Cuộc sống là học cách tha thứ

Một người cứ luôn luôn bị tỉnh dậy vào buổi đêm, vì một giấc mơ cứ lặp đi lặp lại. Anh ta thấy mình bơi trong một cái hồ, bơi giỏi như một vận động viên.

Tuy nhiên, cái hồ rất rộng mà chân tay anh ta thì mỏi, anh ta khó lòng bơi tới được bờ. Bỗng nhiên, cha anh ta bơi thuyền đến gần, đưa tay ra, bảo anh ta bám lấy. Anh ta nhớ lại hồi nhỏ thường bị bố mắng mỏ, thậm chí đánh đòn, nên mỉm cười khô khan và nói: “Cảm ơn bố, cứ kệ con!”. 
 
Anh ta bơi tiếp, cố hết sức hướng về phía bờ. Rồi anh ta nhìn thấy một người khác bơi thuyền lại gần. Ðó là cô em gái. Cô em gái quăng một chiếc phao về phía anh ta và bảo: “Anh dùng phao đi!”. Nhưng nhớ lại rất nhiều lần cô em gái hỗn hào ương bướng cãi lời mình, anh ta lắc đầu và xua tay. 

hoc-cach-tha-thu
 
Sau những nỗ lực lớn lao, cuối cùng anh ta cũng vào được đến bờ. Anh ta nằm vật ra trên bãi cát ướt, sự mệt mỏi làm đầu óc trở nên lơ mơ, còn chân tay thì không cử động nổi. Một đám đông người tụ tập quanh anh ta. Khuôn mặt nào anh ta cũng thấy quen. Ðó là gia đình, họ hàng, bè bạn của anh. Người thì muốn đưa anh vào bệnh viện, người thì muốn đốt lửa, người thì muốn lấy bộ quần áo khô và khăn cho anh lau… Nhưng cứ khi mỗi người định làm gì, anh ta lại nhớ lại những khi con người đó đối xử không tốt với mình. Và “Không, cảm ơn!” – Anh ta lại nói – “Cứ kệ tôi!”. Anh gượng đứng dậy, quần áo ướt sũng, dính đầy cát, chân tay rã rời, mệt mỏi đi xa đám đông. 
 
Sau khi liên tục nằm mơ thấy giấc mơ đó trong vòng vài đêm, anh ta liền đi hỏi bà, người duy nhất chưa bao giờ làm gì không tốt với anh, và người mà anh tin tưởng sẽ không bao giờ làm gì không tốt với anh cả. 
 
– Bà không phải là người biết ý nghĩa của những giấc mơ – bà anh nói – Nhưng bà nghĩ cháu đang giữ trong đầu quá nhiều bực bội và hằn học. 
 
– Bực bội ư? Hằn học ư? Không thể thế được! – Anh ta kêu lên – Nếu có thì cháu phải cảm thấy chứ! 
 
Bà của anh ngồi yên và bình tĩnh đáp : 
 
– Những cố gắng của cháu và hồ nước trong giấc mơ chính là những gì cháu đang phải cố gắng trong tâm trí cháu. Cháu cần sự giúp đỡ, cháu muốn được quan tâm, nhưng cháu thấy không ai đủ tốt cho cháu tin tưởng. Cháu đã bơi được tới bờ một lần, nhưng còn những lần khác thì sao? Sự tha thứ không phải là những điều mà chúng ta làm cho người khác, mà chúng ta làm cho chính chúng ta đấy thôi. Vì khi chúng ta không tha thứ, có phải là chúng ta đã xây dựng trong tâm trí mình những bực bội và tức giận ngày càng lớn đó không? 
 
Có một câu nói thế này: “Bạn không phải là người hoàn hảo, nên bạn cũng có những sai lầm. Nếu bạn tha thứ những sai lầm của người khác đối với bạn, bạn cũng sẽ được những người khác tha thứ những sai lầm của bạn”.

Theo mangthuvien

Suy nghĩ của từng giai đoạn cuộc đời

Có rất nhiều điều chúng ta muốn biết ngay từ khi còn trẻ bởi vì chúng ta muốn vẫn có thể làm như thế sau đó, trong hiện tại và cả khi đã già. Chúng ta không thể chờ đợi cho tới khi lớn lên, còn khi đã lớn, lại muốn thời gian quay trở lại hoặc trôi qua thật chậm. Đó chính là thực tế diễn ra trong cuộc sống .
 
Vậy điều gì sẽ xảy ra khi một cậu bé và một người đàn ông đã già cùng ngồi với nhau và nói về cuộc sống? Về những thứ họ ước ao có thể nói hoặc nghe từ chính mình khi còn trẻ hoặc đã già? Và bài học rút ra sau đó là gì?
 
Mặc dù cách nhau tới 57 tuổi và có rất nhiều sự khác biệt nhưng họ dường như đối xử với nhau rất công bằng và cả hai đều rất hào hứng với quan điểm của người còn lại.

tuoi-tac-khong-dinh-nen-hieu-biet-cua-con-nguoi
 
Cuộc trò chuyện bắt đầu bằng câu hỏi từ người đàn ông lớn tuổi:
 
Điều tồi tệ nhất khi còn trẻ là gì?
 
– Với cháu đó là phải làm rất nhiều bài tập về nhà, cậu bé trả lời.
 
Cậu bé hỏi lại: Vậy khi già điều gì tồi tệ nhất?
 
– Đó là không thể làm những điều mà cháu có thể khi còn trẻ.
 
Cậu bé tiếp tục được hỏi: Cháu sẽ yêu chứ? Nó sẽ như thế nào nhỉ?
 
– Cậu bé trả lời một cách tinh nghịch: “Cháu không biết nữa. Chúng cháu sẽ có những đứa trẻ. Điều đó thật vui. Thậm chí dù có phải thay tã cho chúng, cháu vẫn thấy thú vị”.
 
Cậu bé sau đó đã hỏi người đàn ông cùng một câu hỏi như trên và mọi thứ trở nên nghiêm túc và xúc động.
 
Người đàn ông chia sẻ rằng ông từng yêu một người nhưng bà ấy đã qua đời và điều này thoáng khiến cậu bé buồn bã. Tuy nhiên, người đàn ông đã nhanh chóng động viên cậu bé:
 
“Mọi chuyện đã qua rồi. Đó là cuộc sống. Tuy nhiên ông đã có rất nhiều kỷ niệm vui vẻ và ông có thể nhớ tất cả những điều tốt đẹp ấy. Đó mới là điều quan trọng nhất”.
 
Cuối cùng, cả hai cũng trao cho nhau những bài học về cuộc sống.
 
Cậu bé thì nói rằng: “Hãy hành động thật bình thường, đừng tỏ ra ngốc nghếch, cũng đừng ức hiếp người khác”.
 
Còn phía người đàn ông 64 tuổi, ông nói rằng: “Giàu có không phải là thứ duy nhất mang lại hạnh phúc. Hãy làm những điều mà cháu thích bởi chỉ khi bản thân cảm thấy hạnh phúc, mọi người xung quanh cháu cũng hạnh phúc. Hãy là chính mình, đừng để người khác nói cháu nên làm gì, phải như thế nào, chỉ đơn giản hãy là chính bản thân cháu”.
 
Rõ ràng trong mỗi giai đoạn của cuộc đời, chúng ta luôn tìm ra được những bài học giá trị. Tuổi tác không định hình nên hiểu biết của một ai đó về mọi thứ – bao gồm cả cuộc sống.

Theo mangthuvien

Cuộc sống: nếu mỏi chân hãy về nhà

Con người kì lạ lắm. Họ sinh ra, lớn lên, học tập, bước đi trên quê hương. Đúng là đính cao họ cần vươn tới, nhưng cớ sao đi rồi không quay lại. Phải chăng ẵm trên tay bằng cấp cao thì nghiễm nhiên cuộc sống nước ngoài sẽ đáp ứng đủ nhu cầu. Còn quê hương hẳn còn rất chật vật. Ai cũng mang trong người suy nghĩ ấy, đi mãi mà không về thì liệu rằng quê hương có phát triển.

moi-chan-thi-ve-nha

“Ta về ta tắm ao ta

Dù trong dù *****c, ao nhà vẫn hơn.”

Phải. Dẫu rằng hôm nay, bạn sống trong một thành phố, một đất nước hiện đại, đầu đủ những tiện nghi, những công nghệ tối tân. Có một cuộc sống sung túc, dư dả. Bạn là ông này, bà nọ, có địa vị cao, công việc làm ăn thuận lợi – thành công. Bạn đứng chễm chệ trên đỉnh vinh quang, say đi những vinh hoa phú quý. Thì bạn ơi, quay đầu mà nhìn lại kia kìa, nơi xuất phát, nơi khởi đầu có người đang mòn mỏi đợi bạn về. Nhà đó. Quê hương đó.

Quê tôi, không phải những cánh đồng xanh mơn mởn, càng không phải những ruộng lúa nặng hạt. Không là đường xá bấp bênh đầy sỏi, càng không phải là mùn đất ẩm, tơi xốp. Không phải những mái tranh liêu xiêu, càng không phải những ngôi nhà ngói đỏ. Quê tôi – thành phố – thuộc đô thị loại một. Tiếng khóc chào đời, tôi không cất nơi đây nhưng những kỉ niệm trong veo như suối nguồn, êm dịu như gió thoảng được dựng nên từ đây.

Quê hương tôi tuy không như những thủ đô hay các thành phố lớn, nhưng cũng lắm niềm tự hào về mảnh đất, về con người nơi đây. Lớp học sinh ra sức học tập, vươn tới, sánh ngang cùng bạn quốc gia, không chịu thua kém. Và cũng vì vươn cao và bay xa, họ rời nơi đây, đến với xứ sở mới.

Con người kì lạ lắm. Họ sinh ra, lớn lên, học tập, bước đi trên quê hương. Đúng là đính cao họ cần vươn tới, nhưng cớ sao đi rồi không quay lại. Phải chăng ẵm trên tay bằng cấp cao thì nghiễm nhiên cuộc sống nước ngoài sẽ đáp ứng đủ nhu cầu. Còn quê hương hẳn còn rất chật vật. Ai cũng mang trong người suy nghĩ ấy, đi mãi mà không về thì liệu rằng quê hương có phát triển.

Cứ thế lớp người người lặp đi lặp lại vòng tuần hoàn ấy, vẫn khó lòng tiến lên quê hương ơi! Đi xa để mẹ cha mòn mỏi nơi đây. Để mẹ già vẫn nhọc nhằn cuộc sống; để cha còng lưng giữa đời. Để bệnh tật hành hạ, để gió mưa hoành hành. Họ đâu nỡ xa mảnh đất này. Song tuổi già làm lòng người muốn ở lại quê, ở với ngày bình yêu còn lại.Đi xa nhớ mẹ cha, nhớ quê hương nhưng cuộc sống xô bồ, công việc đẩy đưa, bạn vô tình quên khoảnh khắc. Quên đi trưa hè oi ả, nóng hừng hực.

moi-chan-thi-ve-nha-1

Bên khung cửa, hóng gió lùa qua, ngắm trời xanh, mây trắng hòa quyện cùng nhau. Quên đi dòng sông, những lục bình trôi. Những cánh diều nghi ngút. Những hàng cây rợp bóng. Quên đi những ngày nắng đan thành vòm, những chiều mưa thiết tha. Quên đi mái trường xưa, những bạn cùng lớp. Dẫu ta xếp chúng vào một khoảng trời nhỏ nhưng bạn ơi, nhớ sao hết, để chúng còn là mập mờ.

Bạn thật may mắn khi biết, khi có một nơi để về. Để ngơi mình sau ngày dài hối hả. Có chăn ấm, nệm êm cơm ngon, áo đẹp. Với nhiều người đó là hạnh phúc. Ngày hôm nay, quê hương với bạn đã hóa thành một kỉ niệm xa xôi.

Đừng để lưng mẹ cha còng mới quay về.

Đừng để quê hương phải mong chờ, phải nhạt mới quay về; để trở thành kỉ niệm sâu thẳm dưới đáy đại dương mới quay về. Hãy nhớ!!

Và Về nhà thôi!

Thiên An

Theo Guu.vn

Cuộc đời là những cuộc gặp mặt và nói lời chào tạm biệt…

Vậy mà ta đã phải rất vất vả cả một tuổi trẻ và đánh đổi biết bao nhiêu nước mắt mới nhận ra chẳng có gì là mãi mãi. Chân lý nghe có vẻ đơn giản nhưng mãi sau này ta mới thấm thía hiểu được. Khi hiểu được điều ấy là lúc ta thôi hờn trách người, hờn trách đời nếu một ngày ai đó vô tình bước vào cuộc sống ta rồi lại ra đi. Khi ấy ta nhẹ nhàng thanh thản. Đến lúc chào tạm biệt rồi.!

cuoc-doi-la-cuoc-gap-mat

Khi bé, mất đi cái gì đó là ta hoảng loạn vô cùng. Lo sợ rồi nuối tiếc

Lớn lên chút nữa rơi vào trạng thái thất tình là ta đau đớn tột cùng như thể không thiết tha cuộc sống nữa. Ta dằn vặt mình trong những câu hỏi về bản thân và lòng người

Ta kết thúc quãng đời học sinh bằng tấm bằng chứng nhận tốt nghiệp. Rời xa mái trường với bao kỷ niệm. Ta lại xách ba lô lên và đi theo tiếng gọi của sự nghiệp.

Thêm vài tuổi nữa ta thấy cô đơn khi đứa bạn của ta một ngày lấy chồng, mất đi một cạ cứng hàn huyên tâm sự sẻ chia mọi buồn vui.

Rồi vài năm sau đó, ta có những người bạn mới nhưng lòng nay đã không còn ngây thơ trong trẻo như xưa. Mà bộn bề cuộc sống cuốn ta đi lúc nào ta cũng chẳng nhận ra. Bạn bè lúc này chẳng còn quấn lấy nhau như hình với bóng, chỉ là những cốc café sau giờ làm vội vã hoặc một ngày nào đó rảnh rỗi không có việc gì làm.

Một ngày sếp cũ của ta về hưu, sếp mới trẻ tuổi lên nắm quyền. Mọi thứ trong công ty được xếp sắp lại. Ta làm phòng ban mới, với những người đồng nghiệp mới.

Thậm chí đến cả ba mẹ và đứa em ruột thịt của ta một ngày cũng khóc rung rức tiễn ta đi theo người về xây dựng gia đình mới.

Ta làm quen với những người họ hàng mới, ba mẹ mới và nếp sống mới.

Vậy đấy, cuộc đời là những lần gặp mặt và chào tạm biệt.

Vậy mà ta đã phải rất vất vả cả một tuổi trẻ và đánh đổi biết bao nhiêu nước mắt mới nhận ra chẳng có gì là mãi mãi.

Chân lý nghe có vẻ đơn giản nhưng mãi sau này ta mới thấm thía hiểu được.

cuoc-doi-la-cuoc-gap-mat-1

Khi hiểu được điều ấy là lúc ta thôi hờn trách người, hờn trách đời nếu một ngày ai đó vô tình bước vào cuộc sống ta rồi lại ra đi.

Khi ấy ta nhẹ nhàng thanh thản.

Đến lúc chào tạm biệt rồi.!

Cuộc sống là một con đường thẳng tắp, trên đó những người mà số phận cho ta gặp đều đứng ở một đoạn nào đó chờ ta. Vào thời diểm ấy, không gian ấy thì ra ta sẽ gặp người này.

Chả phải ngẫu nhiên mà ta lại chơi với con bé điên dồ này, cũng chả phải ngẫu nhiên ta lại yêu anh chàng có mái tóc bù xù ấy.

Hóa ra có một sự sắp xếp vô hình từ khi ta chào đời mà người ta gọi đó là duyên phận.

Chẳng gi là mãi mãi

Vậy nên ta cứ bình an nhé, vì cuộc đời là những lời chào gặp mặt và tạm biệt.

Những người cần đến sẽ đến, những người cần đi sẽ đi.

Ta sẽ thanh thản nhận lấy những duyên phận ấy, không oán trách, không thù giận, không cố níu.

Ta sẽ an nhiên cho đến khi ta chào tạm biệt cuộc đời này…

Theo Guu

17 kinh nghiệm sống để cuộc đời bình thản hơn

Sống ở đời chúng ta phải luôn biết cách lựa lời mà nói, sống sao cho luôn vui vẻ là điều mà nhiều người đang hướng đến. Dưới đây là 17 kinh nghiệm sống để cuộc sống của bạn bình thản hơn, giảm bớt sống gió không cần thiết.

1. Người tổn thương ta, ta vẫn cứ mỉm cười bởi vì ta không thích so đo cùng người.

2. Người lừa gạt ta, khi ta biết rõ, nếu nhẹ nhàng thì hãy mỉm cười mà bỏ qua, nếu nặng thì ta tự giác rời xa.

3. Người bán đứng ta, hãy bảo trì quy tắc “một lần bất trung, trăm lần bất dụng”.

4. Người yêu thích ta, trong lòng ta luôn ghi nhớ và biết ơn người đã cho ta động lực.

5. Người trách mắng ta, ta cũng nên nhìn lại, nếu không đúng ta cũng đừng vì thế mà phá bỏ hình tượng của mình.

6. Người quan tâm đến ta, ta ghi nhớ hết thảy sự quan tâm này vào tận đáy lòng, có thể cái gì ta cũng không có nhưng tuyệt đối phải có lương tâm.

cuoc-song

7. Người từng yêu ta, có đôi khi yêu lại là một loại tổn thương, nhớ kỹ tổn thương không phải là một phương thuốc hay.

8. Người bỏ rơi ta, ta sẽ không vì vậy mà hận họ bởi vì sẽ có ngày họ phát hiện ra người mà họ bỏ rơi là người mà yêu quý họ nhất!

9. Những người coi thường ta, ta không cần lưu tâm cũng không cần giữ lại trong lòng. Đôi khi giả vờ ngốc một chút cũng tốt, tự mình hiểu là được rồi.

10. Dùng tâm thái bình thản, ta sẽ nhìn thấy con người và mọi vật đều bình thản.

11. Người đối với ta luôn tính toán, khôn ngoan xảo trá, không có lương tâm, ta chỉ cần tránh xa là được.

12. Ta có thể bao dung hết thảy sai lầm của bạn bè, đừng nghĩ rằng tội lỗi kia là ta không chấp nhận được, hãy mở lòng ra, kỳ thực lòng bao dung là rất rộng lớn đấy!

13. Bất luận là lời thành tâm nào, ta cũng đều sẵn lòng nghe. Vậy ta cũng sẽ nói lời thành tâm với người để người sẵn lòng nghe ta!

14. Lúc ta buồn, bạn đến bên ta. Lúc ta vui ta muốn chia sẻ cùng bạn. Cho nên khi bạn buồn ta hãy đến bên bạn, khi bạn vui ta chia sẻ cùng bạn.

15. Phụ nữ đừng ỷ lại vào sắc đẹp, phụ nữ có tâm đẹp mới là đẹp nhất!

16. Đừng làm một người “tùy tiện” bởi vì “tùy tiện” là điều kiện tiên quyết để trở thành “thấp hèn”.

17. Đừng thành lập hạnh phúc của mình trên nỗi thống khổ của người khác, bởi vì “hạnh phúc” đó suy cho cùng cũng là một loại “thống khổ” mà bạn chưa nhận ra mà thôi!

Ở trên là 17 kinh nghiệm sống để giúp ban sóng vui vẻ hơn, hy vọng bài viết này giúp ích được cho bạn.

Mai Trà