất chồng vào tay kẻ khác, luôn luôn phải nhớ trong đầu rằng, chồng mình cần được quan tâm. Anh ấy cần vợ chăm sóc về thể chất cũng như tâm hồn, cần một người vợ sẻ chia cảm xúc và suy nghĩ, hỗ trợ lẫn nhau.

Nếu bạn làm tốt những điều này, tin chắc rằng kẻ thứ ba sẽ không có cơ hội chen chân vào hạnh phúc của gia đình bạn.

Nguồn: eva

Chê con dâu xấu, mẹ chồng đòi nhà gái phải “bù” thêm kim cương

Trong một lần nói chuyện với hàng xóm, mẹ chồng em thẳng thừng chê em xấu và bà khẳng định: “Nó lấy được thằng con trai tôi là phúc đức 7 đời nhà nó. Lẽ ra, nhà gái phải các thêm kim cương cho nhà tôi, chứ mấy chục triệu đã là cái gì”.

hình minh họa
hình minh họa

Em và chồng yêu nhau 3 năm thì làm đám cưới. Trước khi cưới, em có về chơi gia đình anh nên em biết điều kiện kinh tế gia đình anh không khá giả gì, công việc của anh cũng chưa ổn định. Tuy nhiên, em không hề so đo tính toán gì nhiều. Em nghĩ, chỉ cần vợ chồng thương nhau, cả hai tu chí làm ăn, bảo ban nhau thì cái gì rồi cũng sẽ có.

Ngày bọn em làm đám cưới, biết nhà anh khó khăn, em đưa cho chồng 30 triệu để anh sắm sửa và đóng góp thêm với bố mẹ. Bên cạnh đó, toàn bộ tiền nhẫn cưới, tiền chụp ảnh, tiền thuê xe đón dâu và toàn bộ tiền sắm sửa đồ đạc cho phòng cưới của 2 đứa bố mẹ em đều cho.

Cưới về, vợ chồng em chỉ sống ở nhà bố mẹ chồng có nửa tháng, sau đó dọn ra ở trọ gần chỗ làm (cách nhà 25km).

Thời gian này, bố mẹ chồng em bảo, tranh thủ thời tiết đẹp, ông bà sửa nhà, xây thêm tầng 2 và làm lại công trình phụ nhưng ông bà không có đồng nào và nhờ em vay hộ. Em không đắn đo gì rút khoản tiết kiệm có 80 triệu để đưa cho ông bà. Sau đó, có vài việc lớn nữa, lần thì xây mộ cho cụ, lần thì giỗ cụ, em cũng đều lo.

Em nghĩ, bố mẹ già rồi, tiền không kiếm được, trong khi mình còn sức khỏe, còn tuổi trẻ, đỡ cho các cụ việc gì, tốt việc đó. Tuy nhiên, 6 tháng trở lại đây, mọi chuyện thay đổi đến mức em không thể tin nổi.

Hình minh họa
Hình minh họa

Em có bầu, gần đến tháng đẻ thì chồng em và cả gia đình chồng bảo em về ở cùng bố mẹ. Khi về ở cùng, mỗi tháng em cũng đưa ông bà 3 triệu đồng để ông bà lo tiền ăn uống, chợ búa và chi phí sinh hoạt. Ngoài ra, khi ở nhà, nếu gặp người đến thu tiền điện, người đến thay ga… em cũng đều bỏ tiền ra chứ không đợi ông bà phải chi.

Thế mà, mới ở cùng được 1 tháng, bà đi nói xấu em khắp làng. Nào là bảo em tham ăn, ăn như thuồng luồng, ăn hết phần thiên hạ. Em đâu có ăn nhiều đến mức ấy. Bố mẹ chồng em tiết kiệm, nhà 4 người ăn nhưng hôm nào cũng chỉ mua 2 lạng thịt và một đĩa rau. Hôm nào bà vui vẻ thì mua thêm bìa đậu phụ. Hoa quả, bánh kẹo…tuyệt nhiên ông bà không mua bao giờ. Em bầu bí, cũng chỉ ăn đến 2 lưng cơm là cùng.

Hết chê con dâu tham ăn, bà lại chê em xấu. Bà bảo: “Thằng T (chồng em) trước đây yêu toàn đứa xinh thế mà cuối cùng lấy phải đứa vừa xấu răng lại hô, không được nước non gì”. Em nghe vài lần cũng nhịn để gia đình êm ấm nhưng gặp ai bà cũng nói khiến em bức xúc vô cùng.

Có lần, bà ngồi chê em với một người hàng xóm. Không may, người này cũng biết chuyện em có đóng góp cho gia đình dù mới về làm dâu hơn một năm nên bà ấy nhắc mẹ chồng em. Thế là, mẹ chồng em càng bĩu dài môi hơn. Bà bảo: “Nó xấu thế lại tham ăn, lấy được thằng con trai tôi là phúc đức 7 đời nhà nó. Lẽ ra, nhà gái phải các thêm kim cương cho nhà tôi, chứ mấy chục triệu đã là cái gì”.

Em ngồi trong nhà nghe thấy mà sôi máu. Thì ra, công sức, tiền bạc và cả cái tâm của em đã bị người ta coi như việc tất nhiên chỉ vì em lấy được chồng đẹp trai.

Em cay cú lắm, về nhà, em nói chuyện với chồng. Chồng em lại nói lại với bà. Thế là, từ đó, bà ấy khó chịu với em ra mặt. Bà ấy liên tục soi mói và tỏ thái độ với em. Có gì ăn, bà cũng chỉ bảo con trai mình, không bao giờ nhắc đến tên em. Em thấy thế cũng giận, không chuyện trò, rồi đến công đến việc, em cũng không bỏ tiền túi của mình ra để chi phí như trước nữa. Em chỉ đóng đúng khoản tiền ăn ở cho hai mẹ con em là 3 triệu đồng.

Vì vậy, từ khi em sinh con, bà ghét em lắm. Bà luôn tìm mọi cách để nói xấu em với chồng em, với gia đình nhà chồng và với anh em họ hàng.

Chồng em thì nghe mẹ và bênh mẹ lắm, lúc nào anh cũng bảo, tại em cư xử không khéo nên bà mới thế. Cuộc sống của vợ chồng em từ ngày em chuyển về sống với bố mẹ chồng luôn trong tình trạng cãi vã, lục đục em chỉ muốn chia tay. Một mình em nuôi con (mới hơn 5 tháng tuổi) cũng thoải mái và sung sướng hơn việc ở cùng thế này rất nhiều. Em băn khoăn quá…

Theo VietnamNet