Những hình anh ghép trùng khớp đến khó tin

Chỉ là ghép ngẫu nhiên hai hình ảnh có những điểm tương đồng với nhau nhưng chúng như “hòa làm một” thật khó để nhận ra.

Những hình ảnh khiến người ta ngỡ ngàng và nghĩ ngay đến công cụ photoshop hoàn hảo, nhưng thực tế đây hoàn toàn chỉ là ảnh cắt ghép của nghệ sĩ trẻ tài ba Stephen McMennamy.

hih-trung-khop-1

Cây cầu bỗng biến thành cần chiếc đàn guitar khổng lồ được đặt trong một khung cảnh ấn tượng.

Stephen là một giám đốc nghệ thuật ở Atlanta, Georgia. Không cần dùng đến những công cụ chỉnh sửa hình ảnh cao siêu, chỉ cần một phần mềm cắt và ghép 2 bức ảnh đơn giản, Stephen McMennamy cũng có thể tạo được loạt ảnh ấn tượng với chủ đề #combophoto.

Dưới con mắt sáng tạo cùng trí tưởng tượng bay bổng của những người làm nghệ thuật, mọi thứ trên thế giới này dường như đều có sự kết nối với nhau bằng sợi dây vô hình nào đó. Chỉ cần đặt chúng vào trong cùng một hoàn cảnh, bạn sẽ thấy rõ sự tương đồng đặc biệt.

Xem những tác phẩm trong bộ ảnh mang tên #combophoto của Stephen bạn sẽ thấy rõ điều đó.

hih-trung-khop-2

Kim tiêm biến thành cây gậy tự sướng.

hih-trung-khop-3

Những hình ảnh của Stephen luôn thu hút sự chú ý của người dùng Instagram.

hih-trung-khop-4

Chỉ trong thời gian ngắn, tài khoản Instagram của anh đã có gần 220.000 lượt đăng ký theo dõi.

hih-trung-khop-5 hih-trung-khop-6

Dùng dụng cụ sơn móng tay để vẽ vạch kẻ đường?

Theo afamily

Những kiểu giao thông lạ lùng nhất thế giới

Dưới đây là những kiểu tham gia giao thông “độc nhất vô nhị”, các bạn xem là nếu có thể thì nêu cảm nhận của mình đối với những bức hình này nhé.

giao-thong
Cảm giác còn phiêu hơn cả đổ đèo nhé.

giao-thong-1
Anh em một nhà chỉ cần đi một xe thôi.

giao-thong-2
Xe “ô tô ngựa” đời mới đó nha.

giao-thong-3
Mang theo đệm để đêm còn có cái nằm ngủ thôi mà.

giao-thong-4
Chỉ là cho em nó được đeo “balo”.

giao-thong-5
Anh em lấy tinh thần chuẩn bị chiến đấu nhé.

giao-thong-6
Bảo hiểm thế này chắc không sợ bụi đâu nhỉ?

giao-thong-7
Đi xe phải có “khiên giáp” để đảm bảo an toàn.

giao-thong-8
Đi xe phải có “khiên giáp” để đảm bảo an toàn.

giao-thong-9
“Xích lô” gắn đệm thế hệ mới.

giao-thong-10
Mũ bảo hiểm “độc” nhất quả đất.

                   

Các luật cấm hài hước nhất trên thế giới

Pháp luật là công cụ quan trọng giúp giữ gìn trật tự xã hội, Có những nơi trên thế giới đặt ra những luật cấm hài hước khiến nhiều người phải ngạc nhiên như: cấm quên sinh nhật vợ ở Samoa, cấm thay bóng đèn ở Australia,…Tuy nhiên không phải điều luật nào cũng hợp lý để mọi người phải tuân theo. Dưới đây là những điều luật buồn cười hiếm ai tuân theo, chủ yếu các điều luật này đều có xuất xứ tại Mỹ. 

cam
Cấm quên sinh nhật vợ: Ở Samoa, quên sinh nhật vợ là một điều phạm pháp. Vì vậy các ông chồng ở Samoa tốt nhất là nên gắn giấy nhắc việc hoặc đặt nhắc việc trong điện thoại khi sinh nhật bà xã đến gần.

cam-2
Không được thay bóng đèn: Ở bang Victoria, Australia, bạn không được phép thay bóng đèn trong chính ngôi nhà của mình hay bất cứ đâu, trừ khi bạn là một thợ kỹ thuật được cấp phép.

cam-3
Cấm trung tiện vào thứ 5: Ở Florida (Mỹ), “xì hơi” nơi công cộng sau 6 giờ chiều thứ 5 hàng tuần là phạm pháp. Hệ thống tiêu hóa nên được hết sức lưu ý trong thời gian này.

cam-4
Cấm hát khi mặt trời lặn: Ở Honolulu, Hawaii, bạn không được phép hát rống lên vào lúc hoàng hôn. Vì vậy, một lúc nào đó nếu bạn bất chợt cao hứng muốn ca hát hay luyện giọng, hãy nhớ tới luật.

cam-5
Cấm nói chuyện tục tĩu: Ở Oregon, nói chuyện bậy bạ trong lúc làm “chuyện ấy” là vi phạm pháp luật, mặc dù luật cũng không quy định cụ thể thế nào được coi là chuyện bậy bạ. Điều này cũng không khả thi trừ khi chính phủ đặt camera trong phòng ngủ của từng nhà.

 Hài hước những điều luật cực khó đỡ

Có rất nhiều bộ luật tại Hoa Kỳ khi nghe đến bạn sẽ không thể hiểu được lí do tại sao hiện nay những điều luật này vẫn còn tồn tại

cam-6
Cấm hôn khi để ria: Ở bang Iowa (Mỹ), một người đàn ông để ria mép hôn phụ nữ ở nơi công cộng là phạm pháp. Vì vậy tốt nhất bạn nên hôn người ấy ở nhà, hoặc cạo râu trước khi hôn ngoài đường.

Kỳ lạ những điều luật hôn nhân tại Mỹ

Được quyền vắng mặt trong ngày cưới, vợ chồng không được hôn nhau vào ngày Chủ nhật…là một trong những điều luật kỳ quái tại Mỹ.

cam-7
Cấm phụ nữ lái xe: Ở Ả Rập Xê-Út, phụ nữ hoàn toàn không được phép lái ô tô, với một vài lý do như lái xe sẽ gây các vấn đề khi mang thai cho phụ nữ. Điều luật này được ban hành ở Riyadh năm 1957. Vào năm 1990, một số phụ nữ ở đây biểu tình bằng cách lái xe để phản đối luật cấm. Những người này sau đó bị bỏ tù 1 ngày, tịch thu hộ chiếu, một số người bị đuổi việc.

cam-8
Làm hành chính công phải theo đạo: Theo luật của 7 bang tại Mỹ, những người không theo đạo không được phép làm việc ở các cơ quan hành chính. Để xin việc tại đây, tốt nhất bạn nên theo một tôn giáo nào đó.

cam-9
Cấm mang kinh thánh ra khỏi nhà: Ở Maldives, luật pháp quy định công dân phải để kinh thánh ở nhà và không được phép mang ra ngoài.

cam-10
Không được cho bồ câu ăn: Ở San Francisco có luật cấm cho bồ câu ăn ngoài đường phố, vì vậy nếu đến đây du lịch thì bạn đừng quên luật này để khỏi phạm pháp nhé!

Những luật lệ trên “kỳ quặc” thật phải không các bạn. Hy vọng các bạn đọc bài này xong có thể giải trí được phần nào căng thẳng của bộn bề cuộc sống.

Theo yan

Những chú chó biết lái xe thật là ” bá đạo”

Cún giờ không chỉ nuôi để trông chừng nhà nữa mà giờ cún còn có thể ” thi lái xe” với con người. Dưới đây là những chú cún ” bá đạo” có để lái xe mà chính chúng ta còn ngạc nhiên.

1. Này thì thách thức bản lĩnh dân chơi, 4 chân hơn đứt 2 chân là cái chắc!
1. Này thì thách thức bản lĩnh dân chơi, 4 chân hơn đứt 2 chân là cái chắc!

 

2. Cứu người như cứu hỏa, mau tránh ra cho tôi đi làm nhiệm vụ!
2. Cứu người như cứu hỏa, mau tránh ra cho tôi đi làm nhiệm vụ!

 

3. Xe đẹp thì phải đi kèm người đẹp vòng eo 56 không là vứt hết.
3. Xe đẹp thì phải đi kèm người đẹp vòng eo 56 không là vứt hết.

 

4. Hàng ngày đóng vai quái xế thì nhanh lắm, nhưng đến lúc cần nhờ vả thì đẩy nhẹ cho 1 cái rồi mất hút.
4. Hàng ngày đóng vai quái xế thì nhanh lắm, nhưng đến lúc cần nhờ vả thì đẩy nhẹ cho 1 cái rồi mất hút.

 

5. "Cẩn thận anh ơi có chốt ở trên kìa!"
5. “Cẩn thận anh ơi có chốt ở trên kìa!”
 

 

6. Đã bảnh với ngầu thì nhìn đường làm gì, cứ thế mà phi đi thôi.
6. Đã bảnh với ngầu thì nhìn đường làm gì, cứ thế mà phi đi thôi.

 

6. Em mới lên xế hộp thôi các anh, đừng bắt lỗi em!
7. Em mới lên xế hộp thôi các anh, đừng bắt lỗi em!

Dẹp qua một bên, đây chính là chú cún khiến triệu khán giả phát cuồng

Màn trình diễn cực ăn ý của chú chó thông minh Trip Hazard và cô chủ Lucy đã khiến cho cả ban giám khảo lẫn khán giả vô cùng phấn khích.

8. Thôi thì xin quỳ, lần sau thấy anh em xin nhường hết cả đường lẫn dải phân cách.
8. Thôi thì xin quỳ, lần sau thấy anh em xin nhường hết cả đường lẫn dải phân cách.
9. "Thằng container kia vênh lắm anh ạ, hay là mình tạt đầu nó 1 phát dằn mặt chơi?"
9. “Thằng container kia vênh lắm anh ạ, hay là mình tạt đầu nó 1 phát dằn mặt chơi?”

Chuyến du lịch của chú cún và chủ chứng minh: Bạn gái không có, nhưng chó nhất định phải có một con!

Vạn dặm không cô đơn – Chuyến đi của một 9x Sài Gòn và chú chó của mình đến Phú Quốc, với những thước hình vô cùng bình yên.

10. "Đang lái chậm lại rồi đấy thôi, nhì nhèo mãi." (Ảnh: Internet)
10. “Đang lái chậm lại rồi đấy thôi, nhì nhèo mãi.” (Ảnh: Internet)
11. Sao bọn xe máy đằng trước không biết đường nhích lên đi cho người ta rẽ phải nhỉ? (Ảnh: Internet)
11. Sao bọn xe máy đằng trước không biết đường nhích lên đi cho người ta rẽ phải nhỉ?

Đúng là những chú chó thật là dễ thương đúng không các bạn?Bài trên là nói về những chú chó có thể lái được xe y như người, hy vọng các bạn xem xong bài viết này có một trận cười lớn.

Câu chuyện về chữ “Phò” cảm giác lâng lâng

Lần đầu tiên tôi đọc qua chữ “phò” tôi cảm thấy lạ lẫm với chữ này. Tôi quyết tâm dịch chữ phò và  lên google search(“tìm kiếm trên google”) cho ra từ này những thay ra thay vô tôi cũng cảm thấy không hợp lý theo từng từ. Vậy là tôi nhờ anh kế bên phòng ở  Nam Định dịch dùm tôi câu chuyện mà tôi ghi lại cho bạn dưới đây thì tôi mới hiểu ra từ phò có nhiều cách hiểu nhưng khi bạn đọc câu chuyện và ghép những chữ này lại với từ “Phò” bạn mới thấy nhiều cách giải nghĩa rất hay chúc các bạn có thể dịch ra giống như tôi

Tôi có ông anh tên Lãm, biệt danh “Lãm hồn”. Anh Lãm quê Quất Lâm, có sở thích mua dâm, và là kỹ sư phần mềm. Hồi học phổ thông, anh Lãm có tham gia một gêm-sâu do đài truyền hình Quất Lâm tổ chức, có tên là “Đường lên đỉnh Quất-Lâm-Pi-a”, và đã giành giải nhất, nhờ thế, anh được một suất học bổng du học trên Hà Nội. Ngày gia đình sắp cỗ liên hoan tiễn anh lên đường, thầy hiệu trưởng – khi ấy là Chú Kim, cùng cô hiệu phó – là Cô Tếch, và cô chủ nhiệm – là Cô giáo Thảo có đến ăn uống tưng bừng. Tuy không mừng phong bì, nhưng lúc chia ly, các thầy cô đã nắm tay anh rất lâm ly, dặn anh lên Hà Nội cố gắng học hành chăm chỉ, sau này trở về cống hiến cho quê hương Quất Lâm yêu dấu.

truyen-cuoi

Thế nhưng học xong, anh không về, mà ở lại luôn Hà Nội làm việc. Thi thoảng lắm anh mới ghé thăm quê, trước là để chào hỏi bà con trong họ, sau là để đá phò.

Và thế là anh bị các thầy cô ngày xưa gọi là thằng phản bội, là kẻ không biết yêu quê hương, nguồn cội; Rằng nhờ ai mà anh được lên Hà Nội du học? Rằng vì đâu mà anh thành giỏi thành tài? Vậy mà anh nỡ phủi tay, để cho ánh đèn xa hoa nơi thành đô cám dỗ, bỏ mặc miền quê Quất Lâm trong nhọc nhằn, lam lũ, đói khổ…

Tôi thấy nói vậy thật bất công với anh quá! Bởi là một người bạn của anh, tôi cảm nhận được rằng anh Lãm rất yêu quê hương. Tỉ như mỗi dịp anh em đi đá phò, trong khi mọi người muốn xuống Đồ Sơn – vì phò Đồ Sơn vừa trẻ, vừa khỏe, lại yêu nghề hơn – nhưng anh Lãm thì chỉ muốn về Quất Lâm, và tha thiết thuyết phục, lôi kéo mọi người về đó. Tôi hiểu, anh làm thế là vì tình yêu với quê hương. Trong suy nghĩ của anh thì mỗi một cuốc phò là một chút gì đó – dù nhỏ – anh đóng góp cho quê hương, giúp quê hương phát triển. Tiền bo cũng thế, trong khi chúng tôi thường chỉ dám bo theo giá chung là 1 lít, thì anh toàn phá giá, bo lít rưỡi. Đó không phải là tình yêu, là sự cống hiến cho quê hương thì là gì?

Tối qua, tôi đến nhà anh chơi, thấy anh ngồi bên máy tính hì hụi, miệt mài. Tôi hỏi thì anh bảo là đang làm cái phần mềm quản lý phò. Anh kể là hôm trước, anh thèm phò quá, phải phóng xe như điên từ Hà Nội về Quất Lâm (thực ra, gần nhà anh đầy phò, nhưng đá phò ở mấy chỗ đó, anh cứ cảm giác như mình đang có lỗi với quê hương). Vậy mà lúc anh tới, chủ quán ở Quất Lâm lại bảo là hết phò rồi, lý do là vì hôm ấy có cuộc họp gì đó ở xã, họp xong, cả hội trường giải lao, ùa ra đá phò cùng lúc, nên mới bị cháy phò. Vậy là anh không đá phò được, đành buồn bực quay xe về Hà Nội mà lòng đầy hậm hực.

Và thế là anh quyết tâm viết ra một phầm mềm quản lý phò, vì anh nhận thấy rằng cái cách thức điều hành, quản lý phò ở Quất Lâm hiện nay đã quá lạc hậu và nhiều bất cập, gây không ít khó khăn cho khách chơi phò – giống như trường hợp của anh hôm đó. Nếu những hạn chế này không sớm được khắc phục thì ngành công nghiệp phò ở Quất Lâm quê anh chắc chắn sẽ tụt hậu, và bị Đồ Sơn bỏ lại rất xa phía sau…

Anh khoe với tôi rằng phần mềm của anh là một kho dữ liệu phò khổng lồ với đầy đủ các thông tin chi tiết nhất. Danh sách phò được cập nhật liên tục, từ phò mới vào nghề cho đến phò đã về hưu. Khách xem thông tin, thích em nào thì chốt, rất nhanh chóng và thuận tiện. Vừa nói, anh vừa chỉ tay vào một thanh tính năng trên phần mềm, ân cần giảng giải:

– Nhiều khách đá phò không chỉ vì đam mê mà còn vì yếu tố tâm linh nên muốn tìm phò hợp mệnh, hợp tuổi. Bởi vậy, anh đã tích hợp tính năng chọn phò theo cung, theo mệnh, theo năm sinh, với đầy đủ phò ở mọi độ tuổi từ 16 đến 90 cho khách tha hồ lựa chọn.

– Thế còn mục này là sao anh? – Tôi tò mò hỏi.

– À! Đây là tính năng chọn phò theo cân nặng. Mấy bữa trước ở Quất Lâm có vụ một anh nghiện gầy nhẳng, hơn ba chục cân, đi đá phò, vớ phải em phò nặng gần tạ. Em phò nằm trên, lắc rất nhiệt tình, nhưng anh nghiện cứ im ỉm. Tưởng anh nghiện chưa phê, em phò lại càng lắc kinh hơn. Đến lúc em phò ngó xuống kiểm tra, thì ôi thôi, anh nghiện đã ngạt thở chết tự bao giờ. Đó là lý do anh trang bị tính năng này cho phần mềm, để giúp khách tìm được phò có trọng lượng phù hợp với mình, tránh những cái chết thương tâm như trên.

Trong phần mềm của anh có một mục rất quan trọng mà anh bắt buộc phò phải khai thật, đó là mục “Kinh nghiệm làm việc”. Anh bảo phò cũng giống như sinh viên mới ra trường, thường hay khai gian là có nhiều năm kinh nghiệm để lừa nhà tuyển dụng, lừa khách, nhưng thực tế là chả biết làm cái mẹ gì! Ngay bản thân anh cũng đã từng bị một em phò nói dối rằng em ấy đã đi làm được vài năm rồi, chiêu thức nào em ấy cũng biết. Thế nhưng khi vào việc, em ấy lại cứ lóng ngóng, run rẩy, anh đụng vào người là khóc thét, kêu đau. Anh quát rồi hỏi tại sao thì em ấy mới thú nhận là em ấy vẫn còn trinh. Anh bực mình quá, tát vào mặt em ấy mấy phát rồi đuổi ra khỏi phòng vì dám cả gan nói dối anh.

– Vậy còn mục này là gì ạ? – Tôi hỏi và chỉ vào cái biểu tượng cái máy quay phim trên phần mềm.

– Đây là “camera trạng thái”. Khi khách click vào mục này, hình ảnh trực tiếp của phò sẽ hiện ra nhờ một máy quay gắn trên bẹn của của phò. Do đó, khách biết được là em phò đó đang rảnh hay bận, đang ngồi buôn dưa lê, hay đang tiếp khách…

– Gắn ở đó liệu có ổn không anh?

– Ổn chứ! Máy quay được trang bị khả năng chịu nước và chống rung lắc tối ưu, giúp hình ảnh thu được vẫn đạt chuẩn full HD không che!

Thế rồi tôi cứ ngồi cạnh anh, xem anh làm việc hăng say với những cú vê chuột điêu luyện, những ngón tay lướt trên keyboard nhoay nhoáy, những hình ảnh nhảy trên màn hình nhoang nhoáng. Và không biết có phải vì hoa mắt đến nỗi nhìn nhầm hay không mà khi màn hình hiện lên ảnh của một em phò trong list, tôi đã giật mình khựng lại, rồi sửng sốt kêu lên:

– Anh ơi! Sao em phò này trông giống vợ anh quá!

Anh cười, thản nhiên trả lời:

– Thì đúng là vợ anh thật mà!

– Ơ, vợ anh chuyển sang làm phò từ khi nào vậy?

– Không! Đây mới là phần mềm demo, anh đưa ảnh vợ vào để test thử thôi!

– Dạ! Vợ anh mặc lúc mặc quần áo thì trông cũng bình thường, thế mà nhìn trong ảnh cũng khủng phết đấy nhỉ! Mà, anh cho em mượn chuột cái!

– Làm gì vậy em?

– Dạ! Em thử bật “camera trạng thái” của chị lên xem thế nào!

Dứt lời, tôi vồ lấy chuột, đưa con trỏ vào cái biểu tượng máy quay phim phía trên bức hình đại diện của vợ anh rồi click luôn. Video vừa hiện ra, tôi đã há hốc mồm:

– Sao đen thế anh?

– Đen là phải! Vì anh đã gắn máy quay đâu!

Tôi ngồi chơi với anh thêm lát nữa rồi cáo từ ra về. Anh xin lỗi vì đang dở tay nên không tiễn tôi được. Tôi phì cười bởi sự khách sáo của anh, và tôi cũng thừa hiểu rằng đêm hôm đó chắc chắn anh sẽ ngồi làm việc thâu đêm suốt sáng, mệt quá anh sẽ gục trên bàn chợp mắt lấy sức, rồi tỉnh dậy lại làm tiếp, làm đến khi nào hoàn thành cái phần mềm như đã hứa với quê hương thì anh mới yên lòng.

Nhìn anh Lãm hồn hì hụi ôm cái bàn phím, miệt mài cắm đầu vào cái màn hình máy tính, tôi đã nhận ra một điều rằng: chỉ cần có tình yêu với quê hương, và thật lòng muốn cống hiến cho quê hương, thì anh Lãm làm việc ở đâu – Hà Nội hay Quất Lâm – đều không quan trọng, quan trọng là anh đã làm được gì, mang lại lợi ích gì cho quê hương anh ấy mà thôi.

Tôi tin, với tài năng, tình yêu quê hương lớn lao, và khát khao được cống hiến cho quê hương luôn cháy bỏng trong mình, anh Lãm sẽ viết ra được một phần mềm thật hay, thật thiết thực, góp phần đưa ngành phò của Quất Lâm quê anh ngày càng phát triển, đuổi kịp Đồ Sơn, và sánh vai với các cường quốc phò khác trong khu vực, đáp ứng nhu cầu đá phò ngày càng cao của thanh niên Việt Nam và thế giới.

Làng văn hóa là dễ hay là khó?

Từ xưa đến giờ tôi toàn nghe những từ thôn văn hóa, ấp văn hóa, hay gia đình văn hóa do tôi ở trong nam nên không hiểu từ làng văn hóa thì ở đâu và tôi cung không hiểu rõ là nó như thế nào? Thế mà bây giờ tôi được nghe câu chuyện làng văn hóa tôi lại hiểu ra thì ra đây là làng văn hóa sướng quá mọi người ạ lần đầu tiên tôi vui quá khi biết từ làng văn hóa.

images651993_10_Ap_van_hoa

Hôm trước, thằng bạn rủ tôi qua làng bên cạnh chúc Tết bà chị nó. Biết tôi lâu nay quen sinh hoạt và ăn nói theo kiểu mất dạy, nên trước khi đi, nó cẩn thận dặn dò: “Làng chị tao là làng văn hóa, với hơn 90% số hộ dân đạt danh hiệu gia đình văn hóa, mày qua đó hãy cứ giả vờ là người có văn hóa nhé, kẻo họ lại khinh cho”. Đương nhiên là tôi đồng ý. Bởi có văn hóa thật mới khó, chứ giả vờ có văn hóa thì dễ ợt, ngoài xã hội, rồi trên đài báo, ti vi, có cả tỉ người, vẫn thường xuyên làm như thế mỗi ngày!

Đến làng của bà chị nó, đập ngay vào mắt tôi là cái cổng đồ sộ, trên có ghi ba chữ “Làng văn hóa” to đùng, được trang trí cầu kỳ, diêm dúa, rồng bay phượng múa. Đang ngước cổ lên say sưa nhìn cái cổng, thì tôi thấy thằng bạn tôi cứ lái xe đánh võng loằng ngoằng trên đường. Lúc đầu, tôi tưởng quy định khi đi xe vào cái làng văn hóa này là phải đánh võng ngoằn ngoèo như vậy, nhưng không phải, bởi lúc nhìn xuống đường, tôi thấy toàn cứt chó, cứt chó la liệt như xác pháo ngày Tết, và thằng bạn tôi đánh võng như vậy là để tránh đâm phải cứt chó.

– Sao làng văn hóa mà lại nhiều cứt chó thế hả mày? – Tôi hỏi thằng bạn.

– Ô hay! Đây là làng văn hóa với những hộ gia đình, những con người văn hóa, còn chó nó ỉa bậy là chuyện của chó, người ta có phong tặng danh hiệu văn hóa cho chó đâu. Bởi vậy, giữa cứt chó và văn hóa không hề có sự liên quan!

Rồi chiếc xe lại tiếp tục loằng ngoằng trên đường cho đến khi rẽ vào một ngôi nhà tranh vách nát tồi tàn. Đương trong ngày Tết ngập tràn sức xuân, nhưng cảnh vật và không khí của ngôi nhà nghèo nàn này khiến tôi có cảm giác mình đang bước vào một ngôi nhà xác: nó âm u, lạnh lẽo và ủ dột vô cùng. Ngoài vườn, mấy khóm dưa chuột mọc hoang không ai chăm bón, nên những quả dưa chuột èo uột, lủng lẳng dính trên những thân dây già cỗi ấy cứ gầy guộc, héo hon, từ đầu đến cuống nổi lên toàn những mụn nhỏ li ti, sần sùi, đốm trắng, đốm xanh, nhìn như bị bệnh lậu, bệnh sùi mào gà kết hợp với giang mai, hoa liễu. Phía đầu hồi, cây bưởi khẳng khiu, trơ trụi như vừa sót lại sau một trận hỏa hoạn đã rụng sạch lá. Trên cái cành gầy guộc phía trước nhô ra ấy, còn vắt vẻo đúng hai quả bưởi quắt queo, chảy sệ như hai quả mướp già…

IMG8305resize

Thấy có khách, một người phụ mệt mỏi từ trong nhà ngó ra. Người ta bảo: “Chủ làm sao thì cây cối hao hao làm vậy” – quả không sai. Dường như sự ủ rũ, héo hon của khóm dưa, của cây bưởi ngoài vườn đã lây truyền luôn cả sang chị. Mời khách vào nhà, chị uể oải rót trà. Thằng bạn tôi đặt giỏ quà lên bàn thờ, thắp hương kính cẩn. Bàn thờ ngày Tết, nhưng tôi quan sát, cũng chả có gì nhiều, trừ cái giỏ quà mà thằng bạn tôi vừa đặt lên, thì tôi chỉ thấy có nải chuối xanh, vài quả ớt, mấy bông cúc còi cạch, cùng với một chùm sung thâm sì như cà muối lâu ngày mang ra phơi gió. Nổi bật nhất ở chính giữa ban thờ lại là một tờ giấy màu sắc rất đẹp, ép plastic bóng loáng với dòng chữ đỏ lòm được in đậm rất to: “Giấy chứng nhận gia đình văn hóa”.

– Tết này anh lại không về được chị nhỉ! – Thằng bạn tôi vừa nhấp ngụm trà, vừa hỏi chị chủ nhà bằng giọng khề khà.

– Ừ! Chắc phải Tết sang năm anh mới về! – Chị trả lời, không giấu nổi vẻ não nề.

Tôi nghe vậy thì cũng cố hỏi thăm một câu cho cuộc nói chuyện bớt vẻ u sầu:

– Anh nhà mình đi xuất khẩu lao động hả chị?

– Không! Anh đi tù em ơi!

– Anh phạm tội gì ạ?

– Giết người và hiếp dâm em ạ!

Rồi chị kể là cũng vào dịp Tết cách đây mấy năm về trước, sau khi cùng nhau uống rượu no nê xong, chồng chị và một số anh em trong làng mới lượn lờ ra ngoài bờ đê hóng gió rồi gặp một đôi trai gái đang ngồi tâm sự ở đó. Chẳng biết lời qua tiếng lại xích mích thế nào mà mấy anh em đó lại xông vào đấm cậu thanh niên kia túi bụi. Chồng chị vốn yếu người, không thích đánh nhau, nhưng văn hóa của làng quy định rằng anh em mà vừa uống rượu cùng nhau thì khi đánh nhau cũng phải đánh cùng nhau, chồng chị cũng vì muốn giữ gìn văn hóa của làng mà phải lao vào đánh cùng. Đánh chết cậu thanh niên xong, vẫn còn hơi men trong người, mấy anh em tiện thể quay sang hiếp dâm luôn bạn gái của cậu thanh niên ấy. Chồng chị vốn yếu sinh lý, không thích hiếp dâm, nhưng văn hóa của làng quy định rằng anh em mà vừa uống rượu cùng nhau thì khi hiếp dâm cũng phải hiếp cùng nhau, chồng chị cũng vì muốn giữ gìn văn hóa của làng mà phải lao vào hiếp cùng…

– Thế cái Trinh nhà mình đi đâu rồi chị? – Thằng bạn tôi hỏi.

– À! Em nó đi làm từ hôm mùng hai Tết rồi mà! – Chị trả lời.

– Em Trinh nhà mình làm bác sĩ hay sao mà phải đi làm sớm vậy hả chị? – Tôi hỏi.

– Không! Em nó làm phò!

Rồi chị lại kể rằng cái Trinh – con gái lớn nhà chị – đang làm phò ở một nhà nghỉ gần ngay cổng làng. Làm quanh năm rồi, có mấy ngày Tết, con bé cũng muốn được nghỉ ngơi, nhưng làng chị có văn hóa đá phò, càng Tết càng đá mạnh, nên để bảo tồn, giữ gìn văn hóa của làng, con gái chị phải đi làm rất sớm. Từ khi làm phò, cái Trinh nhà chị gần như không có Tết. Nó đã hi sinh hạnh phúc riêng của mình vì hạnh phúc chung, vì truyền thống văn hóa chung của cả làng.

– Thế thằng Nhật nhà mình đi đâu rồi chị? – Thằng bạn tôi hỏi.

– À! Em nó ra nhà văn hóa chơi xóc đĩa cũng từ hôm mùng hai Tết rồi mà!

Rồi chị lại kể rằng thằng Nhật – con trai út nhà chị – học thì dốt nhưng xóc đĩa rất giỏi. Chị rất tự hào và ủng hộ cho nó chơi xóc đĩa, bởi đó là truyền thống văn hóa của làng chị, và mỗi một cá nhân, mỗi một gia đình trong làng đều có trách nhiệm gìn giữ, bảo tồn và phát huy những nét đẹp văn hóa đó…

– Thế nếu xóc đĩa mà thắng thì tiền đó dùng vào việc gì? – Tôi hỏi chị.

– Thì lại ra đầu làng đá phò! Đó là văn hóa của làng mà!

– Vậy nếu xóc đĩa thua?

– Thì về nhà xóc lọ! Đó cũng là văn hóa của làng mà!

Bọn tôi ngồi thêm một lát rồi cáo từ ra về. Lúc chị tiễn bọn tôi ra cổng, nhìn thấy mấy cái chuồng lợn, chuồng gà trống huơ trống hoác, tôi hỏi chị: “Lợn gà nhà mình đâu hết rồi chị? Hay chúng cũng ra nhà văn hóa chơi xóc đĩa?”. Chị bảo: “Không! Mấy con đó chị vừa bán hết, lấy tiền xây cái cổng kia rồi! Nhà chị còn có cái mà bán, chứ nhiều nhà phải đi vay nặng lãi để xây cổng. Bởi làng quy định rằng nhà nào cũng phải xây cổng to, cổng đẹp, có vậy làng mới đủ tiêu chuẩn để xin xã xét duyệt danh hiệu làng văn hóa”. À! Ra vậy! Thảo nào, tôi cứ thắc mắc tại sao ở đây, nhà nào cũng tường tranh vách đất tồi tàn nhưng lại đều có một cái cổng màu trắng được xây kiên cố, to đùng như cổng biệt thự của Mr. Đàm…

Bọn tôi lên xe trở về khi trời đã nhập nhoạng tối. Sương chiều buông bảng lảng khiến những chiếc cổng to đẹp, trắng tinh trước những ngôi nhà tranh nghèo nàn trở nên huyền ảo, mập mờ, hệt như những nấm mồ thập thò nơi nghĩa địa. Thằng bạn tôi lúc này đi xe rất tử tế, không còn loằng ngoằng đánh võng tránh cứt chó như lúc chiều nữa. Thấy vậy, tôi hỏi: “Chắc mày đã ngấm được một chút văn hóa của làng này, và hiểu ra rằng việc vừa đi xe vừa đánh võng – dù là đánh võng để tránh cứt chó – thì cũng vẫn là vô văn hóa, đúng không?”. Thằng bạn tôi lắc đầu, bảo: “Không! Tại giờ tối rồi, có nhìn thấy cứt chó nữa đéo đâu mà tránh”.

À! Ra vậy! Thế mà hồi chiều, nó dám bảo với tôi là không hề có sự liên quan giữa cứt chó và văn hóa!

Câu chuyện thanh niên đa cấp buổi đầu tiên đi làm

Sau đây tôi xin kể lại một câu chuyên dí dỏm cho các bạn nghe về nhân viên đa cấp. Tôi cảm thấy những nhân viên đa cấp cũng không phải hoàn toàn kinh khủng mà thật sự tôi cảm thấy sợ những điều đó hơn là đi làm nhân viên đa cấp. Họ kiếm những khoản tiền quá khủng so với dự tình chắc cái kiểu này chắc tôi củng phải chuyển qua nhân viên đa cấp làm để kiếm tiền tỉ mà sống quá các bạn ạ!

Buổi đầu tiên tôi đi làm, thật tình cờ, lại đúng vào hôm diễn ra đại hội hoa hồng của công ty. Các cụ dạy rằng: “hơn nhau tấm áo manh quần, thả rông ở trần thì của ai cũng như của ai” – quả không sai. Bộ com-lê chú rể – mua lại của thằng bạn vừa bị vợ bỏ – giúp tôi thấy tự tin hơn hẳn, đồng thời hòa nhập được dễ dàng với một rừng com-lê khác của các đồng nghiệp. Tuy nhiên, khi mà anh MC gọi những cá nhân xuất sắc của công ty lên sân khấu và công bố mức lương của họ nhận được trong tháng, thì bộ com-lê đã không thể giúp gì được tôi nữa: tôi đã sốc, và sốc rất nặng: người bét nhất là 2 tỉ, trung bình là 3, 4 tỉ, đặc biệt, có cái anh đeo cà-vạt màu cứt chó, lương của anh ấy lên tới 7 tỉ.

Lúc ấy, tôi cứ ngỡ mình đang ở Zimbabwe, nơi mà đồng tiền mất giá, và 1 tỉ chưa mua nổi bao thuốc lá; nơi mà người ta dùng tiền để chùi đít thay cho giấy vệ sinh; nơi mà các tỉ phú nhan nhản, lang thang, dặt dẹo ngoài đường, mặc quần thủng đít, bới rác, ăn xin… Nhưng không, tôi đang ở Việt Nam, nơi mà mẹ tôi dậy từ nửa đêm, còng lưng hái rau ngoài ruộng, oằn vai gánh gồng ra chợ, bán đến trưa cũng chửa kiếm nổi trăm ngàn; nơi mà những quán cơm từ thiện giá 2 ngàn đồng vẫn đông ngùn ngụt; nơi mà một chị phò hết đát, cùng đường, đói khát, sẵn sàng nhắm mắt để cho anh phụ hồ dày vò thân xác, rồi nhận về số tiền đủ để ăn bát phở… Bởi thế, tôi ngưỡng mộ những đồng nghiệp của tôi, đặc biệt là cái anh đeo cà-vạt màu cứt chó!

Đại hội kết thúc tốt đẹp trong tiếng vỗ tay rầm rầm của khán giả, à nhầm, của một rừng cán bộ nhân viên diện com-lê đứng dưới (người ta chỉ dùng từ khán giả khi xem kịch, xem tuồng thôi!). Lúc phi xe máy ra cổng, tôi thấy cái anh đeo cà-vạt màu cứt chó lương 7 tỉ ấy đang chen chúc đứng đợi xe buýt cùng một đống lố nhố những đồng nghiệp khác. Vì rất ngưỡng mộ anh, nên tôi dừng lại, hỏi nhà anh ở đâu, nếu tiện đường thì tôi xin phép chở anh về. May quá, xóm trọ của anh ấy cũng khá gần chỗ tôi, vậy là anh ấy vui vẻ vén vạt áo com-lê, nhảy tót lên xe…

Tới nơi, anh cà-vạt cứt chó bảo tôi vào phòng trọ anh ấy chơi, rồi chạy sang phòng bên cạnh xin nước mời tôi, tiện thể vay gói mì tôm. Xong, anh chổng mông, phùng mồm thổi lửa, nhóm bếp than tổ ong, đun nước, pha mì. Tôi hỏi: “Sao lương 7 tỉ mà anh vẫn đi xe buýt, vẫn ăn mì?”. Anh bảo: “Bộ trưởng Thăng còn đi xe buýt được, Tổng Giám đốc Google sang Việt Nam còn ngồi vỉa hè trà đá được, thì tại sao anh lại không? Thói quen của một người đôi khi không phản ánh được đẳng cấp cũng như thu nhập của anh ta đâu em!” – Vừa nói anh vừa bê bát mì lên húp soàn soạt, rồi lại tiếp lời: “Hơn nữa, đi xe buýt và ăn mì tôm đã trở thành nét đẹp văn hóa chung của công ty ta rồi!”. Tôi nghe vậy thì hốt hoảng: “Thế em mới vào làm, có cần phải đi xe buýt, ăn mì tôm để hòa chung vào nét đẹp văn hóa của công ty không anh?”. Anh cứt chó bảo: “Không cần! Em hãy cứ đi xe máy, và ăn những thứ em thích. Đến một lúc nào đó, em sẽ thấy mình không còn cách nào khác là phải bán xe máy, và cũng chẳng thể ăn gì khác ngoài mì tôm. Ấy là khi em đã hòa mình vào với văn hóa của công ty ta rồi đó! Văn hóa không phải là sự cưỡng bức, ép buộc, mà văn hóa là sự tự nguyện, là sự thấm dần và thẩm thấu em ạ!” – Nói rồi, anh lại lò dò sang phòng bên cạnh mượn lọ Sunlight, hì hụi ra chỗ vòi nước đầu hồi, chổng mông rửa bát.

dacap2-5206-1391762541

Tối hôm đó, nhóm tôi tập trung tại đường Quang Trung (song song và vuông góc với đường Nguyễn Huệ) để cùng nhau tuyên bố mục tiêu, rồi gào thét, hú hét “À hu! À hu!”, “Ô yes! Ô yes!” như mấy thằng điên. Tôi lần đầu được xuống đường cùng nhóm nên cực kỳ phấn khích, gào rất kinh và hét hết mình, đến nỗi vãi cả cứt ra quần. Anh trưởng nhóm ngửi thấy vậy thì động viên: “Không sao đâu! Em mới vào làm, ăn uống còn tùy tiện, lại gào hăng quá, nên vãi cứt là điều hiển nhiên. Sau này, khi em ăn mì tôm triền miên, em táo bón, thì có bôi Castrol vào, cứt cũng không vãi được!”.

Lúc cả nhóm quay về, thấy con Camry mới coóng đang đỗ bên đường, anh trưởng nhóm liền sán lại gần, tựa vào cửa xe, móc điện thoại ra tự sướng. Tôi còn chưa hiểu tại sao anh làm vậy thì đã thấy anh hồ hởi post cái ảnh vừa chụp đó lên Phây, caption rất hay: “Trong tất cả những em xe của mình thì em này là mình ưng nhất, vì phần thân trên của em ấy nhẹ, bốc đầu rất dễ!”. Rồi tiện thể, anh quay sang bảo tôi: “Em về xóa ngay mấy cái ảnh cũ trên Phây của em đi! Thay vào bằng ảnh chụp với con Camry này, rồi sáng mai anh đưa em lên mấy trung tâm mua sắm, chụp thêm ít ảnh nữa để dành post dần. Ai lại com-lê oai như giám đốc, lương tháng vài ba tỉ mà Phây toàn thấy ảnh cho lợn ăn, với cả ra đồng chăn bò, ra vườn tưới phân bao giờ”. Anh còn bảo anh có ảnh của tất cả những thắng cảnh du lịch đẹp nhất của 27 nước thuộc liên minh EU, tôi thích đi du lịch nước nào thì cứ đưa ảnh chân dung của tôi cho anh, anh sẽ ghép giúp…

Hôm trước về quê, tôi có qua chơi nhà chú Điền – là ông chú bên nội nhà tôi. Tôi cho chú Điền xem ảnh tôi đang trèo lên ngọn tháp Ép-Phen ở Pa-ri, chống đẩy trên nóc nhà hát Con sò ở Sít-ni, chú cứ trầm trồ, xuýt xoa, khen ảnh đẹp quá! Rồi khi tôi bảo lương của tôi hiện giờ là hai tỉ ba thì chú tròn mắt, há hốc mồm ra. Biết cá đã cắn câu, tôi tỉ tê rủ chú Điền về công ty tôi làm cho vui. Chú Điền cười tươi đầy hứng thú, nhưng rồi giọng lại chùng xuống: “Chú bị thoái hóa đốt sống đít, đi đứng rất khó khăn, lại thêm bệnh trĩ kinh niên, nên lúc ngồi cũng vô cùng bất tiện. Không biết, liệu công ty cháu có chịu nhận?”. Tôi cười bảo: “Nhận hết chú ơi! Công ty cháu vừa tuyển vào một anh bị liệt toàn thân, sống thực vật, chỉ nằm bất động trên giường, há mồm chờ người đút sữa. Ấy vậy mà lương của anh ấy cũng hơn hai tỉ đấy!”.

Hứng thú là vậy, nhưng khi nhắc đến khoản tiền phải nộp để được vào làm ở công ty tôi thì chú Điền lại nhíu mày. Tôi hiểu điều này, bởi nhà chú Điền là một trong những hộ nghèo nhất xã tôi. Lúc tiễn tôi ra cổng, giọng chú Điền có vẻ rất quyết tâm: “Cháu cứ về đi, chú sẽ cố xoay tiền, khi nào đủ chú sẽ báo!” – Vừa nói, chú Điền vừa lấy dây xích con chó nhà chú vào gốc cây. Tôi hỏi sao lại phải xích như vậy, thì chú bảo vì bọn trộm chó bây giờ manh động lắm, thả ra phát là chúng nó siết cổ kéo đi ngay.

du-sinh-vien-ban-hang-da-cap-kiem-200-trieu-thang-hinh-anh1_zawg

Về tới nhà, tôi lập tức cởi bộ com-lê ra, rồi lấy dẻ ướt gột qua cho đỡ bẩn (đúng ra là phải giặt, vì tôi đã mặc được hơn tuần rồi, nhưng chiều tôi lại phải diện nó sang nhà mấy bác mấy cô bên họ ngoại, giặt sẽ không khô kịp). Vừa gột được vài phát thì thằng con chú Điền chạy qua nói là bố nó xoay được tiền rồi, bảo tôi sang lấy. Tôi sướng quá, lại diện bộ com-lê vào, lao đi ngay. Tới nơi, tôi thấy chú Điền cùng với một gã nào đó đang trói quặt con chó nhà chú ấy lại. Con chó rên ư ử, mồm nhỏ dãi, nằm tuyệt vọng giữa sân. Chú Điền nhìn tôi, giọng bùi ngùi: “Chú vay mấy nhà quanh đây mà vẫn chưa đủ, nên đành gọi thợ vào bán luôn con chó. Cũng hơi tiếc, vì con chó này sống rất có tình…”.

Con chó bị trói vẫn nằm đó và nhìn tôi bằng ánh mắt rất lạ, cứ như thể tôi là thằng trộm chó vậy! Rồi mồm nó cố há ra, rít lên những tràng âm thanh vô nghĩa, như đang muốn nhắn nhủ với tôi điều gì đó. Nó tưởng tôi là đồng loại, và hiểu lời nó hay sao?

Lúc đưa tiền cho tôi, chú Điền cứ chùi chùi tay vào vạt áo, bảo: “Tay chú vừa bắt chó, dính cứt chó, nên dính cả cứt vào tiền, hơi bẩn, cháu thông cảm!”. Tôi nghĩ thầm trong dạ: “Đúng là người nhà quê, chu đáo một cách quá thể: Giờ, người đời chả coi chúng cháu như cứt, thế thì việc gì mà chúng cháu phải sợ cứt!

Ai được quan tâm hơn- chuyện châm biến

Tôi nhớ hồi nhỏ, gần nhà tôi có một chị làm nghề khóc mướn. Chị khóc rất hay và thảm thiết, nhất là khi tiếng khóc của chị được ban nhạc đám ma đệm cho, và được khuếch đại qua cái loa đặt trên mái nhà, thì sẽ bay rất cao, vang rất xa, truyền tải được cái không khí tang tóc đi cả thôn, cả xã, mang được cái bi thảm, thê lương đến từng ngõ, từng nhà… Dù cả làng hôm đó chỉ có một cái đám ma, nhưng nếu mời được chị tới khóc, thì sẽ có cảm tưởng rằng cả làng nhà nào cũng có đám!

Tôi dùng cụm từ “nếu mời được” là bởi việc mời chị tới khóc không phải chuyện dễ. Gặp hôm chị bị ốm, bị cảm, bị nghẹt mũi thì dù có trả cát-sê cao bao nhiêu chị cũng không tới. Chị bảo bị ốm thì cột hơi sẽ yếu, khiến cho âm vực không khỏe, tiếng khóc khó vang xa; còn khi nghẹt mũi thì tiếng khóc nghe sẽ rất bí bức, ngột ngạt, làm cho người nghe khó cảm nhận được thông điệp mà chị muốn truyền tải qua lời than tiếng khóc. Tóm lại, chị sẽ không vì tiền mà hủy hoại đi danh tiếng mà chị đã dày công gây dựng.

Nếu chị không ốm cũng không có nghĩa là sẽ chắc chắn mời được chị, bởi chị có một nguyên tắc: không đi làm trong những ngày kinh nguyệt. Thực ra, với người bình thường thì cái nguyên tắc này cũng không phải vấn đề gì lớn lắm, một tháng chỉ vài ba ngày là xong, nhưng chị thì khác, chị mắc chứng rối loạn kinh nguyệt, một tháng có khi chị bị vài lần, một lần có khi bị vài tháng. Bởi vậy, nhà nào có đám, ngoài việc cầu cho linh hồn người chết được yên nghỉ dưới suối vàng, thì còn phải cầu luôn cho chị không dính ngày đèn đỏ.

Tưởng nghề của chị dễ kiếm ăn, nhiều đứa hám tiền cũng lao vào đòi cạnh tranh với chị. Nhưng vào rồi mới thấy cái nghề khóc thuê không hề đơn giản. Bởi giọng chúng nó yếu, xử lý kém, khóc không đúng kèn, khóc chênh, khóc phô. Có đứa đang khóc bị gia đình tang chủ ném nải chuối vào đầu, chỉ thẳng tay vào mặt, chửi: “Cút ngay! Khóc như mày thì thà tao gọi người nhà tao ra khóc còn hay hơn!”.

Bởi thế, nghề khóc mướn ở làng tôi thời ấy không ai qua được chị. Vào những hôm tốt ngày, nhiều đám ma (cũng giống như các đôi vợ chồng hay chọn ngày tốt để làm đám cưới thì người làng tôi cũng hay chọn ngày tốt để làm đám ma) thì việc chị phải chạy sô là chuyện bình thường. Chị khóc xong đám này, lệ chưa kịp khô, đã vội vàng chạy sô sang đám khác. Vào những đợt cao điểm của mùa đám, gia đình tang chủ muốn được chị tới khóc, thường phải đặt lịch trước từ nửa tháng.

Nhưng rồi một ngày, chị bị cả làng la ó, tẩy chay vì khóc nhép. Hóa ra, chị đã cấu kết với ban nhạc, ghi âm bài khóc của chị vào một băng cát-sét rồi đến nhà đám cứ thế mở ra. Chị chỉ việc vật vã, trợn mắt, đớp đớp mồm, còn mọi việc khác đã có ban nhạc lo. Gia đình tang chủ phát hiện, ném nải chuối vào mặt chị, chị cong đít chạy, nhưng không phải chạy sô, mà là chạy thoát thân. Chị chạy mất tiêu rồi mà tiếng khóc của chị vẫn vang lên trong loa: sầu não, ỉ ôi…

Sau đó, gặp chị, tôi hỏi: “Hóa ra, trước giờ chị toàn khóc nhép à?”. Chị bảo: “Tùy đám! Đám nào trả nhiều tiền, hoặc nhà có uy quyền, được nhiều người quan tâm, chú ý thì chị khóc thật, còn không thì…”. Tôi nghe thế liền tức thì phản ứng: “Vậy đâu có công bằng? Đều là người chết cả, ở đâu cũng phải được quan tâm thương khóc giống nhau chứ?”. Chị cười, rồi bình thản trả lời: “Ai bảo với em rằng người chết thì ở đâu cũng được quan tâm giống nhau? Một người chết ở trong rừng và một người chết ở Hồ Gươm, ai được quan tâm hơn? Một cụ già chết vì tuổi cao sức yếu và một cô gái trẻ chết vì bị hiếp dâm cắt cổ, ai được quan tâm hơn? Kẻ nào thu hút được nhiều sự chú ý của dư luận, kẻ đó sẽ được tạo điều kiện để được quan tâm, thương xót nhiều hơn em ạ! Thay vì ngồi đó than vãn, đòi hỏi sự công bằng – thứ đang trở nên vô cùng mơ hồ và xa xỉ trong xã hội bây giờ – thì sao em không đứng dậy và làm gì đó có ý nghĩa hơn? Để sau này, khi em chết đi, biết đâu sẽ có nhiều người hơn quan tâm, thương khóc em hơn?”.

Câu nói của chị với tôi từ dạo ấy, cho tới mấy hôm nay, tôi thấy vẫn không sai!

nguồn: truyentraophung

Trào lưu phim kinh kong cũng khó lắm?

Khi tôi nghe nói về câu chuyên này làm tôi tưởng tượng ra những cảnh chiếu huy hoàng của một phim đầu tư lớn. Tôi thực sự muốn được chứng kiến bộ phim này hơn để có thể cảm nhận được bộ phim và cốt truyện nó sẽ hay hơn câu chuyện kể mà tôi nghe được dưới đây.

Sáng nay ngồi trà đá, tôi hỏi cô chủ quán:

– Mấy hôm nay cô đi đâu mà không thấy bán vậy?

– À! Cô về quê đóng phim!

– Phim gì ạ?

– Phim King Kong, nó quay ở quê cô mà!

– Cô đóng vai King Kong à?

– Không! Cô đóng vai quần chúng thôi! Chỉ là cảnh cả làng đang đi cấy, nhìn thấy con King Kong thì sợ quá, bỏ chạy toán loạn ấy mà!

Cảnh phim trường kinh kong 2

– Đóng cảnh đó có khó không cô?

– Dễ lắm! Lão chồng cô, mỗi lần uống rượu say về là lại vác dao đuổi theo đòi chém cô, nên khi quay phim, cô cứ tưởng tượng con King Kong là lão chồng cô đang xách dao săn đằng sau, tức thì cô hoảng loạn và chạy điên cuồng. Cái này điện ảnh họ gọi là “diễn mà như không diễn”, là “đo ni đóng giày”, kiểu như vai đó viết ra là để dành cho mình vậy. Đạo diễn khen cô lắm, bảo rằng cô diễn sâu, có hồn và rất xúc động!

– Vậy nếu năm tới phim King Kong đi dự Oscar, cô có nghĩ là mình sẽ đoạt giải Oscar cho hạng mục nữ diễn viên quần chúng xuất sắc nhất không?

– Thì cứ hi vọng thôi! Nhưng chắc cũng khó đấy! Vì đến như anh Lác còn mãi mới được!

– Anh Lác nào ạ?

– Anh Leo Lác Đô ấy! Đợi 20 năm mới được Oscar mà!

Cuộc trò chuyện của tôi và cô chủ quán bị ngắt ngang bởi những âm thanh rầm rầm, chát chúa. Hoảng hốt quay ra, chúng tôi thấy một chiếc ô tô mất lái, đen sì như con King Kong, đang ầm ầm phóng lên vỉa hè, lao về phía chúng tôi. Tôi và cô chủ quán kinh hãi tột độ, lập tức chồm ngay dậy, chạy vắt chân lên cổ. Tôi chưa được xem phim có cảnh cô chủ quán bỏ chạy khi bị King Kong đuổi theo, nhưng tôi nghĩ, chắc nó cũng chả khác gì nhiều so với cái cảnh tôi và cô vừa chạy ô tô điên đó đâu…

King Kong là con quái vật giả tưởng đáng sợ, tưởng như chỉ có trong phim ảnh, nhưng không, loài quái vật ấy vẫn đang hiển hiện giữa đời thường: ấy là khi một người chồng nát rượu về nhà cầm dao chém vợ; ấy là khi một tài xế nồng nặc mùi cồn trong hơi thở, không làm chủ được tốc độ, vượt ẩu, lao nhanh… Giá mà chúng ta chỉ phải nhìn thấy King Kong trong phim, trong ảnh.

Tóm lại câu chuyện này khuyên các bạn nên chạy xe cẩn thận đừng nên  “Nhanh 1 giây, chậm 1 đời” điều cần thiết thì các bạn bảo vệ tính mạng mình cũng như bảo vệ tính mạng người khác khi đi giao thông. Chúc các bạn một ngày may mắn.

nguồn: truyentraophung

Câu chuyện 3 anh chàng đi phượt ở vùng núi Tây Bắc

Có bao giờ các bạn đã đi phượt hay chưa? mình thì thật sự chưa đi phượt lần nào nhưng mình chỉ nghe một anh kể về một câu chuyện nói ra thì nói hơi bựa chút nhưng lại là rất vui. Có thể giúp bạn hiểu được ý nghĩa của phượt và cũng có thể giảm stress trong những công việc căng thẳng.

Câu chuyện bắt đầu khi vào buổi Sáng nay ra đường, gặp đoàn phượt, cả trai lẫn gái, đang dừng xe đứng đái thành hàng, tôi hỏi phượt đi đâu đấy, bọn nó bảo lên Tây Bắc, làm tôi nhớ lại chuyến phượt thật khó quên của thời sinh viên, khi tôi và hai thằng cùng lớp nữa cũng phóng xe máy lên thám thính, à nhầm, thám hiểm vùng núi Tây Bắc đầy xa xôi, quyến rũ và đầy gọi mời ấy…

Sau cả ngày trời chạy xe mỏi rã rời, 3 thằng tôi dừng chân trước một con đèo tuy nhỏ nhưng cong, dài và rậm rạp, um tùm lắm. Nắng chiều vàng rực trên mỏm núi, đổ lênh láng trên những sườn đá nghiêng nghiêng, chảy tràn xuống con đèo ngoằn ngoèo, khiến nó trông giống như sợi dây thừng dát kim óng ánh đang bện chặt lấy những tảng núi chênh vênh…

hài xuyên việt
Cảnh đường núi Tây Bắc

Ba thằng tôi quyết định không nghỉ lại mà sẽ tiếp tục vượt đèo đêm, dù biết rằng vượt đèo đêm là sẽ đối mặt với bao hiểm nguy, trắc trở. Nhưng hồi ấy chúng tôi chả còn biết sợ gì, khi mà sức trẻ và sinh lực lúc nào cũng tràn trề, nhỏ ra thành từng giọt dầm dề…

Chúng tôi lò dò đi xuống một bờ suối gần đó, trước là để đái một cái, sau là để rửa tay chân mặt mũi cho khoan khoái, lấy khí thế trước khi băng đèo. Nhưng chưa kịp đái, mới chỉ kịp kéo khóa quần, thì cả ba chúng tôi đã nóng ran, cứng đờ hết cả người, bởi cách chúng tôi một đoạn không xa, 3 em sơn nữ trắng phau như lợn cạo đang tắm truồng, đùa giỡn nhau dưới làn nước suối trong veo: em thì nghịch ngợm cắm đầu trồng cây chuối; em lại miệt mài ưỡn người tập bơi ngửa hăng say; em nữa thì chắc chưa biết bơi, đành rụt rè đứng ở quãng nông hơn, nên nước chỉ sóng sánh, dập dềnh quanh bẹn…

Thường, muốn đái được, chúng tôi phải thực hiện hai công đoạn là kéo khóa và lôi súng ra. Tuy nhiên, lúc đó, chúng tôi mới chỉ thực hiện được công đoạn một thì đã chết đứng luôn rồi, ấy vậy mà không hiểu sao cái công đoạn hai nó đã tự động diễn ra tự lúc nào. Dù hai công đoạn đã xong, nhưng chúng tôi không thằng nào dám đái, bởi nếu đái lúc ấy thì chẳng khác nào tự đái vào mặt mình…

Suối Tây Bắc
Cảnh đẹp sông hồ

3 thằng tôi nhìn nhau như muốn nói điều gì đó, và cuối cùng, tôi là người lên tiếng: “Tự nhiên tao thấy người bồn chồn, râm ran, có lẽ là điềm báo chẳng lành, bởi thế, tao nghĩ, chúng ta không nên vượt đèo đêm, sẽ lành ít dữ nhiều”. Hai thằng kia nghe vậy thì cũng gật gù, tỏ ý đồng tình, rồi một trong hai thằng tiếp giọng: “Chúng mày nhìn đi, bốn phía chân trời trong xanh văn vắt, không gợn bóng mây, ấy là báo hiệu một đêm không bình yên”.

Sau khi thống nhất tư tưởng, chúng tôi quyết định sẽ tìm một nhà dân nào đó gần đấy để nghỉ qua đêm, ăn uống lấy sức, sáng mai sẽ vượt đèo. Vậy là đợi cho 3 em sơn nữ ấy tắm rửa xong xuôi, lau người đầu cuối, mặc váy áo đàng hoàng, 3 thằng tôi mới yên tâm lồm cồm bò lên đường, trèo lên xe nổ máy…

Chúng tôi đi chầm chậm, chầm chậm, và rẽ vào một con đường nhỏ lạo xạo đá sỏi dẫn lên lưng đồi, nơi có một ngôi nhà nhỏ nằm lọt thỏm trong những bụi lau dại cao vút, um tùm…

Người dân tộc quả thật rất hiếu khách. Bác trai chủ nhà niềm nở mời chúng tôi vào, rồi rót nước, pha trà, nhiệt thành như chào đón một người bạn thân ở xa lâu ngày không gặp. Tuy nhiên, vừa nuốt ngụm trà khỏi cổ, mắt ba thằng chúng tôi đã trợn ngược, mồm há ra, không phải vì trà có độc, mà vì từ phía cửa, ba em sơn nữ vừa tắm truồng ngoài suối hồi nãy đang lục tục đi vào. “Ôi ĐM! Thì ra 3 em đó là con gái của bác chủ nhà. Đúng là ông trời khéo trêu ngươi chúng tôi quá!”.

duong tay bac
Những con đường vào nhà tuyệt đẹp

Bác chủ nhà gọi 3 cô con gái cưng lại, giới thiệu tên từng đứa một. 3 thằng tôi cũng nghe, nhưng nói thực là đéo nhớ được tên em nào cả, vì lúc ấy, đầu óc chúng tôi còn mải quay cuồng, mụ mẫm với 3 kiệt tác của tạo hóa đang ngồn ngộn phơi ra trước mặt – nhất là khi 3 cái kiệt tác ấy vừa tắm xong, vẫn còn ẩm ướt, khiến lớp váy mỏng bết lại trên da thịt, hằn rõ từng đường nét cong cong, lồi lõm, phập phồng đầy tinh xảo. Nghe loáng thoáng hình như bác chủ nhà còn giới thiệu rằng đó là 3 chị em ruột – thật là một lời giới thiệu rất thừa thãi, bởi nhìn 3 người họ, ai mà chả biết họ là chị em ruột. Vì sao? Vì là chị em ruột thì kiểu gì cũng có một nét đặc trưng rất giống nhau, không thể lẫn đi đâu được. Và nét giống nhau đặc trưng của 3 chị em nhà này đó chính là bộ ngực: khi 3 em ấy đứng cạnh nhau, 3 bộ ngực bằng nhau chằn chặn, đồ sộ như 6 cái bình rượu ngâm đặt trong tủ kính của một đại gia sành rượu, khiến những con ma men như bọn tôi chỉ biết nhìn mà liếm mép thòm thèm, chửa được tợp ngụm nào mà lòng đã say ngây ngất, lâng lâng…

Rồi bác chủ nhà sai 3 cô con gái cưng đi làm cơm thiết khách miền xuôi. Loáng một cái, đã thấy cơm dọn lên. Thức ăn, ngoài rau rừng, đĩa gà luộc, thì tôi thấy còn có một cục gì đó tròn tròn, đen đen, nhìn như cứt bò. Hỏi ra mới biết đó là thịt trâu gác bếp. Lạ một cái là chỉ có 7 người ăn, nhưng chủ nhà lại xếp quanh mâm tới 14 cái bát. Tôi thắc mắc với thằng bạn thì nó ghé tai tôi, thì thầm giải thích: “Người dân tộc nặng về văn hóa tâm linh, 7 cái bát thừa đó là họ xếp để mời ông bà, anh chị em và những người thân đã chết về ngồi ăn cùng mình cho vui” – nghe mà rùng hết cả mình.

Nhưng hóa ra thằng bạn tôi giải thích láo, đó là 7 cái bát để uống rượu, và bác chủ nhà đang khệ nệ bê từ trong buồng ra cái vại rượu – to như cái vại nước giải mà bà con quê tôi hay đặt kín đáo ở góc vườn, chỗ gần gốc chuối – rồi rót tồ tồ vào 7 cái bát đó. Chúng tôi rón rén ngồi xuống mâm, chưa được miếng thịt gà nào vào mồm, thì 3 em sơn nữ đã đồng loạt cầm 3 bát rượu lên, ngửa cổ, đổ vào mồm cái “ực” – nhẹ nhàng như uống nước tặng lực. Rồi 3 em ấy ngửa lòng bàn tay, chìa chìa ra phía trước, chỉ vào mấy bát rượu của chúng tôi, ý muốn nói: “Tới lượt các anh!”.

ruou dan toc
Cùng chiêm ngưỡng rượu cần dân tộc

Xét về tửu lượng, 3 thằng tôi thuộc dạng có máu mặt ở trường, và không có đối thủ ở khu ký túc xá, nhưng chứng kiến cảnh đó, cả 3 đều không khỏi choáng váng, bởi cái kiểu uống rượu của bọn tôi là uống du kích, uống kèm mồi, nhâm nhi ly một, chứ uống theo phong cách vỗ mặt, giáp lá cà này thì không phải sở trường của chúng tôi. Tuy nhiên, với bản lĩnh và niềm kiêu hãnh của mình, tôi không tin là chúng tôi sẽ bị hạ gục bởi 3 em sơn nữ này. Và tất nhiên là chúng tôi cũng hùng dũng cầm bát rượu lên nốc cạn.

Người đời có câu: “Nhân chi sơ tính bản thiện, mà nhân say sưa thì tính đê tiện” – quả đúng vậy! Sau khi uống được khoảng năm bảy bát gì đó, bác chủ nhà xin bỏ cuộc, và leo lên giường nằm thẳng cẳng. Lúc này, trong màn đêm tĩnh mịch, hoang sơ của núi rừng Tây Bắc, với hơi men hừng hực trong người, và trước mặt là 3 em sơn nữ ngực bự, da trắng, má đỏ hây hây, ấy là điều kiện lý tưởng cho sự tà dâm, đê tiện trỗi dậy. 3 thằng chúng tôi ngà ngà nháy mắt nhau, và chỉ vậy thôi là coi như chúng tôi đã thống nhất xong kế hoạch: chuốc cho 3 em sơn nữ này gục xuống thì 3 thằng tôi nghiễm nhiên có quyền làm bất kì điều gì chúng tôi muốn.

Nhưng thật trớ trêu, khi mà 3 em sơn nữ ấy chưa gục thì hai thằng bạn tôi đã gục trước. Chúng bò lết trên nền nhà, phì phò trèo lên giường, rồi nằm vật ra như chó ăn phải bả. Vậy là chỉ còn một mình tôi với nhiệm vụ khá nặng nề: chuốc cho 3 em sơn nữ ấy say gục.

canh thien nhien vung nui
cảnh đẹp trên vùng núi Tây Bắc

May sao, chỉ uống thêm được khoảng nửa bát nữa thì 2 trong 3 em sơn nữ cũng xin thua, và cũng bò trên nền nhà, phì phò leo lên giường. Khi đó, tôi mới để ý quan sát hiện trường, và thấy rằng căn nhà này có một cái giường khá dài, được ngăn thành 3 khoang nhỏ bởi những tấm vải thổ cẩm mỏng giống như những tấm ri đô. Bác chủ nhà đã chiếm một khoang, hai thằng bạn tôi nằm một khoang, và 2 em sơn nữ nằm khoang còn lại.

Uống thêm một bát nữa, em sơn nữ cuối cùng cũng xin dừng cuộc chơi, và lồm cồm bò lên giường nằm cùng hai em sơn nữ kia. “Ha… ha… ha…” – Tôi cười khoái trá. Vậy là chỉ còn mình tôi trụ lại, tôi là người chiến thắng, và phần thưởng cho tôi đương nhiên là 3 em sơn nữ ngon lành đang nằm đuỗn đừ, thẳng cẳng gọi mời kia…

Tôi xiêu vẹo đứng dậy, ngả nghiêng, chao đảo tiến về phía giường của 3 em sơn nữ… Những gì diễn ra sau đó tôi xin phép không kể, vì nó thuộc về bản năng, hơn nữa, tôi cũng sợ page tôi sẽ bị report vì lí do truyền bá văn hóa phẩm đồi trụy. Bạn nào tò mò và vẫn cố tình muốn biết, xin vui lòng lên Google, gõ: “làm tình tập thể”, rồi click vào link mà xem thôi…

Sáng hôm sau, tôi tỉnh giấc bởi tiếng gà rừng gáy te te. Phía ngọn núi ngoài xa, lẫn trong những đám mây lảng vảng mập mờ, mặt trời đã đang lấp ló. Tôi ngồi dậy, và suýt nữa thì hét lên vì kinh sợ: tôi đang nằm cùng giường với hai thằng bạn tôi, tất cả đều trong trạng thái lõa lồ. Tôi đang bán khỏa thân, cái quần không biết đâu mất tiêu rồi, còn hai thằng bạn tôi: một thằng bị tụt quần xuống qua đầu gối, thằng kia khá hơn, chỉ bị tụt đến ngang đùi. Trên chiếc chiếu được dệt bằng những sợi cỏ rừng mềm mại, hiện lên những mảng loang lổ, nhầy nhụa, hệt như ai đó vừa ăn sữa chua vô tình làm đổ, và cũng ngay bên cạnh đó, còn cả một vệt máu hồng nhờ nhợ chửa kịp khô…

Chết cha tôi rồi! Lẽ nào đêm qua say quá, tôi đã vào nhầm giường, hoặc trong lúc quăng quật, tôi đã bị lăn sang giường hai thằng bạn? Tôi hốt hoảng chồm dậy, nhìn quanh: bác chủ nhà cùng 3 em sơn nữ có vẻ đã lên nương bẻ sắn trồng ngô tự bao giờ, chỉ còn lại 3 thằng chúng tôi nằm chỏng chơ trong căn nhà vắng lặng đơn sơ…

Tôi cuống quýt tìm quần, run rẩy mặc vào, rồi nhanh chóng kéo quần lên cẩn thận cho hai thằng bạn, và nhẹ nhàng lau sạch những vết bầy nhầy. Xong, tôi từ từ nằm xuống, như thể tôi đang ngủ rất say, và như chưa hề có cuộc three-some…

Sau lần ấy, hai thằng bạn tôi thề chỉ uống rượu của người Kinh, không bao giờ dám uống rượu của người dân tộc nữa. Tôi hỏi: “Tại sao?”, chúng nó bảo: “Rượu người Kinh uống xong cùng lắm chỉ đau đầu, chứ rượu người dân tộc uống vào lại sinh ra đau đít”.

Thật sự mà nói câu chuyện có vẻ các bạn không tin nhưng ít nhất những câu chuyện cũng đem lại niềm vui mà mình cũng nghe được thật sự rất là vui.  Những câu chuyện này tuy không thật nhưng cũng giảm stress cho những lúc bạn căng thẳng.Bạn cũng có thể tìm kiếm những câu chuyện khác tại đây.

nguồn: truyentraophung