Chúng ta vẫn cần có nhau vì còn ham muốn yêu thương…

Tháng tám mưa rào, thành phố như chông chênh trong cái bể nước của chính nó. Ngồi trong một quán cà phê, nghe nhạc Jazz. Bass trầm như đang gõ từng nhịp vào tim. Có một người đàn ông mở cửa bước vào, giày còn sũng nước, tôi biết anh ta chỉ vào đây để trú mưa.

Trong cuốn sổ mang theo để ghi những điều nhỏ nhặt tôi đã viết: “Vì đường trần mưa bay gió cuốn, và vì lòng người vẫn còn ham muốn với yêu thương, nên chúng ta vẫn cần có nhau.”

Từng có một thời gian tôi sống như một số lớp trẻ hiện tại, đó là cố tỏ ra mình là một kẻ cô độc. Hoặc là cô độc thật nhưng cố phô bày nó ra để cả thế giới thấy mình là một kẻ đáng thương. Tôi không giao du với người lạ, tôi không có nhu cầu kết thân, tôi không thích các hoạt động ngoại khoá…

Tôi chỉ thích ngồi trong phòng xem phim, viết và ăn vặt. Tôi sống như một con thú lạc bầy, mà rõ ràng đang sống trong thế giới của đồng loại. Đến tận bây giờ tôi cũng không hiểu vì sao mình lại thế. Nó giống như một hội chứng sợ đám đông hay một loại bệnh trầm cảm mà nhiều người ở giai đoạn tuổi trẻ cũng mắc phải.

Cho đến khi tôi biết tôi phải yêu người đàn ông đã nói những lời lãng mạn với tôi.

Tôi là loại người không thích dây dưa nhiều, trong tình yêu lại càng muốn dứt khoát. Tôi thường yêu một người ngay từ cái nhìn đầu tiên. Không lời dạo đầu, không cần phải tỏ thái độ hay làm dáng để tạo sự thu hút… Tình cảm của tôi vừa quyết liệt lại vừa ngu ngốc. Có lẽ vậy.

Nếu ai đó nghĩ rằng chúng ta phải tạo nên một truyền thuyết về bản thân thì tôi nghĩ không cần. Chẳng phải chúng ta vẫn nói đến hai chữ Duyên Phận đó ư? Con người ta khi đã giãi bày đủ qua những phương tiện truyền thông, ngôn ngữ, sở thích, thói quen rồi, thì tốt nhất nên yêu bằng một cái nhìn sâu. Một cái nhìn sâu ở đây là một cái nhìn thấu vào tận tim gan. Nếu bạn không thể yêu ai đó từ cái nhìn đầu tiên.

Tôi là kẻ thô lỗ, ai cũng nói vậy. Nhưng tôi không phải kiểu người lên án sự lãng mạn. Mà ngược lại, tôi yêu sự lãng mạn. Song đó phải là sự lãng mạn không nhàm chán.

Người đàn ông ấy đã nói với tôi rằng: “Trong muôn vạn con người, anh chỉ yêu em là khác biệt!” Chỉ là một câu nói yêu, như bao câu nói yêu khác, nó rõ ràng muốn nói tôi không phải người duy nhất anh yêu, nhưng nó vẫn làm tôi hạnh phúc. Hay là bởi tại tôi là một kẻ ngu ngốc? Chỉ cần một lời chân thành nhưng lại đầy giả dối ấy của anh cũng sẽ ngã gục?

Không, tôi ngu ngốc nhưng vẫn hiểu được rằng tôi cần người đàn ông này. Tôi hạnh phúc vì anh ta. Ai cũng tìm kiếm người khiến chúng ta hạnh phúc trong thoáng chốc, vậy tại sao tôi lại phải quá hiện thực khi người ấy đã xuất hiện trước mắt tôi rồi?

“Vì đường trần mưa bay gió cuốn, và vì lòng người vẫn còn ham muốn với yêu thương, nên chúng ta vẫn cần có nhau.”

Cái cách mà con người ta đến với nhau bao giờ cũng lãng mạn theo một cách riêng biệt nào đó. Họ làm cho nhau hạnh phúc. Khoảnh khắc ngắn ngủi mà khiến chúng ta cẩn thận, tỉ mỉ cất giữ dài lâu. Tôi luôn nghĩ mỗi chúng ta nên tìm kiếm một người để yêu thương. Tìm một ai đó hợp với mình, nhất định phải hợp với mình. Dùng cả đời để tìm kiếm, đánh thức khát khao yêu và được yêu trong tầng sâu ý thức. Đó là một cách tốt đẹp để cuộc sống của chúng ta bớt trở nên tẻ nhạt, lạnh lẽo và càng ngày càng xa cách với nhân loại.

Cô đơn không phải là ngồi và chán ghét thế giới, ai sinh ra rồi cũng cô đơn, và khi chết bạn cũng sẽ phải đi một mình thôi. Bản thân tôi cô đơn là vì tôi chưa tìm ra một người nào đó như người đàn ông ấy nữa. Song tôi vẫn luôn tìm kiếm, không bao giờ ngừng tìm kiếm. Một ngày nào đó sẽ lại có một người khiến tôi muốn cướp lấy trái tim anh ta từ lần đầu tiên nhìn thấy.

Có thể là người đàn ông với đôi giày sũng nước mưa kia chăng!

Xem thêm

Đừng để bản thân 1 mình quá lâu…

Đừng để bản thân 1 mình quá lâu…

Đã không ít lần tôi tự đặt câu hỏi về tình cảnh cô đơn của mình hiện tại, nhưng rồi lại mỉm cười cho qua. Như một ly cà phê sữa chưa hòa vào nhau, bạn có thể chọn khuấy nó lên để trở thành thứ chất lỏng hơi sệt có màu nâu sóng sánh, hoặc để mặc cho lớp sữa đậm đặc béo ngọt dưới đáy ly và mùi cà phê đen đắng chát khó mà uống được. Đôi lúc tôi như đứng chông chênh, phân vân về mớ cảm xúc hỗn độn của mình như vậy. Chọn một mình, nhưng lại không muốn một mình quá lâu. Chọn yêu thương, nhưng bản thân lại sợ đổ vỡ. Đôi khi muốn chìm đắm trong tình yêu, nhưng đôi khi lại sợ những cảm giác mà chính nó mang lại. Có buồn cười không cơ chứ?

Làm gì thì làm, nhưng đừng để bản thân một mình quá lâu…Nhưng tình cảm là điều đẹp đẽ nhất trên đời, và ai trong chúng ta cũng đều được quyền hạnh phúc. Vậy cớ sao bản thân lại một mực khước từ? Đừng bao biện bản thân rằng mình còn trẻ, rằng mình còn nhiều thời gian, rằng ở một nơi nào đó không mấy xa xôi, sẽ có yêu thương tự tìm tới. Nhưng mấy ai biết, cái thực sự gọi là yêu thương của mỗi người phải tự chính bản thân mình đi tìm. Không chờ đợi, không cau có, không nề hà, hạnh phúc nằm trong tay mỗi chúng ta.

Vậy nên, đừng để bản thân phải một mình nữa. Thế giới rộng lớn, tim của mỗi người thì nhỏ, và khi trái tim đã thực sự tìm được đúng lối đi, thì nó chỉ có thể có chỗ chứa cho một chàng trai hay một cô gái mà thôi. Họ sẽ nằm trong tim bạn, và lúc đó trong lồng ngực của bạn sẽ vang lên những nhịp đập hạnh phúc. Nên nhớ, với mỗi người đi qua cuộc đời bạn, họ đều sẽ để lại đắng, cay, ngọt, bùi, đủ cả. Ít có, nhiều có, nhưng suy cho cùng, họ cũng đã giúp bạn nếm được đầy đủ mùi vị của cuộc sống, như vậy không phải bạn nên cám ơn họ hay sao?

Tự lôi chính mình ra khỏi những suy nghĩ tiêu cực, đừng luôn nghĩ bản thân mình mạnh mẽ, vì thật sự ai trong chúng ta cũng cần có người bên cạnh để sẻ chia. Chỉ cần bạn đủ chân thành, thì chuyện một người sẽ trở thành chuyện của một người có thêm một người nữa

Xem thêm

Người yêu cũ là người không nên quen biết nữa…

Người yêu cũ là người không nên quen biết nữa…

Tôi có một chuyện tình nhỏ đầy xót xa, bên nhau hơn cái 5 năm cộng lại. Ấy thế mà đến ngày gặp lại, còn chẳng bằng nổi một người dưng.

Cái người ngày xưa mình có thể vô tư lao đến ôm ấp, giờ đến cái chạm tay thôi cũng không với tới được.

Cái người ngày xưa nhìn mình một đôi mắt trìu mến, giờ làm cách nào cũng không thể nhìn nhau một lần.

Cái người có thể ngày đêm quấn quýt nói yêu thương, mà một câu chào thôi cũng không thể thốt lên tiếng.

Cái người ngày này năm ngoái vẫn còn đang tay trong tay với mình, giờ còn chẳng hơn nổi một người dưng.

 

Có một chút gì đó thật xót xa, một chút gì đó cay đắng. Đã bên nhau lâu vậy rồi, mà giờ tới một câu chào, cũng không thể làm được. Xa nhau lâu vậy rồi, nhưng vẫn chưa thể tha thứ cho nhau sao?

Tôi đã từng khóc, từng oán hận, từng ghét bỏ. Nhưng giờ tôi đều không làm được. Từng mảng kí ức rơi lộp bộp trở về, tát tới tấp vào mặt tôi. Đều là những kí ức hạnh phúc bên nhau, những lần đón đưa, những buổi hẹn hò, những ngày mệt nhoài chỉ nằm ôm nhau ngủ mặc giông bão ngoài kia…. Tất cả như một thước phim quay chậm, ồ ạt kéo về. Rồi từng giọt, từng giọt nướcmắt lại rơi.

Ngày này năm xưa, tôi có đi ngoài đường, người gọi thế nào tôi cũng chẳng nhận ra. Còn giờ chỉ cần nghe một tiếng hắng giọng nho nhỏ, tôi cũng biết ngườiđang đứng nơi nào trong đám đông đó.

 

Ngày này năm ấy, lẩn khuất trong đám đông, một đứa con gái nhỏ bé như tôi chỉ cần cất tiếng gọi “Anh ơi” là người có thể nhận ra và tìm thấy tôi ngay lập tức. Còn giờ, có lẽ người cũng không còn nhận ra tôi tồn tại trong bóng đêm xung quanh.

Người yêu cũ – là người lạ đã từng thương, là người dù còn thương cũng không thể quen biết nữa. Là giấc mơ chập chờn, rồi lại ướt gối đêm khuya.

Có những giấc mơ, chỉ là một lần nữa được ôm trọn trong vòng tay ấm áp ấy, được thêm một lần nghe tiếng gọi thân thương, hoặc chỉ là một ánh mắt dành riêng cho mình. Những giấc mơ, nghĩ đến thôi cũng chỉ thấy sai trái…

Yên bình nhé. Rồi một ngày người yêu cũ sẽ là miền yêu thương yên bình không còn vỗ sóng nữa.

Xem thêm

Liệu còn có thể làm bạn với người yêu cũ được không?

Liệu còn có thể làm bạn với người yêu cũ được không?

Khó. Người còn yêu thường mong muốn giữ liên lạc với người hết yêu, còn người hết yêu thường muốn chấm dứt cho xong. Dây dưa làm gì khi mối quan hệ đó không còn có thể níu kéo. Dây dưa không khéo lại khiến đối phương nuôi hy vọng, rằng mối quan hệ này có thể tái hợp thì sao? Dù muốn dù không, hai người mới vừa chia tay nhau khó lòng mà giữ được một mối quan hệ bình thường không chút buồn đau, không chút gượng gạo. Chia tay chính là phương án tạo khoảng nghỉ và không gian riêng tư cho đối phương. Có lẽ cả hai cần thời gian để “thở”, để nhìn lại bản thân, nhìn lại đối phương, nhìn lại mối quan hệ vì sao mà tan vỡ. Mà bạn biết đấy, ly nước một khi đã vỡ rồi, làm sao gắn nó lại, rồi đổ nước vào mà nước vẫn không bị rỉ ra bên ngoài?

Khó. Người ta chia tay vì có nguyên do. Hai người trong cuộc cũng đã cố gắng hàn gắn rồi nhưng không thành công,… nên phải tan vỡ. Sự bất đồng và không hòa hợp xuất hiện ngày một nhiều và ngày một nghiêm trọng. Người này không chấp nhận điểm yếu của người kia và ngược lại. Suy nghĩ của cả hai cũng không còn nhìn về một phía. Chia tay là kết cục sớm muộn cũng phải xảy ra. Sống không hạnh phúc bên nhau nữa thì tách nhau ra, một người tìm chọn cho mình một cuộc sống mới, một đối tác mới. Cái cũ phải được quên đi, cái mới mới tới. Không ai muốn làm nô lệ cho quá khứ. Làm bạn trong thời điểm vừa chia tay là điều không thể, trừ phi cặp đôi đó quá rộng lượng, một phần vì bổn phận chung với con.

Liệu có thể làm bạn sau khi chia tay?

Thời gian chính là phép chữa nhiệm màu nhất. Thời gian cho bạn sự bình tĩnh, sự nguôi ngoai và bớt tổn thương. Khi con người đang bị thương, họ có xu hướng tự kỷ, một mình, thu hẹp bản thân, cảnh giác cực độ. Tùy người và tùy mối quan hệ bạn sẽ biết bạn cần bao nhiêu thời gian. Chúng ta không thể đốt cháy giai đoạn. Những người bản lĩnh và lạnh lùng nhất cũng cần có thời gian.

Để có thể làm bạn trở lại, bạn cần phải là người rộng lượng, và người kia phải là một người tốt thật sự. Dẫu không ai hoàn hảo nhưng trong chúng ta đều có những mặt tốt được mọi người trân trọng. Nếu bạn cảm thấy người ấy vẫn tốt, vẫn biết cư xử tử tế, chừng mực, không còn đay nghiến, không còn đau buồn, và quan trọng hơn, người ấy cũng muốn được duy trì tình bạn với bạn! Thêm nữa, bạn cũng nên bình thản đón nhận luôn, nếu cái bạn nhận được chỉ có thể là một mối quan hệ xã giao, như kiểu hai người đã từng quen biết, chỉ vậy!

Xem thêm

3 kiểu tóc giúp các cô gái vừa năng động vừa ăn hình “sống ảo”

Thà sống độc thân còn hơn không tìm được đúng người

Gửi người đàn ông trong tương lai của em!

Anh à, em vẫn ngày ngày ôm trái tim chắp vá đầy những vết sẹo của thời gian mong ước được gặp anh.

Em ko biết phải tưởng tượng về anh như thế nào nữa. Anh cao, thấp, mập, ốm ra sao? Có phải đeo kính như em không? Em là đứa bị cận mà ghét đeo kính kinh dị,không biết có phải lần nào đó mình lướt qua nhau nhưng vì em không đeo kính nên không nhìn thấy anh chăng?

Thật ra thì em không quan tâm đến ngoại hình hay túi tiền hay cái gì gì khác của anh đâu,điều em quan tâm là tình cảm của anh dành cho em và anh có nghiêm túc muốn yêu thương và nắm chặt tay em trên đường đời hiểm trở này không.

Em chỉ là 1 cô gái nhỏ đã từng tan nát trái tim nhưng tâm hồn em vẫn vậy. Anh yên tâm nhé! Em vẫn như xưa, vẫn hồn nhiên, vẫn tin vào ngày mai tươi sáng, vẫn có những mong ước đẹp đẽ về đôi mình.

Nếu không tìm được đúng người, em cũng chẳng sợ phải sống độc thân…
Nhưng mà anh ơi, tuy cuộc đời đã dạy em nhiều thứ để em rèn luyện được tính nhẫn nại và lòng bao dung. Em giờ đã có thể bỏ hàng tháng trời chịu đựng nổi đau và sự phản bội của anh. Em giờ đã có thể nén chặt cảm xúc đau buồn để cười duyên che giấu và em cũng có thể làm việc đầu tiên của 1 người phụ nữ trưởng thành làm khi mối quan hệ bị rạn nứt đó là nhìn lại bản thân mình trước, tìm hiểu lí do vì sao mọi thứ lại ra nông nổi đó và tìm cách khắc phục một mình. Em có thể nuốt nước mắt chảy ngược vào trong để che giấu cảm xúc của mình khi bị anh giày xéo trái tim mình và lặng lẽ khóc ở 1 góc khuất nào đó trong đêm tối.

Nhưng mà anh à, sự nhẫn nại của em có giới hạn. Em sẽ cho cơ hội để sửa sai và quay về. Nhưng chỉ một lần duy nhất anh nhé!

Bởi vì em yếu đuối lắm!

Em đã từng năm từng năm góp nhặt lại những mảnh vỡ của trái tim mình và hàn gắn nó bằng niềm tin mãnh liệt cho ngày em gặp được anh-người đàn ông trong tương lai của em.

Vậy nên anh ơi, nếu anh không chắc có thể yêu thương suốt đời và tạo dựng một gia đình nhỏ cùng em thì em xin anh hãy buông tha cho trái tim nhỏ của em, em không biết sẽ mất bao nhiêu năm nữa để nó lành lại.

Em thà sống độc thân và lấy công việc làm niềm vui, tận hưởng những phút giây đầm ấm cùng cha mẹ, chị em của mình còn hơn kết hôn với người không mang lại hạnh phúc cho mình. Em đã qua rồi cái thời để ý đến lời nói của thiên hạ. Em không sợ phải sống độc thân cả đời đâu.

Anh à, nếu anh tự tin rằng anh sẽ yêu em và bên em trọn đời thì hãy đến đây nhé. Em lúc nào cũng chờ đợi anh. Em có nhiều điều để kể anh nghe lắm. Em nấu ăn ngon lắm nhé. Ngoài ra em tự hào là mình có thể pha chế cafe ngon,à mà anh có thích uống cafê không nhỉ? Nếu không thì anh cũng đừng lo, em đã có thể pha chế tất cả thức uống như 1 barista chuyên nghiệp.

Em đã tốt nghiệp đại học rồi, giờ em sẽ học tiếp ngành thú y vì em thích cún quá, không kiềm nổi cảm xúc muốn chạm vào mấy bé cún. Nhưng em không nuôi cún đâu, bởi vì đã nhủ với lòng rồi, em sẽ nuôi 1 bé cún khi chúng mình có con. Bé cún sẽ cùng lớn lên và bầu bạn với con của tụi mình. Con của chúng ta sẽ không bao giờ cảm thấy lạc lõng hay buồn bã như em đã từng. Gia đình chúng ta sẽ thật hạnh phúc nhé?


Em sẽ đứng bên anh,yêu thương anh bằng tình yêu mạnh mẽ, vai kề vai bên anh bảo vệ cho gia đình chúng mình. Bởi vì em không phải loại con gái sẽ ngồi yên để anh phải gánh vác tất cả trên vai. Đổi lại, em chỉ cần anh thương em thật lòng. Mọi chuyện cứ để em lo! Khi nào em buồn, anh cứ cho em rúc vào vòng tay anh và khóc cho thỏa, sau đó em sẽ ổn hà.

Anh sẽ không muốn đánh mất một cô gái như em đâu! Mà anh anh thân yêu ơi, anh hiện giờ đang ở đâu vậy?

Xem thêm

Chăm sóc da giúp thu nhỏ lỗ chân lông bạn nên biết

Đừng im lặng nếu bạn cần yêu thương, bởi vì đàn ông không thể tự hiểu bạn được đâu

Tôi vẫn thường nghe ngoài kia người ta bảo nhau, yêu thương một ai đó chính là không quan tâm đối phương đối với ta ra sao, chỉ cần một ngày còn được ở bên thì ta sẽ vẫn còn trao yêu thương đến người…

Thế nhưng, em biết không, ai cũng có quyền được yêu thương và kỳ thực trên thế gian này, không có ai là có thể ở bên cạnh ai mãi mãi; không một ai có thể vĩnh viễn ở cạnh ai đó và trao yêu thương vô điều kiện.

Bởi lẽ, một lúc nào đó, chúng ta sẽ mệt mỏi…

Bởi lẽ, một ngày nào đó, chúng ta cũng sẽ yếu lòng…

Em không thể trao yêu thương mà cả đời này không cần nhận lại.

Thế nên, cô gái à, em đừng lựa chọn im lặng khi em cần được yêu thương!

Em biết không, đàn ông thường lựa chọn im lặng khi họ muốn rời xa chúng ta, còn phụ nữ chúng ta lại luôn lựa chọn im lặng để được ở lại bên cạnh họ.

Chúng ta lại khờ dại như vậy, lại chẳng hề hiểu rằng, sự im lặng của chúng ta rồi sẽ trở thành mũi dao nhọn giết chết chính mình, giết chết tình yêu mà chúng ta cố gìn giữ.

Trong tình yêu, im lặng chưa bao giờ là sự lựa chọn đúng đắn!

Tôi cũng từng như em, cũng từng cô đơn trong chính tình yêu của mình.

Tôi chọn trao đi, cứ mãi trao đi.

Tôi chọn chờ đợi, cứ mãi chờ đợi.

Thế rồi, một ngày tôi buông tay trong mệt mỏi rã rời. Bởi, yêu thương không phải là chuyện của riêng một người…

Duyên phận đưa em và anh ấy đến bên nhau, nhưng giữ lấy nhau là chuyện cả hai phải cùng cố gắng!

Em hãy học cách kể cho anh ấy nghe về những điều ở anh ấy khiến cho em buồn, học cách nói với anh ấy những điều em mong muốn, những điều em cần.

Đừng lo sợ những mong muốn của bản thân em sẽ làm anh ấy giận hay chán nản.

Nếu anh ấy tỏ ra khó chịu với những mong muốn bình dị của em, liệu anh ấy có xứng đáng được em yêu thương?

Để tôi kể cho em nghe về người ấy của tôi…

Đó là một người chẳng hề hiểu thế nào là lãng mạn, một người quen nhận lấy yêu thương và chẳng hề biết chút gì về khái niệm trao yêu thương.

Đó là một người sống thực tế đến mức khô khan, sống chân thực đến mức khiến tôi không ít lần buồn lòng.

Một người vô tâm đến mức khiến tôi đau lòng…

Chẳng hạn như thế này nhé!

Mỗi tối trước khi đi ngủ, anh ấy sẽ lên giường trước, nằm chơi điện thoại rồi ngủ quên. Bỏ mặc tôi, nằm như vậy nhìn anh ngủ.

Mỗi buổi sáng thức dậy, anh ấy rời giường trước, vệ sinh cá nhân, sau đó ăn mặc chỉnh chu và bước ra khỏi phòng sau khi buông cho tôi một câu nói: “Anh đi làm đây!”. Và rồi, khi tôi chưa kịp đáp lời, anh ấy đã khuất bóng ở cầu thang.

Và anh cũng chẳng hề đưa tôi đến chỗ làm, dù… chúng tôi làm chung một chỗ.

Ở chỗ làm, ngoài việc thỉnh thoảng anh tạt qua chỗngồi của tôi để nhìn tôi… thì chẳng còn gì khác đặc biệt.

Mọi người xung quanh tôi vẫn thường bảo với tôi rằng, anh ấy không yêu tôi.

Thi thoảng, trong một vài giây yếu lòng, tôi vẫn nghi ngờ trái tim mình, nghi ngờ tình yêu của anh.

Nhưng tôi chẳng chọn im lặng như trước đây đã từng.

Một lần, tôi mượn một chút rượu để nói với anh…

Rằng, em không thích anh quay lưng về phía em khi mình ngủ, em muốn anh ôm em, để em gối đầu lên tay anh…

Rằng, em rất buồn mỗi sáng anh đi làm mà không hôn tạm biệt em, rất rất mệtkhi phải tự mình lóc cóc đến chỗ làm giữa trời nắng chang chang như thế…

Em rất ghét cảm giác những người quanh em bảo anh không yêu em, ghét mỗi lúc anh đùa giỡn với những người khác dù có em…

Ngày hôm đó, tôi nói rất nhiều. Tôi bảo với anh ấy rằng: “Bình thường em vẫn luôn nghe anh nói, vậy nên hôm nay anh nhất định phải ngồi yên nghe em nói!”

Em biết cảm giác của tôi sau khi nói ra những mong muốn của mình với anh ấy là thế nào không?

Rất nhẹ nhõm!

Cảm thấy mình đã không ích kỷ với chính mình, cảm thấy bản thân mình đang được chính mình yêu thương.

Hẳn em cũng muốn biết kết quả sau đó…

Hôm đó, anh ấy nắm tay tôi ra xe, đội mũ bảo hiểm cho tôi và chúng tôi về nhà. Về đến nhà, anh ấy tháo giày cho tôi, treo áo khoác của tôi lên rồi bảo tôi đi tắm. Đêm đó, anh ấy ôm tôi ngủ và sáng ngày mai anh ấy hôn tôi trước khi đi làm. Lên đến chỗ làm, anh ấy mang cơm trưa cho tôi ăn và ngồi cạnh chờ tôi ăn xong rồi cất bát đũa.

Cho đến giờ, anh ấy đã biết cách phải làm thế nào để yêu thương tôi.

Em biết không, không có đàn ông vô tâm, chỉ có đàn ông không đặt tâm ở chỗ mình hoặc đàn ông chưa biết cách quan tâm đến mình.

Vậy sao em không thử một lần nói ra, để xem anh ấy liệu có phải không biết cách quan tâm đến em hay… tâm anh ấy thực sự không đặt ở em?

Mong em có thể một lần dũng cảm nói ra, một phép thử để em biết cách yêu thương bản thân mình hơn!

Xem thêm

Nếu mạnh mẽ đủ rồi thì cứ yếu đuối thôi em…

Nếu mạnh mẽ đủ rồi thì cứ yếu đuối thôi em…

Có những ngày bầu trời trước mắt em mang một màu đen mờ mịt, có những ngày em dù cố gắng mấy cũng không nhấc nổi bước chân, có những ngày mọi thứ dồn dập đổ xuống khiến em không thể kìm lòng mà nén lại nữa. Em chỉ muốn khóc thật to cho nỗi đau được bật ra thành tiếng, cho nước mắt cứ thế mặc nhiên rơi khi nỗi đau không thể nói thành lời…

Em luôn muốn trở thành một cô gái mạnh mẽ và bước qua khó khăn thử thách một cách kiên cường. Em ít biểu lộ cảm xúc ra bên ngoài, trong bất kì hoàn cảnh nào người ta cũng thấy một cô gái với nụ cười thường trực trên môi và nói rằng em vẫn ổn. Em gan dạ như thế đấy, bướng bỉnh như thế đấy, đâu ai biết rằng nhiều lúc em chỉ ao ước có thể khóc òa lên như một đứa trẻ, được ai đó vỗ về yêu thương cho cơn sóng lòng thôi trào dâng thổn thức.

Em vẫn thường an ủi người khác rằng một mình là một đặc ân, rằng con gái phải mạnh mẽ mới làm chủ được cuộc đời. Người ta khâm phục em lắm, người ta ao ước có thể mạnh mẽ, điềm tĩnh như em. Thật tâm tôi biết rằng nỗi đau trong em quá lớn đến mức vỡ tan ra thành nhiều mảnh, từng mảnh từng mảnh vô tình cứa nát trái tim em, người ta vẫn hay nói con gái mạnh mẽ quá sẽ dễ đẩy mình vào cô đơn, đằng sau nụ cười ấy ắt hẳnlà một bầu trời tâm tư trĩu nặng.

Cô gái ơi, em có mệt không sau khi gồng mình trước bao nhiêu gió bão, bao nhiêu khó khăn chất chồng muốn quật ngã cô gái bé nhỏ. Em làm chỗ dựa cho người ta nhiều rồi, quan tâm người ta nhiều rồi, em hãy cho phép mình có một trạm dừng chân mỗi khi mỏi mệt được không em?

Tôi biết rằng lòng em đang rất rối, tôi biết rằng sau vỏ bọc kiên cường ấy là một trái tim chất chứa khổ đau, em cố gắng che giấu làm gì, cố gắng chịu đựng làm gì khi mọi nỗi đau buồn đã bị đè nén đến mức độ chẳng thể nào dùng lời nói để diễn tả. Khóc đi em, ngả vào một bờ vai mà khóc, khóc cho muộn phiền trong em được vơi nhẹ, em được phép yếu lòng, em cần được chở che…

Này cô gái, nếu mạnh mẽ mệt rồi, hãy cứ cho mình những phút nghỉ ngơi, mở lòng ra cho bản thân một cơ hội, em luôn xứng đáng được yêu thương. Đừng quá cố chấp mà khiến bản thân thêm mệt mỏi, cô gái à, phải học cách thương lấy bản thân mình nhé!

Xem thêm

Cô gái à, đừng níu kéo người đã hết tình cảm với em…

Cô gái à, đừng níu kéo người đã hết tình cảm với em…

Chia tay cũng tốt thật, anh nhỉ?

Sáng hôm nay, em tỉnh giấc trên chiếc gối không còn thấm đẫm nước mắt. Con tim và lý trí em dường như cũng cạn khô đến thế là cùng. Em trang điểm qua loa, thoa một chút son môi màu mận chín và tận hưởng chút bình yên vị kỷ nơi quán cafe quen thuộc.

Đừng hiểu lầm nhé! Em chẳng vương vấn chi đâu. Chỉ là dư vị cafe hôm nay sao nồng nàn mà cũng đắng cay quá. Nó khiến em nhớ lại cái cách mà hai đứa mình nói tiếng chia tay. Những lời nói dại khờ ấy lẽ ra phải được giữ lại trong tim. Thế mà chúng lại thoát khỏi đôi môi anh, trong hình thù dị dạng và xấu xí nhất. Đôi môi mà ngày xưa em từng khao khát những cái hôn sâu đến cháy lòng. Đôi môi mà ngày xưa em chưa biết rằng mình đang phải sẻ chia cùng người con gái khác.

Những ngày mới xa nhau, giữa những cơn mơ nửa hư nửa thực, em thầm nghĩ phải chi hai đứa mình đừng chọn cách chia tay đớn đau như vậy. Phải chi em và anh lại có thể nhìn nhau bằng ánh mắt lãnh đạm của hai kẻ xa lạ. Phải chi chẳng hề có cái sự thật chết dẫm nào đằng sau nước mắt. Phải chi và phải chi….

Chẳng có tình yêu nào là đậm sâu nếu nó không đủ sức thiêu đốt trái tim người trong cuộc. Anh đi qua đời em và để lại vệt tàn tro ảm đạm. Đoạn thanh xuân mờ nhạt này, em nên nhớ hay là nên quên?

Anh à…

Cô ấy vẫn còn thương anh chứ? Cũng đã lâu lắm rồi em không còn nghe về chuyện của hai người. Trong những cơn say triền miên, đã bao lần anh gọi điện cho em chỉ để gào thét tên người con gái đó. Xót xa lắm, đúng không anh? Em đã toan cúp máy nhưng lại sợ rằng anh lạc lõng giữa muôn vàn đau thương. Em giận người con gái đó và cũng giận chính em. Em giận cô ấy không ôm chặt lấy anh, vỗ về anh như em hằng khao khát. Em giận bản thân vì đã quá hèn nhát, sợ nhìn thấy đôi mắt anh nhoà lệ vì một ai đó không phải là em.

Quán quen của chúng mình hôm nay vắng khách. Bên tai em cứ văng vẳng giai điệu của một bản rock ballad ảm đạm.

Thôi chào nhé, người tôi từng yêu thương.

Hãy đi đi và đừng quay đầu lại.

Mất nhau rồi, dòng nước mắt cũng cạn khô.

Xin lỗi em vì những lỗi lầm khờ dại.

Hai đứa mình, cứ như vậy, hết yêu thôi!

(Buzz – “The Love”)

Anh và em, hai đứa mình phải bước tiếp thôi. Tội tình gì mà phải níu kéo một kẻ không còn yêu. Anh nhỉ?

Xem thêm

Hãy thêm sự sáng tạo cho bức ảnh của bạn bằng 5 cách sau

7 lý do khiến các cặp đôi càng yêu lâu càng dễ chia tay

Người ta vẫn nói trong tình yêu không tồn tại cái gọi là thời gian hay khoảng cách, nhưng thực tế là tất cả chỉ là tương đối mà thôi. Ngay cả khi bạn đã có 1 tình yêu lâu năm thì chuyện chia tay vẫn có thể xảy ra như thường nếu bạn hay người ấy mắc phải những lỗi lầm sau:

1. Để cho những cảm xúc bất an xuất hiện

Điều này thường xảy ra ở phụ nữ hơn đàn ông. Nguyên nhân là vì sau nhiều năm yêu thương, dù vẫn được người yêu quan tâm, chiều chuộng nhưng phụ nữ lại bị dày vò bởi những câu hỏi anh ấy còn yêu mình nhiều không, có chán mình không khiến đàn ông chán nản. Hoặc khi đã yêu lâu, một số đàn ông lại thường bỏ quên bạn gái, không còn chăm chút cho họ như những ngày đầu khiến phụ nữ cũng hoang mang, lo lắng hơn cho tình yêu của mình.

Sự nghi ngờ thì luôn hiện hữu trong tình yêu, mà một tình yêu càng dài thì càng đẩy sự nghi ngờ đó lên cao khiến cả hai dần cảm thấy không còn thoải mái khi ở bên nhau nữa.

2. Bắt đầu cảm thấy cô đơn nhiều hơn

Lúc mới yêu thì vui biết bao nhiêu, hai bạn nói chuyện với nhau cả ngày không biết chán, lang thang hết chỗ này chỗ kia cùng nhau nhưng khi đã yêu lâu dần, những thứ lãng mạn vụn vặt đó cũng dần biến mất, nhường chỗ cho công việc, các mối quan hệ gia đình, xã hội… khiến người trong cuộc đôi khi cảm thấy cô đơn, không còn được yêu thương như trước nữa.

Để tránh tình trạng này xảy ra liên tục, hãy cố gắng dành trọn vẹn thời gian cho nhau vào 1 ngày trong tuần để hâm nóng lại tình cảm.

3. Cho tình yêu ra rìa

Như đã nói, khi yêu lâu, tình yêu không còn là sự quan tâm số 1 nữa mà thay vào đó là công việc, gia đình… Điều này khiến các cặp đôi vô tình không còn muốn quan tâm, vun vén cho tình yêu của mình, biến nó trở nên tẻ nhạt và chán ngắt. Nếu tình trạng này kéo dài, chia tay là cái kết chắc chắn sẽ xảy ra.

4. Thiếu niềm tin vào nhau

Càng yêu lâu càng dễ nghi ngờ nhau vì những điều nhỏ nhặt, nên nếu lòng tin của 1 trong 2 không còn mãnh liệt như trước nữa thì rất có thể hai bạn sẽ phải đối mặt với nguy cơ đường ai nấy đi không sớm thì muộn. Vấn đề ở đây là cả 2 phải xem lại mình, mình đã làm gì để khiến đối phương mất lòng tin, cũng như tìm cách hàn gắn lại những sai lầm đã vô tình gây ra trong suốt những năm yêu nhau.

5. Không có thời gian dành cho nhau vì quá bận rộn

Bạn có đam mê, bạn có mục tiêu vì công việc… đấy là điều tốt. Nhưng nó sẽ trở thành xấu nếu bạn quá tham công tiếc việc mà bỏ bê tình yêu của mình, khiến đối phương tổn thương. Khi bạn không có thời gian để quan tâm và yêu thương họ thì việc họ chia tay bạn để đến với người khác cũng là điều dễ hiểu thôi.

6. Cãi nhau như cơm bữa

Thực tế đã chứng minh càng yêu nhau lâu càng cãi nhau nhiều vì lúc này cả hai đã không còn gì phải giấu diếm nhau nữa. Cả hai thoải mái bộc lộ cái tôi đến mức không còn tôn trọng nhau cũng như không coi lời nói của đối phương có giá trị gì.

7. Có người thứ 3 xen vào

Sau tất cả những cãi vã, mất lòng tin, chán nản tình yêu như trên thì khi có người thứ 3 xuất hiện, 1 trong 2 bạn sẽ chẳng thể vững lòng như lúc mới yêu được nữa. Ai cũng muốn tìm đến những thứ mới mẻ, hấp dẫn hơn nên trong thời gian yêu nhau đã lâu mà có người thứ 3 chen chân vào, thì rất khó để giữ được tình yêu ấy.

Xem thêm

Cô độc chứ không còn là cô đơn…

Đừng nhầm lẫn giữa còn yêu và nhớ đối với người yêu cũ

Có một giai đoạn nào đó sau khi chia tay, chúng ta nhớ đến quay quắt một người. Từng cử chỉ, lời nói, từng kỷ niệm đã từng có giữa hai đứa với nhau trong quãng thời gian yêu đương… đều tự động được dung nạp vào trong não bộ. Tựa như những thước phim quay chậm cũ kỹ của quá khứ được đưa ra và chiếu lại, và chúng ta bị hành hạ đến khổ sở bởi một nỗi niềm mang tên: Nhớ người yêu cũ.

Đối với người yêu cũ: Đừng nhầm lẫn giữa còn nhớ với còn yêu…

Tôi có một cô bạn rất thân, vừa chia tay tình yêu không lâu. Cô ấy tâm sự với tôi rằng chuỗi ngày sau khi chia tay là chuỗi ngày khó khăn nhất đối với cô ấy. Không phải vì cô ấy còn yêu, còn muốn níu kéo, mà chỉ đơn giản vì những điều đẹp đẽ đã từng có với nhau cứ lặp đi lặp lại rõ mồn một, trở nên ám ảnh và thê lương vô cùng.

Và cô ấy nói, không thể đành lòng với đoạn hồi ức xinh đẹp ấy, nên cô ấy cứ tự nhiên mà nức nở khóc vào những đêm thấy lòng buồn trống rỗng. Đã có những phút giây cô ấy ngờ nghệch nghĩ rằng mình vẫn còn yêu và vẫn còn bi lụy, suýt thì nhắn tin cho người cũ mà khóc…

Vâng, suýt thì…

Trong chúng ta, có bao nhiêu người suýt thì nhắn nhủ tới người cũ, muốn lật giở lại quá khứ tươi đẹp của cả hai và nuôi trong tim một mộng mị rằng nếu chúng ta nối lại tình xưa thì chúng ta đều sẽ hạnh phúc?

Tôi cũng đã từng, còn bạn thì sao? Cái ám ảnh dai dẳng của tình cũ và kỷ niệm đẹp khiến chúng ta cứ khắc khoải khôn nguôi. Và cũng chính nó làm ru ngủ chúng ta rằng chúng ta còn yêu đấy, còn mong nhớ đấy, còn vương vấn đấy… Nhưng không phải.

Ông anh tôi, đã chia tay mối tình cũ 3 năm, hiện tại cũng đã có người yêu mới và đang rất hạnh phúc. Nhưng việc bỗng dưng đi trên đường, bắt gặp một ai đó có dáng người nom-như-người-cũ, quần áo tóc tai các kiểu đều giống hệt, ông anh ấy vẫn ngoái đầu lại nhìn, dẫu cho ngồi sau đang là người yêu mới.

Khi anh kể chuyện với tôi, mới thật thà thú nhận rằng, không phải là vì còn yêu hay còn nhớ nhung gì tới người ta. Bởi bây giờ ai cũng đã có một con đường riêng để đi, và tình cảm cũng chẳng còn gì cả. Chỉ là bất ngờ bắt gặp và theo một phản xạ rất tự nhiên, thấy người từng gần gũi và gắn bó với mình, mới thảng thốt giật mình mà nhìn lại.

Chuyện quá khứ ấy mà, là những chuyện đã qua, và những người yêu nhau tử tế thì hẳn sẽ biết đào sâu chôn chặt quá khứ của mình để nó không làm liên lụy tới người mới, để người mới không phải ghen tuông, không phải hờn giận. Nhưng đã qua cũng đâu có nghĩa là quên hết, quên tiệt, quên sạch sành sanh như thể ai đó chưa từng bước chân vào cuộc đời mình?

Nếu bắt chúng ta quên sạch quá khứ, chẳng khác nào tự bắt ép chính mình trở thành một người không có hồi ức. Hồi ức, dù buồn đau hay đẹp đẽ, vẫn là một phần trong cuộc sống của chúng ta kia mà. Chỉ cần đừng nhầm lẫn giữa cảm xúc tiếc nuối kỷ niệm và cảm xúc yêu đương, chỉ cần phân định rạch ròi rằng: thứ mà mình đang nuối tiếc là những gì đã từng có với người ấy, chứ không phải là người ấy… Thì mọi chuyện có lẽ sẽ nhẹ nhàng hơn.

Hôm nay, tôi cũng nhớ người yêu cũ một chút. Nhưng chỉ là nhớ những tháng ngày rong chơi yên ổn của chúng tôi, bởi vì chúng thật đẹp. Chứ còn người yêu cũ, đã không còn yêu nhau hẳn rồi…

Xem thêm

Những món ăn giúp cải thiện thị lực cho người “mắt kém”