Đơn phương tình cũ…

Thanh xuân bắt đầu từ đâu anh nhỉ? Có lẽ là cái ngày anh mang màu sắc đến cho cuộc đời em. Ngày mà anh xuất hiện cùng với tình yêu dành cho em… Nhưng sao anh ra đi vội vã quá!! Anh đi rồi để lại đây với nỗi cô đơn, với cuộc tình còn đang dang dở và anh biết không em vẫn bước tiếp trên con đường ấy, con đường ngày xưa nhưng giờ đây lẻ bóng mình em. Yêu đơn phương người yêu cũ chính là tự tay mình vẽ tiếp bức tranh còn đang bỏ ngỏ, chính là tự tìm về những nơi chôn cất kỉ niệm của hai ta.

Yêu đơn phương thì kết thúc bằng tỏ tình nhưng đơn phương người yêu cũ chỉ có thể kết thúc bằng cách quên.

Và anh biết không em đã từng hứa em sẽ không khóc thêm lần nào nữa vì anh, em vẫn nhủ lòng rằng không thể yêu thêm ai nữa. Anh biết không anh mỗi sáng thức dậy em luôn cảm thấy trống rỗng, anh biết không đêm nào em cũng mơ anh sẽ quay về nhưng những điều đó anh sẽ không bao giờ biết được.

 “Anh cứ đi đi tìm tình yêu mới, tôi đứng đây ôm trọn tình yêu cũ

Nhắn gió mây gửi đến anh đôi lời, sợi tơ duyên đứt đi rồi có nối lại được không?”

 Em còn đợi anh trong ngày xanh non biếc thế thôi đừng chờ chi cho đỡ hết xuân sao đành…

Thanh xuân của em gọi tắt là anh rồi, thử hỏi sau này em sẽ yêu ai rồi sẽ mở lòng với anh, em không biết cũng không muốn biết vì câu hỏi đó quá thừa thãi. Cứ cho rằng là em không tốt vì chia tay em là người sai. Em ghét hôm qua là kí ức, em ghét hôm nay là hiện thực, là em hồi tưởng lại về quá khứ khi việc giữ anh em không làm được.

Cho em yếu lòng nốt hôm nay thôi rồi mai em sẽ ổn mà phải không anh?

guu.vn

Xem thêm

Đừng đau lòng quá lâu vì một người nào đó không xứng đáng

Đừng đau lòng quá lâu vì một người nào đó không xứng đáng

Anh bước vào trái tim cô nhẹ nhàng tinh tế, anh ở bên cô dịu dàng sâu lắng, anh bước ra khỏi cuộc đời cô nhanh – gọn và rất đau.

Hỏi cô có hận anh? Không hề

Vậy cô vẫn yêu một thằng đểu như anh? Đúng vậy

Tại sao? Vì đó là tình yêu – một thứ tình yêu mù quáng của kẻ ngốc là cô, hoặc anh là tên sở khanh quá chuyên nghiệp

Ban đầu khi chia tay cô đã khóc rất nhiều, rất đau, thời gian trôi đi tình yêu chưa hết nhưng đã vơi đi rất nhiều. Cô vẫn sống, vẫn tận hưởng những gì diễn ra xung quanh. Còn anh vẫn thế đều đều các cuộc tình trôi qua không giới hạn.

Cô vẫn còn quan tâm anh nên biết khá rõ? Không phải là vì cô quan tâm, chỉ đơn giản là cô tò mò thôi.

Người ta nói: Đàn ông càng “đểu”, phụ nữ càng “mê”. Hình như đúng là vậy, trước khi cô yêu anh cuộc sống của cô thật đơn điệu nhàm chán khi gặp anh một người bí ẩn và có sự cuốn hút tới lạ thường.Những thứ đều có thể đoán trước thường chẳng có gì thú vị và đáng tìm hiểu, vì thế chẳng có gì khó hiểu khi cô bị thu bởi anh. Khi thích một người, thông thường con gái hay hấp tấp và vội vàng trong cảm xúc. Suy cho cùng là cô không làm chủ được lý trí, không bảo vệ được con tim. Vì thế, sai lầm là ở cô lựa chọn yêu anh và anh là lý do để cô dẫn đến sai lầm.

Tình yêu cũng giống như một trò chơi, khi bạn đã bước vào trò chơi thì bạn phải chấp nhận một thắng hai thua. Nếu chiến thắng sẽ không còn gì để nói, nếu thua ta nên học cách chấp nhận, tận hưởng nỗi buồn của thua cuộc, và cần thời gian để nghỉ ngơi suy nghĩ nguyên nhân thua của ta là ở đâu để khi nào hồi phục ta lại bắt đầu. Cứ như thế cho tới khi nào ta chiến thắng.

Nhiều bạn thất bại vài lần thậm chí có những bạn mỗi một lần tan vỡ đều cảm giác sợ hãi, và chạy trốn. Đó là sai lầm tai hại. Sinh mệnh là cha mẹ cho ta, cuộc sống là do ta làm chủ, ta có thể vấp ngã có thể đau vì tình, nhưng đừng giết chết chính mình vì một thậm chí vài cuộc tình không may, vì một thằng đàn ông không đáng.

Sau khi chia tay bạn vẫn có thể yêu và nghĩ về hắn nhưng hãy nhìn bằng con mắt không phải quan tâm mà là tò mò. Tò mò hắn sông tốt không? có yêu được ai tốt hơn mình không?… Để nhận ra rằng, không có nhau cuộc sống vẫn trôi qua, bạn vẫn sống hắn vẫn sống. Có thể hắn đã quên bạn, còn bạn có thể vẫn còn yêu, thì đã sao?

Cuộc đời vẫn trôi, bạn vẫn phải đi học, đi làm, kiếm tiền để sống chứ không phải sống vì một kẻ khác máu tanh lòng chỉ lướt qua cuộc đời bạn một thời gian. Khi bạn biết được sự đáng và không đáng những thứ bạn cần quan tâm và những thứ cần vứt bỏ, khi bạn hiểu được bạn đã sai từ đâu, khi bạn nhận ra được giá trị sâu sắc của bản thân mình. Bạn sẽ biết mình cần phải làm gì.

guu.vn

Xem thêm

Phải hiểu được bản thân cần gì trước khi yêu ai đó…

Phải hiểu được bản thân cần gì trước khi yêu ai đó…

Chúng ta thường sống trong hối tiếc, luôn muốn thay đổi những gì đã qua, muốn sửa chữa sai lầm, có lẽ cũng chỉ bởi chưa từng hết lòng. Gặp gỡ quen biết rồi thành những người yêu nhau. Đôi khi rất vội vã hoặc trong tâm thế rằng có cũng được, không cũng chẳng sao. Đến lúc thật sự mất đi điều gì đó, chúng ta mới hiểu rõ được giá trị thực sự của nó.

Rất nhiều người hờ hững khi đang yêu, hoặc là đã từng yêu đúng người, hoặc họ nghĩ người hiện tại chưa phải là người họ đang chờ. Có lẽ họ nghĩ, cuối cùng người tổn thương trong tình yêu chỉ là người biết yêu. Nhưng sự thật thì không phải vậy. Bởi chúng ta thường đau khổ day dứt nhiều cho những gì trong quá khứ, rồi mang chúng đặt lên tương lai những hi vọng. Chúng ta quên mất cách đối xử với hiện tại.

Trong lúc chúng ta đi tìm thứ tốt nhất, người hợp nhất, chắc rằng đã bỏ lỡ nhiều thứ, đến lúc nhận ra mình đã từng có được điều gì thì chúng đã không còn ở vị trí cũ nữa. Con người ta thay đổi từng ngày, ít nhất là trong suy nghĩ. Sau mỗi lần vấp ngã, tổn thương, mắc sai lầm. Tự mình đứng dậy mỉm cười bước tiếp.Sau đó cho rằng mình vẫn ổn. Thế nhưng thật sự thì mọi thứ đã rất khác.

Chúng ta nói yêu ai đó nhưng lại luôn mong chờ người đó đáp lại. Thăm dò, chần chừ, suy nghĩ thật nhiều đến nỗi không thể nắm bắt. Bởi những cảm xúc rung động ban đầu sẽ theo những toan tính ấy mà trôi mất. Khi do dự, e sợ bị tổn thương cũng chính là bỏ lỡ.

Ai đó từng nói rằng tình yêu luôn đi cùng sự ích kỉ. Thế nhưng khi thật sự yêu một ai đó, chúng ta sẽ can tâm tình nguyện được đau, được vật vã với cảm xúc cay đắng lẫn ngọt ngào mà việc yêu một ai đó mang lại. Cố chấp không buông cũng là muốn niếm trải vị ngọt của nó. Thà rằng cuối cùng là tổn thương chứ không muốn phải hối tiếc.

Sự hờ hững cũng có thể mang đến một vòng tròn an toàn. Nhưng có mấy ai sống được mãi trong sự an toàn ấy. Đến một lúc nào đó cảm giác nhạt nhẽo, nhàm chán, vô vị sẽ kéo chúng ta vào một vài mối quan hệ không đầu cũng chẳng cuối. không bạn cũng chẳng là người yêu. Có khi lúc ấy, ta lại thèm cảm giác bị tổn thương vì yêu một ai đó. Được đau vì người mà mình yêu… Sợ đau hay muốn đau đều là lựa chọn của mỗi người. Dù sao thì chúng cũng mang đến một cảm xúc nhất định mà phải trải qua vài lần mới biết điều gì làm mình dễ chịu hơn.

Bản thân mỗi người luôn tồn tại những mâu thuẫn khó lí giải. Nhất là trong tình yêu. Bởi thế nên dù yêu nhưng nhiều người đã lạc mất nhau, có khi là mãi mãi. Chúng ta thường nhầm lẫn bởi điều quan trọng và không quan trọng. Mong người khác hiểu được tình cảm, công nhận sự quan tâm của mình với họ. Luôn muốn làm những điều lớn lao nhưng thật sự từ những điều nhỏ và bình thường nhất mà bạn hiểu họ, mới làm họ thật sự xúc động.

Song song với những cảm xúc đan xen lẫn lộn, chúng ta cũng thường làm những điều mâu thuẫn lẫn nhau. Thường xuyên nhắn tin thật nhiều để hiểu nhau hơn, luôn muốn đối phương biết được cảm giác đặc biệt về họ trong lòng bạn. Thế nhưng ngay khi xóa đi những dòng tin nhắn đó lúc giận hờn hay lúc chúng ta nghĩ rằng không cần nhau nữa. Hoặc những lúc không thể ở bên cạnh nhau thì chúng ta lại tìm đến một ai khác, mặc dù lúc đó chúng ta thật sự cảm thấy cô đơn, thì mọi sự đã thay đổi rồi.

Để yêu được ai đó, trước tiên phải hiểu được bản thân mình cần gì…

Không thể có điều gì đúng với những điều không chắc chắn, mông lung. Bởi lẽ những điều đặc biệt và duy nhất thì không thể có sự thay thế. Không ai có thể tiếp tục ở lại khi vô tình nhận ra rằng mình cũng chỉ một sự lựa chọn, sau tất cả. Mọi cảm xúc yêu thương, tình cảm sâu đậm phải mất nhiều thời gian vun đắp, nhưng chỉ cần một lúc buông lơi cũng có thể khiến mọi thứ như cơn gió thoảng qua,một người khách đi ngang cuộc đời.

Chúng ta phức tạp hơn những gì tự nghĩ về bản thân. Về tình cảm thì điều đó lại càng đúng. Có người chung sống hòa bình với nó, có người tìm cách chiến thắng nó như một cách để thấy mình đang sống. Dù là gì đi nữa để yêu được một ai đó, chúng ta trước tiên phải hiểu được bản thân. Hiểu mình cần gì, muốn gì. Chân thành với chính mình, rồi chúng ta sẽ có cách hiểu được người khác. Khi hiểu được nhau rồi mọi thứ sẽ đơn giản nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Chúng ta thường đau khổ nhiều là vì không hiểu được mình và theo đuổi những thứ sai lầm, những điều chúng ta muốn, mọi người muốn, chứ không phải là điều chúng ta cần. Chúng ta thật sự cần ít hơn những gì chúng ta nghĩ. Đơn giản là hạnh phúc. Chúng ta không thể ở lâu bên cạnh nhau nếu bất cứ sự quan tâm nào cũng bằng việc hỏi và trả lời. Cảm xúc thì thường không cần ngôn từ để diễn tả. Chúng là để cảm nhận. Nếu thật sự thấu hiểu một ai đó chúng ta không cần phải dùng quá nhiều ngôn từ để gần nhau hơn. Thấu hiểu đơn giản là thấu hiểu.

Chắc rằng sinh ra không phải ai cũng là dành cho nhau. Thế nên, khi thật sự nhận ra điều đó, trước khi chúng ta lựa chọn từ bỏ, là khoảng thời gian dằn vặt đấu tranh nên giữ hay buông những gì đã dành cho nhau. Dù là phải buông tay vì quá mệt mỏi, thế nhưng nếu chúng ta đã từng bất chấp hết lòng thì sẽ không còn phải nuối tiếc.

Dù yêu hay không yêu, khi chia tay, tổn thương không dành riêng cho một người. Thế nên, đừng lãng phí thanh xuân vào những điều mà cuối cùng chính bạn cũng muốn lãng quên chúng. Hãy để chúng ta những va vấp đáng yêu, mà bạn có thể mỉm cười khi nhớ lại.

guu.vn

Xem thêm

Tuyệt đối đừng im lặng để rồi rời xa nhau…

Tuyệt đối đừng im lặng để rồi rời xa nhau…

Em có thể đừng im lặng mỗi lúc hai ta giận hờn được không, em có thể đừng vô tâm mỗi lúc anh cũng cần em dỗ. Với nhiều người, im lặng có lẽ là một sự yên bình và là một cách tốt nhất cho họ. Nhưng với anh thì lại khác, anh không muốn mỗi lúc cãi vã nhau em cứ im lặng và vô tâm một cách chẳng hề biết anh là ai. Mọi thứ đều mặc kệ dù cho em lại là người sai trong mỗi lần to tiếng.

Dường như sự im lặng của em lại là con dao sắc bén, anh không thể né tránh mỗi lúc sự im lặng ấy tiến tới. Mỗi lần im lặng là một lần dù biết em sai nhưng anh lại dỗ dành. Ngày tháng cứ thế mà đi, sự im lặng của em càng lúc càng nhiều thì lúc đấy tâm hồn anh dường như cũng vỡ theo. Anh hiểu rằng sự im lặng mỗi lúc một nhiều là có nghĩa thay lời ” Chia Tay ”.

Và rồi cái gì phải đến cũng đã đến, một lời chia tay của em thật nhẹ nhàng bằng một dòng tin nhắn . Ừ thì một năm qua yêu nhau là không hợp không tốt cho cả hai, là sai thời điểm. Đúng như người ta nói lúc yêu thì chẳng cần lý do nhiều, nhưng đến lúc chia tay người nói yêu trước cũng là người nói nhiều lý do chia tay nhất. Kể cả anh có níu đến mấy thì em vẫn quyết tâm chia tay, anh chẳng thể giữ. Hóa ra suốt thời gian qua mọi thứ đối với em đều là không hợp, chỉ vọn vẹn vài cái lý rồi đi như chưa từng yêu anh. Còn anh thì vẫn cứ đắm chìm mãi những lời yêu em vẽ thật đẹp mà quên mất rằng mình chia tay rồi.

Anh chẳng thể quên được em lên anh chẳng thể yêu được ai, bởi anh vẫn nhớ những gì em nói lúc mình mới yêu.

guu.vn

Xem thêm 

Chuyện tình đẹp với “người ở bên bạn năm 17 tuổi” của nữ sinh Bình Dương

Chuyện tình đẹp với “người ở bên bạn năm 17 tuổi” của nữ sinh Bình Dương

Học chung cấp 3 nhưng mãi đến năm 12, Huỳnh Như mới ngồi chung bàn với Việt Hoàng. Những rung cảm đầu đời xuất hiện. Họ đã cùng nhau trải qua những ngày tháng cuối cấp ngập tiếng cười, đầy yêu thương và cùng nhau đặt mục tiêu vào cùng một trường đại học trong kỳ thi THPT sắp đến.

“Là người cùng mình bắt đầu những ngày tháng đầu tiên của lớp 12. Đến khi kết thúc, vẫn là cùng người đó kết thúc. Là duy nhất người đó. Người ta thường nói: “Chàng trai bên bạn năm 17 tuổi sẽ không đi mãi cùng bạn”.

Được thôi, em đâu cần bạn đi mãi cùng em suốt quãng đường đời, em chỉ cần bạn đi cùng em quãng đường ngắn cũng được mà dài thì càng tốt miễn là những quãng đường mình đi cùng. Em và bạn xây dựng được một tình yêu đẹp một kỉ niệm đẹp. Để sau này, nếu bạn cưới vợ khác em cưới chồng khác, mỗi khi nhớ lại thời học sinh bạn vẫn luôn là người con trai đẹp nhất trong tuổi thanh xuân của em, thế thôi. 18.06.2017″.

Hà Huỳnh Như (sinh năm 1999, học sinh trường THPT Bình An, Bình Dương) đã viết những lời ngôn tình gây thổn thức trái tim người đọc như thế khi đăng tải loạt ảnh chụp với người bạn trai cùng lớp, Nguyễn Việt Hoàng (sinh năm 1998).

Những lời tâm tình dễ thương Huỳnh Như về “Chàng trai bên bạn năm 17 tuổi”đã hút hơn 31.000 lượt like và hàng trăm lượt chia sẻ. Nhiều học sinh trường Bình An bày tỏ sự ngưỡng mộ với mối tình học trò trong sáng, đáng yêu này.

Với những ai đã bước qua thời học sinh, bài viết của Huỳnh Như như chạm đến những góc nhỏ tâm hồn họ, gợi nhắc đến một thứ tình cảm đẹp mà trong đời ai cũng muốn có, gọi là: Tình thơ.

Album đi kèm những chia sẻ cảm xúc trên của Huỳnh Như là tập hợp những bức ảnh đẹp của cặp đôi, được bạn bè chụp lại bằng điện thoại trong suốt năm 12 ngồi cạnh nhau, dành tình cảm cho nhau. Đó là quãng thời gian đáng nhớ, nhiều hoạt động, nhiều kỷ niệm, những ngày cùng học, cùng chơi và cùng nhau đặt ra những mục tiêu tương lai.

“Hai đứa mình học cùng nhau từ đầu năm cấp 3 nhưng lớp 10, 11 không chơi với nhau. Lên năm lớp 12, bạn ấy xin chuyển lên chỗ mình ngồi để gần với mấy người bạn quen. Rồi tụi mình ngồi chung. Quãng thời gian đó tụi mình rất thân nhau. Hai đứa hợp về tính cách lẫn suy nghĩ”, nữ sinh lớp 12 nhớ về cơ hội để cả hai bắt đầu một tình cảm khác, cao hơn tình bạn.

Việt Hoàng là cậu học sinh giỏi, đẹp trai, cao ráo. Dù có khá nhiều bạn nữ thích thầm nhưng cậu bạn không thích lại ai. Với gương mặt khá lạnh lùng, Việt Hoàng không có nhiều bạn vì ai cũng nghĩ cậu khó gần. Khi ngồi cùng bàn với Huỳnh Như, cô bạn phát hiện chàng trai ấy không hề lạnh như vẻ bề ngoài, trái lại còn rất dễ thương nữa.

Kỷ niệm đẹp nhất của Huỳnh Như trong suốt 3 năm cấp 3 có lẽ là khoảnh khắc được Việt Hoàng tỏ tình một cách vừa kín đáo lại vừa bất ngờ.

Việt Hoàng là chàng trai cao ráo, điển trai, sống tình cảm nhưng lại sở hữu vẻ mặt lạnh lùng… từng khiến Huỳnh Như “không cảm xúc” khi gặp mặt lần đầu năm lớp 10.

9X kể: “Vào dịp Tết năm nay, bạn ấy hỏi mình có kế hoạch gì chưa. Nếu chưa thì đi xem phim cùng bạn ấy nha. Lúc đưa mình về nhà sau buổi đi chơi ấy, bạn ngỏ lời và tụi mình chính thức với nhau”.

Huỳnh Như và Việt Hoàng đều là tình đầu của nhau, lại ở cạnh đối phương trong khoảng thời gian đáng nhớ nhất của thời học sinh: năm cuối cấp, cả hai ngập tràn những ký ức đẹp cùng nhau. Còn gì đẹp bằng tình cảm ấy!

9X chia sẻ tình yêu tuổi học trò: “Là tình đầu, lại yêu nhau thời đi học nên bọn mình sợ sẽ dễ vỡ như người đời vẫn bảo. Tụi mình nhường nhịn nhau rất nhiều. Khi có tranh luận hoặc bất đồng quan điểm, cả hai sẽ chủ động im lặng, đợi đến khi nào hết giận sẽ nói chuyện ai có lỗi và phải xin lỗi trước”.

“Sau khi chia sẻ album ghi lại khoảnh khắc chơi cùng, học cùng bạn… Mình không ngờ lại được quan tâm nhiều đến thế. Mình thấy rất vui”, Huỳnh Như tiếp lời.

Nhà Huỳnh Như và Việt Hoàng ngược đường nhau nhưng ngày nào Việt Hoàng cũng lóc cóc đưa đón bạn gái đi học, đi chơi. Nếu như Huỳnh Như là người thích thể hiện tình cảm ra ngoài thì bạn trai cô bạn thường xuyên giữ suy nghĩ trong lòng, ngoài mặt không nói hay thể hiện tình yêu thương.

Cả hai đặt mục tiêu cùng thi vào ĐH Mở TP.HCM. Cùng chúc cho đôi bạn đáng yêu này có một kết quả thi như ý, tiếp tục nắm tay nhau trong những năm tháng sinh viên và cả sau này nữa nhé!

guu.vn

Xem thêm

Em phải yêu lấy chính mình thôi…

Em phải yêu lấy chính mình thôi…

Anh à! Em nhớ khi yêu anh, có những lúc em vu vơ tự hỏi: Nếu sau này mình không còn yêu nhau nữa, lúc đó em sẽ làm gì? Ngày đó em chưa trả lời được câu hỏi có vẻ quá đơn giản này. Bởi vì với một kẻ đang say mèm trong tình yêu của anh như em thì anh chính là cả thế giới! Vậy nên em không thể hình dung ra được nếu một ngày chỉ còn lại một mình trong tình yêu của hai đứa thì em sẽ ra sao?

Nhưng thời gian trôi qua. Em cũng dần lớn nên suy nghĩ cũng phải khác, đúng không anh? Em đâu còn là “nhóc con” như anh vẫn gọi. Tình yêu hai ta rồi cũng chẳng thể vẹn tròn. Em và anh không còn nắm tay nhau, cùng đi trên một con đường, cùng nhìn về một hướng và cùng chung những mơ ước nữa. Cuộc tình đành đoạn rẽ ngang. Anh đi về phía chẳng phải là em mà ở đó có nhiều hoài bão đang chờ để anh thỏa sức vẫy vùng và ắt hẳn cũng sẽ có người – con – gái – không – phải – là – em đang mỉm cười đón đợi. Em đứng lại, nhìn bóng anh khuất dần. Lòng chùng lại nhưng nước mắt chẳng thể rơi. Câu hỏi ngày nào xoay vòng trong tim: Yêu anh xong rồi, em biết làm gì đây?!

Yêu anh xong rồi, em phải yêu lấy mình thôi…

Thật may là em đã kịp lớn, đã kịp chín chắn hơn trong suy nghĩ. Cho nên khi chỉ còn mình em đối diện với con đường yêu thương còn quá dài rộng phía trước, em thấy không đến nỗi “ngợp” hay hoang mang như mình vẫn nghĩ. Anh ạ, em đã có câu trả lời cho câu hỏi của mình. Em hiểu mình vẫn còn rất nhiều việc phải làm khi anh đã đi.

Yêu anh xong rồi, bây giờ em cần phải yêu mình trước tiên, phải không anh? Thời gian qua hình như em đã “bất công” với chính mình thì phải. Vì anh thích mẫu con gái mang phong cách “vintage” nên em đã tập làm quen với váy hoa xòe duyên dáng, giày cao gót điệu đà, trang điểm nhẹ nhàng, cười nói nhẹ nhàng, e ấp… Giờ đây em vẫn không hiểu sao lúc đó em lại có thể vì anh, vì tình yêu ấy mà thay đổi ghê gớm như vậy?! Chắc anh không biết em đã phải “dằn lòng” xếp xuống đáy tủ những chiếc jean rách bụi bặm, chiếc áo phông big size mà anh bảo “nhìn luộm thuộm”, giày thể thao phong cách, chiếc mắt kính mà em hớn hở khoe với anh “trông nó ngầu thật ngầu” còn anh thì lại nghiêm mặt lắc đầu…

Yêu anh xong rồi, em phải yêu lấy mình thôi…

Bây giờ dù không còn anh nữa nhưng hình như em lại chẳng thấy buồn lắm anh ạ. Nhìn “những người bạn cũ” mà em thấy gần gũi, thoải mái đến lạ. Chắc vì khi yêu anh em đã “gò” bản thân quá ấy mà! Giờ đây em sẽ lại jean bụi bặm, áo phông rộng, mắt kính to đùng, giày thể thao chất lừ và hớn hở cười đùa, chọc phá cùng mấy đứa bạn, thân đến mức có khi chả nhớ tên thật của nhau ấy chứ! Hẳn tụi nó sẽ chẳng cho em thời gian rỗi để mà nhớ nhung hay đau khổ, vật vã kiểu mấy đứa thất tình chúng vẫn hay gặp. Sẽ là những buổi phượt đầy trải nghiệm thú vị, là những tấm hình “selfie” đánh dấu những vùng đất mới mà chúng em đã kịp chinh phục, là những buổi tiệc đơn giản thôi, chả cầu kỳ về món hay địa điểm nhưng luôn đầy tiếng cười, mà em sẽ cười thật sảng khoái chứ không nề hà ý tứ như khi ở cùng anh.

Yêu anh xong rồi nhưng em vẫn phải tiếp tục cuộc sống của mình. Em đã đủ lớn để hiểu rằng anh rõ ràng không còn bên em như ngày nào nhưng không vì thế mà mặt trời ngừng mọc, trái đất ngừng quay và tim em thì không thể ngừng đập! Anh đã từng hiện hữu trong em với tất cả yêu thương, chờ đợi và hi vọng. Nhưng chỉ là “đã từng” thôi! Quá khứ có thế nào rồi cũng sẽ đến lúc ngủ yên. Giờ này em sẽ điềm nhiên một mình bước trên con đường hai ta vẫn từng qua. Cơn gió se lạnh vô tình tạt ngang khiến em có thể sẽ cảm thấy một chút chông chênh. Nhưng không sao cả! Tay trái em sẽ tự tìm đến tay phải, ủ ấm lẫn nhau và lại bình thản bước tiếp. Cuộc sống không có anh hẳn sẽ chẳng đến nỗi chật vật lắm đâu. Bởi bước ra khỏi thế giới là anh mà em từng chọn lựa sẽ là một thế giới rộng lớn hơn, màu sắc hơn rất nhiều. Yêu anh xong rồi thì giờ đây em sẽ học cách yêu những bóng cây tỏa tròn vẫn âm thầm nhẫn nại che nắng, yêu bông hoa trắng nhỏ xinh rung rinh bên ven đường như đang chào em trong gió sớm, yêu ngọn cỏ dại kiên cường len lỏi qua khe đá, bật lên màu xanh căng tràn nhựa sống giữa nền đá khô lạnh… Em học cách yêu cuộc sống này từ những thứ nhỏ nhặt nhất mà ngày xưa đã bị cái bóng của anh che mờ. Em nhận ra cuộc sống không có anh cũng không phải là điều gì đó kinh khủng lắm.

Yêu anh xong rồi, em làm gì tiếp đây? Phải rồi, em sẽ từ từ học cách yêu một người khác và chắc chắn sẽ khác với cách mà em đã từng yêu anh. Chả lẽ trong cả tỷ người ngoài kia, ngoài anh ra lại không có một chàng trai đủ tốt dành riêng cho em phải không anh? Tất cả những kỷ niệm cũ, cảm xúc cũ, dư vị của một tình yêu đã trở thành xưa ấy em sẽ xếp gọn, gói kỹ. Em sẽ học cách giữ lòng thật trong để đón nhận những cảm xúc mới dẫu biết rằng nó không thể trinh nguyên như tình yêu đầu. Em tự hứa với mình sẽ vẫn dốc cạn lòng để yêu một cách trọn vẹn nhất người đàn ông đến sau anh. Nhưng trong tình yêu ấy, em phải được là chính mình: bướng bỉnh một chút, bụi bụi một chút, sẵn sàng đối diện với người em yêu khi có bất đồng quan điểm nhưng cũng chẳng ngại ngần gục đầu vào bờ vai ấy để tìm bình yên, hoặc coi anh như chiếc khăn giấy mà khóc như mưa khi trong lòng không vui… Người sẽ chấp nhận em với jean rách, quần ngố, kính đen, giày thể thao vi vu trên “con ngựa sắt cà tàng” mà rong ruổi khắp nơi. Tình yêu ấy nó phải “rất đời” chứ không thể mãi lãng mạn, đẹp như phim Hàn. “Soái ca” trong em sẽ chỉ là như vậy thôi!

Thấy không?! Yêu anh xong rồi cứ ngỡ sẽ chẳng biết làm gì nhưng rõ ràng em vẫn còn rất nhiều việc khác đang chờ đợi. Người ta chẳng phải vẫn nói khi cánh cửa này đóng lại thì ắt hẳn sẽ có cánh cửa khác mở ra. Chỉ là mình có đủ can đảmđể đóng chặt cánh cửa đã không còn dành cho mình hay không mà thôi. Ngủ một giấc thật sâu, ngày mai khi thức dậy em vẫn sẽ lại thấy trời trong, mây trắng, nắng vàng. Em tin tất cả vẫn cứ luôn rực rỡ nếu như em biết bình thản chấp nhận những ngày đã qua…

guu.vn

Xem thêm

Tại sao em chưa có người mới sau mối tình tan vỡ

Tại sao em chưa có người mới sau mối tình tan vỡ

Này cô gái, tại sao em cứ mãi bé nhỏ, mãi đơn côi, mãi lẻ bóng trên đường đời tấp nập? Tại sao bàn tay của em cứ chọn tự nắm lấy tay mình chứ không phải là tìm một bàn tay khác để níu, để đan cài, để được hạnh phúc như người ta

Này cô gái, em có thể buông bỏ mạnh mẽ được rồi, đừng khoác lên mình chiếc mặt nạ biết cười của chú hề cô độc nữa. Em có thể khóc, có thể gục vào vai ai đó than thở khi buồn. Em hoàn toàn có thể run rẩy sợ hãi trước những bon chen lừa lọc ở đời mà em.

Không ai bắt em phải sống một cách quá độc lập và kiên cường. Chẳng ai xúi bẩy em phải thế này hay thế khác. Em hãy cứ là em đi, cho dù đã từng yêu và thất bại, đã từng hạnh phúc và khổ đau. Em, hãy cứ là em đi.

Người yêu cũ đã có người yêu mới, tại sao em thì chưa?

Chỉ cần em biết buông bỏ được chấp niệm, buông bỏ những đau thương, là em sẽ an yên mà đi tìm hạnh phúc mới. Vì em xứng đáng được tìm ra bởi một người khác, xứng đáng được yêu thương hơn, được chăm sóc nhiều hơn.

Khi chia tay một mối tình cũ không có nghĩa là em sai trái. Cũng không có nghĩa là sẽ chẳng còn ai có thể nhìn ra giá trị của em nữa. Không em ạ, chúng ta đâu chỉ yêu một người cho mãi về sau. Chúng ta sẽ yêu một vài người, gặp gỡ một vài người, nói lời chào khi gặp mặt và vẫy tay tạm biệt khi chẳng thể chung đường.

Người yêu cũ đã có người yêu mới, tại sao em thì chưa?

Đó vốn dĩ đã là điều tất nhiên của cuộc sống, em biết mà. Cho nên đừng co mình vào một căn phòng vô hình, hoặc một vỏ ốc xấu xí. Cũng đừng xù lông như một chú nhím mỗi khi có ai đó lại gần. Người tốt với em sẽ luôn tìm cách đối xử tốt với em, hãy luôn tin là như vậy.

Bây giờ, khi mọi chuyện đã đi qua, khi nỗi đau đã nằm lại ở ngày hôm qua. Khi mà người cũ đã trong tay bên tình mới. Thì chẳng có lý gì để em cứ vò võ mãi một mình. Không ai có thể đi đường xa đường dài bằng đôi chân độc bước. Người ta đều muốn tìm và phải tìm cho riêng mình một người bạn để đồng hành, để san sẻ gánh nặng, nhọc nhằn lẫn buồn vui.

Và, em thì cũng vậy. Đừng tự tách mình riêng biệt khỏi thế gian. Cũng đừng tự ru ngủ mình bằng những câu hát à ơi không thật. Hãy lắng nghe xem tim mình muốn nói gì, cần điều gì, và đi tìm điều ấy cho trái tim mình đi em.

Có một lúc nào đó em sẽ nhận ra, trái tim son trẻ của em cần tình yêu. Đó chính là lúc mà em phải đi tìm tình yêu. Hãy mạnh mẽ và can trường như một chiến binh, đừng sợ hãi đổ vỡ, gục ngã hay tan tác chia ly. Bởi chuyện yêu một người là nhiều hơn những gì chúng ta có thể tự đoán định được về cuộc đời mình. Chuyện yêu một người, rõ ràng, là so sự sắp đặt của số phận đấy thôi em…

guu.vn

Xem thêm

Phải tin tưởng một khi đã yêu

Phải tin tưởng một khi đã yêu

Bạn nghĩ thế nào về việc yêu nhau là phải đưa tất cả mật khẩu gmail, facebook, zalo cho người yêu quản lý? Có nhiều người nói cây ngay không sợ chết đứng, nếu không làm gì khuất tất thì không việc gì phải sợ. Nhưng vấn đề ở đây không phải nằm ở chỗ sợ hay không sợ, mà lại nằm ở chỗ có tin tưởng nhau hay là không.

Khi bạn yêu một người, sẽ thế nào khi bạn không nhận được lòng tin tuyệt đối từ người ấy? Sẽ thế nào khi cứ bị tra hỏi 24/24 bởi những câu hỏi lặp đi lặp lại. Bạn có thể kiên nhẫn trả lời lần một, lần hai, nhưng dám cá là bạn sẽ không đủ kiên nhẫn để trả lời cả đời nếu chọn tiến đến với một người như thế.

Đã yêu nhau thì phải tin tưởng, không tin tưởng thì đừng yêu

Đơn cử như câu chuyện của cô em tôi, em tôi giận nhau với người yêu và hai người không liên lạc trong vòng 10 ngày. Sau khi làm hòa trở lại, việc đầu tiên mà em tôi làm chính là kiểm soát điện thoại của người yêu. Dò từng tin nhắn, từng cuộc gọi, từng mốc thời gian và chơi trò “lật lại quá khứ” để hỏi cậu người yêu xem giờ đó làm gì và đi với ai.

Có lẽ bạn sẽ nghĩ là bình thường, nhưng việc tra khảo cứ kéo dài tới hơn một giờ đồng hồ thì tôi lại nghĩ là chẳng có gì bình thường cả. Đến cái mức mà cậu người yêu phải phát cáu lên, chỉ vì cứ hỏi đi hỏi lại, tra đi tra lại những câu hỏi cũ rích. Cậu ấy cũng đã khẳng định chắc nịch là không hề xóa bất cứ dấu vết nào, nhưng cô em tôi vẫn một mực không tin.

Thời buổi này có vẻ như chúng ta yêu nhau thì dễ dàng, nhưng chọn tin tưởng lẫn nhau thì quá khó. Thấy hiếm có khó tìm lắm mới có một cặp đôi tộn trọng sự riêng tư tuyệt đối của nhau. Bởi vì người ta cứ ám ảnh mãi câu chuyện “bị cắm sừng”.

Thậm chí như tôi, khi chọn tôn trọng cuộc sống riêng tư của người yêu, cũng bị nói ra nói vào là không biết quản, hoặc quản không chặt, nên sớm muộn gì cũng có ngày nhận được trái đắng.

Tôi không biết logic của mọi người trong chuyện tin tưởng và yêu đương là như thế nào. Nhưng tôi là đứa vẫn quan niệm, yêu sao cho đơn giản và thanh thản thì hãy yêu. Yêu sao cho mình lẫn đối phương cảm thấy hạnh phúc thì hãy yêu. Còn yêu mà theo kiểu đeo gông vào cổ, làm khổ nhau, dằn vặt đay nghiến nhau, thì đừng yêu nữa cho mệt.

Vẫn biết rằng sẽ có người tốt và người chưa tốt. Chúng ta rồi sẽ gặp được đúng người hoặc sai người. Nhưng hãy cứ nghĩ đơn giản hơn đi, bạn gặp đúng người thì bạn không cần phải quản, người ta sẽ tự biết giữ mình. Bạn gặp sai người thì coi như bạn chưa may mắn, chỉ còn biết trông chờ vào sự may mắn lần sau. Chứ đã là người có tư tưởng thích lăng nhăng, thì bạn quản cách nào đi chăng nữa, người ta vẫn sẽ tìm đường để lăng nhăng mà thôi.

guu.vn

Xem thêm

Hôn nhân là duyên số, là người đúng thời điểm ta cần

Hôn nhân là duyên số, là người đúng thời điểm ta cần

Tôi đã từng suy nghĩ rất nhiều về khoảng cách, thời điểm và tình yêu. Có người nói với tôi, nếu đúng người nhưng sai thời điểm thì tình yêu đó mãi mãi là tiếc nuối nhưng nếu sai người mà đúng thời điểm thì đó là tình yêu bất hạnh. Cuộc sống vỗn dĩ có những lá bài số phận riêng, không ai giống ai, đến với nhau là chữ duyên, ở bên nhau lại là số phận.

Có khi nào bạn tự hỏi, vì sao những mối tình học trò thường “chết yểu”? Có lẽ chính cái tên của nó đã bao hàm câu trả lời hay nhất cho tất cả. Tình yêu học trò là mối tình chúng ta mới bắt đầu học yêu, học sống với những cảm xúc khác lạ của tuổi mới lớn, học quan tâm và học cả giận hờn. Ai đã từng đi qua mối tình học trò ngây dại chẳng một lần ngồi ngẩn ngơ buồn, ngẩn ngơ nhớ, chính cái “ngẩn ngơ” cũng rất học trò ấy là tiền đề manh nha cho thứ cảm xúc ta thường gọi tên là ” nỗi nhớ” sau này…Nhưng “học” không có nghĩa là không có cảm giác đau khổ khi tan vỡ, ngược lại, tổn thương đầu đời lại là nỗi đau sâu đậm nhất. Ai đó đã từng so sánh trái tim lần đầu rung động với thủy tinh, mong manh trong suốt, để khi vỡ rồi sẽ tan tành thành những mảnh sắc nhỏ, dễ đứt tay và làm ta chảy máu. Một mối tình đúng người sai thời điểm?

Rồi những mối tình sau đó, hãy cứ tạm gọi đó là những cơn mưa đi ngang qua cuộc đời bạn. Sẽ có mối tình chia tay rồi mới nhận ra sự chóng vánh đến khó tin của cảm xúc. Tuổi sinh viên với những cơn say nắng mang tên “chập chững vào đời” cho ta cái cảm giác khó hiểu trong tình yêu, dễ đến rồi dễ đi, chỉ đơn giản là say nắng rồi mới nhận ra chỉ cần một bóng râm thì cảm giác ây sẽ tan biến mất. Đã ai từng chia tay mối tình đầu rồi vội vàng bám víu một người gần mình nhất, để “thử yêu” cho quên cám giác chông chênh do mối tình đầu để lại? Tình cảm hay không cảm xúc? Vội vàng nắm lấy một bàn tay rồi vội vàng buông đôi tay ấy, làm khổ một người và làm khổ chính tình yêu của người đó. Là sai người sai luôn cả thời điểm?

Thời gian có lẽ là thứ có thể chữa lành tất cả mọi vết thương và yêu thương chính là điều gắn kết những trái tim. Khi trải qua vài ba mối tình nông nổi, đau khổ qua đi, hơn ai hết, bạn nhận ra trái tim mình thực sự cần yêu thương. Đó là khi ta sẵn sàng cho một mối quan hệ chín chắn hơn, bớt nông nổi của tuổi học trò và hi vọng vào những điều lãng mạn không tên.

Ta lại yêu – một mối tình gắn bó suốt tuổi thanh xuân đẹp đẽ. Tuổi thanh xuân là khi ta đi qua những mộng mơ của tuổi học trò, bớt ngông nghênh của tuổi mới lớn, ta yêu theo bản năng nhiều hơn lý chí. Một chiếc lá rụng cũng chẳng còn làm ta giật mình ngồi vẩn vơ buồn, sẽ có chút dự định tương lai xa xôi nào đó, có những mơ ước về hạnh phúc ở bên nhau trọn đời… Nếu như may mắn đúng người đúng thời điểm, thì đó không còn là giấc mơ viển vông, nhưng nếu đúng người sai thời điểm thì có lẽ đây sẽ là mối tính để lại nhiều nuối tiếc nhất.

Tôi đã từng mộng mơ trong suốt mối tình tuổi thanh xuân ấy, tôi yêu anh bằng thứ tình yêu mà cho đến bây giờ chưa khi nào tôi hết thắc mắc, vì sao khi đã dành cả thanh xuân để ở bên nhau, thấu hiểu nhau để rồi lại dễ dàng buông tay nhau, coi nhau như những người xa lạ. Đã từng là gì đó của nhau, đã từng vì nụ cười của nhau mà mất ngủ, từng có những cái ôm yêu thương như ôm trọn cả thế giới trong tay… vậy mà cũng chính bàn tay ấy lại có lúc đẩy nhau về hai phía xa lạ đến khó hiểu.

Vậy đâu mới là thước đo đúng thời điểm?

Hôn nhân?

Xin phép được gọi hôn nhân là một cuộc chơi của những con người gặp được nhau đúng thời điểm nhất. Có những người bước vào hôn nhân nhưng chưa chắc đã là người họ yêu nhất, mối tình thanh xuân kéo dài gấp đôi gấp ba cũng vẫn nhường đường cho lá bài số phận? Là duyên số nên chẳng thể lý giải, yêu đương 3 năm không bằng một người đến sau mới quen 5 tháng…vô vàn những câu hỏi tại sao và vì sao mà chẳng ai có thể trả lời. Chỉ đơn giản là họ xuất hiện vào đúng thời điểm của cuộc đời nhau khi cả hai đang cần một bờ vai cảm thông. Nếu như nói điều gì trên đời này có thể hàn gắn mọi trái tim thì có lẽ đó là Tình yêu. Không cần cân đo đong đếm bằng thời gian dài lâu bao nhiêu chỉ cần tình yêu đó có một bờ vai đủ thấu hiểu, một bàn tay có thể lau nước mắt và một cái ôm mang đủ hơi ấm bình yên nhất cho nhau, điều quan trọng nhất là tất cả đến đúng thời điểm một trái tim đang cần một trái tim.

Tuổi 20 tôi đã đi qua những cơn mưa như vậy, biết rung động, biết giận hờn, biết yêu thương và đương nhiên biết cả hạnh phúc và những giọt nước mắt. Cũng giống như ly cafe có sữa, tình yêu có cả vị đắng và ngọt, điều quan trọng không phải là ta uống hết ly café đó bao lâu mà là ta thưởng thức ly cafe ấy như thế nào. Tôi thích mùi vị của café nhưng đã từng sợ vị đắng của café mà gọi thêm nhiều sữa, và rồi phải mất một thời gian sau đó tôi nhận ra rằng café cho sữa tuy sẽ ngọt hơn nhưng chẳng còn giữ được đúng vị café ban đầu. Nếu muốn tận hưởng đúng cái vị nguyên chất của café thì hãy thử một lần dũng cảm, biết đâu bạn sẽ nghiện vị đắng rất riêng ấy.

Tình yêu cũng vậy, đừng luôn hi vọng vào những điều ngọt ngào lãng mạn trên phim ảnh, có hạnh phúc có nước mắt mới là tình yêu. Yêu không đơn giản chỉ là hai người cảm mến nhau vì một nụ cười hay một ánh mắt, yêu là ngay cả khi nụ cười đó không còn tươi mới như thuở ban đầu, ánh mắt đó nhường chỗ cho những ưu tư. Yêu là khi giận hờn, chỉ cần người kia chịu bước về phiá mình một bước mà chấp nhận bước những bước tiếp theo sát lại gần người ấy, Yêu là khi em tủi hờn trong nước mắt, anh vẫn sẵn sàng hôn nhẹ lên những giọt nước mắt mằm mặn ấy. Yêu là khi anh mệt mỏi với những lo toan, em gồng mình trong công việc nhưng sẽ cảm thấy bình yên mỗi lần chạm ánh mắt nhau. Yêu là khi anh nói nhớ em, còn em thì đang ở một nơi xa xôi nào ấy loay hoay tìm cách chạy về bên anh…Yêu là trái tim cả hai cùng đập chung một nhịp, vui khi người ấy vui và buồn chung nỗi buồn của người ấy…Yêu là thấu hiểu, Yêu là an nhiên trong cuộc sống cùng nhau!

Có những cơn mưa đi ngang qua để lại nhiều dư vị khác nhau nhưng quan trọng hơn cả đó đều là những cơn mưa đáng nhớ. Và khi trải qua những cơn mưa ấy tôi nhận ra dù đó có là những mưa rào, mưa bóng mây hay mưa lâu ngày đi chăng nữa thì sau cơn mưa trời sẽ lại sáng hơn, cây cối sẽ lại xanh mát hơn và lòng người cũng chỉ cần thời gian để gột rửa mà tươi mới hơn. Hãy cứ trải qua những cơn mưa như thế để thấy ta đã trưởng thành như thế nào!

guu.vn

Xem thêm

Người khi buồn bạn nhớ tới đầu tiên, hãy yêu người đó

Người khi buồn bạn nhớ tới đầu tiên, hãy yêu người đó

Khi còn học đại học, tôi có một cậu bạn cùng lúc thích hai cô gái. Một cô học ngay lớp kế bên, rất xinh và giỏi các hoạt động ngoại khoá. Một cô khác kém tuổi, ngoại hình không bắt mắt nhưng lại rất duyên.

Cậu ấy không muốn tiếp tục chuyện tình cảm không rõ ràng như thế, nhưng lại phân vân không rõ mình thích ai hơn, nên tỏ tình với người nào. Mỗi một cô gái đều khiến cậu ấy vui vẻ và hạnh phúc theo những cách khác nhau.

Thế là tôi mới hỏi cậu ấy, và yêu cầu cậu ấy phải trả lời thật thành thật: “Khi vui vẻ, cậu muốn chia sẻ niềm vui ấy với cô gái nào? Cô gái ấy chính là người cậu yêu.

Và khi cậu đau khổ, cô gái nào cậu muốn san sẻ cùng? Cô gái cậu nghĩ đến lúc ấy cũng chính là người cậu yêu.”

Sẽ thật tuyệt vời nếu trong cả niềm vui lẫn nỗi buồn bạn đều muốn chia sẻ cùng với một người, bởi khi đó bạn đã chọn đúng người để yêu. Nhưng nếu khi hạnh phúc hoặc khi đau khổ, bạn lại nghĩ tới hai người khác nhau, thì tôi thật lòng khuyên bạn nên yêu người mà bạn mong muốn được san sẻ nỗi buồn.

Bởi vì trong cuộc sống, những nỗi buồn bao giờ cũng nhiều hơn là niềm hạnh phúc. Sẽ có rất nhiều người bạn có thể cùng chia sẻ niềm vui với họ, mà không nhất thiết là bạn phải yêu họ. Nhưng nỗi buồn thì sao, chắc chắn sẽ chẳng có mấy người có thể dành thời gian san sẻ với bạn. Ai cũng có những vấn đề riêng, không phải lúc nào họ cũng sẵn sàng lắng nghe bạn tâm sự và đưa ra lời khuyên cho bạn, hay chỉ đơn giản là để bạn tựa đầu vào vai họ rồi khóc. Chỉ những người thật lòng quan tâm bạn, yêu thương bạn (tất nhiên là trừ gia đình ra) mới có thể kiên nhẫn với bạn khi buồn mà thôi.

Có người nói, nếu yêu mà chỉ nghĩ đến họ khi có chuyện buồn trong lòng, thì đó cũng không phải là người bạn yêu mà chỉ là một tri kỷ, nhưng tôi lại cho rằng bạn muốn ở bên họ khi bạn buồn vì bạn tin tưởng họ, và họ đem lại cho bạn cảm giác nhẹ nhõm, yên tâm. Nếu không phải là tình yêu thì ngoài gia đình ra, còn mối quan hệ nào có tính chất hai chiều khăng khít như thế nữa.

Nếu bạn cũng đang ở trong hoàn cảnh giống như bạn tôi vài năm trước, lỡ thích hai người cùng một lúc như vậy, bạn hãy tự hỏi lòng mình câu hỏi “Khi vui/khi buồn bạn nghĩ đến ai?” Chắc chắn bạn sẽ tìm ra được đáp án mà bạn mong đợi.

guu.vn

Xem thêm

Người cũ có đáng để lưu luyến?