Những bài học quý giá từ 7 tác giả danh tiếng

Nhiều tác giả luôn rơi vào tình trạng thiếu ý tưởng hoặc đầu óc trống rỗng. Ngày hôm nay giống như bao ngày khác vẫn với một trang giấy trắng. Bài báo cần được viết xong và danh sách những việc phải làm cần được hoàn thiện nhưng con trỏ khó chịu kia vẫn ở nguyên vị trí đó và nhấp nháy không ngừng.

Họ thường than vãn: Tôi ghét những trang giấy trắng. Và tôi không phải là người duy nhất như vậy.

Mặc cho những sự thành công, có hàng trăm những tác giả nổi tiếng ghét bỏ công việc viết lách này. Đó là sự cô độc. Là những khoảng thời gian dài cách biệt với các mối quan hệ. Đó là việc phải ngừng suy nghĩ về bất kì việc gì khác ngoài chủ đề cần viết. Và đó cũng còn là sự tự nghi ngờ, tự chỉ trích, và khúc mắc riêng của nhà văn.

Một trong những nhà văn xuất sắc nhất của thế kỉ 20, Franz Kafka, đã đốt đi gần 90% những tác phẩm của mình khi còn sống. Thậm chí sau khi qua đời năm 1924, ông đã gửi thư cho người bạn của mình là Max Brod nhờ đốt nốt những tác phẩm còn lại, may mắn thay, Brod đã từ chối việc này.

Tôi hiểu những gì Kafka suy nghĩ khi đốt cháy những con chữ của mình. Tất cả những người theo đuổi công việc viết lách như một nghề nghiệp (hầu như là tất cả mọi người, dù cho đó chỉ là những e-mail, bản ghi chú, bài viết blog, hay tiểu thuyết) đều cảm nhận được sự xúi giục đốt đi tất cả những thành quả của mình, hay ném chiếc máy tính của họ xuống cầu thang.

Viết lách không phải là một con đường dễ dàng để theo đuổi trong suốt cuộc sống của bạn, hay chỉ là một vài tiếng trong ngày. Nhưng những kết quả mà công việc này mang lại lại rất rõ ràng.

Viết là cách dễ nhất để xóa đi những suy nghĩ trong đầu, hệ thống lại những ý tưởng, và trình bày chúng cho cả thế giới.

Như những gì Dorothy Parker đã nói: “Tôi ghét viết. Tôi thích được viết”.

Chúng ta cùng nhau trong trận chiến này và sẽ hữu ích nếu bạn biết rằng bạn đang ngồi trên cùng chiếc thuyền với những nhà văn xuất sắc nhất của thế giới – đối diện với những trang giấy trắng.

“Khi viết, tôi cảm thấy mình là một con người không có tay chân với hộp chì màu ở trên miệng” – Kurt Vonnegut

Nhà tiểu thuyết gia và nghệ sỹ hội họa này đã có rất nhiều tác phẩm trong sự nghiệp của mình nhưng ông cũng  thường xuyên phàn nàn về quá trình viết lách. Ông gần như đã bỏ quộc khi phải thử việc với việc viết báo cáo tổng kết về cuộc đua ngựa ở Sports Illustrated. (Câu chuyện kể rằng sau cả buổi sáng nhìn chằm chằm vào trang giấy trắng, Vonnegut đã viết: “Con ngựa đã nhảy qua cái hàng rào chết tiệt”, và sau đó bỏ đi).

May mắn thay, Vonnegut đã vượt qua được những sự e dè này để không những xuất bản ra những tác phẩm tuyệt vời, mà còn chia sẻ sự thông thái của mình về công việc viết lách.

Bạn sẽ khó có thể tìm được những lời khuyên để viết lách trở nên dễ dàng, nhưng trong một bài báo xuất bản năm 1980 của tạp chí Transactión on Professional Communications của Viện Kỹ sư điện tử (Institute of Electrical and Electroníc Engineers), Vonnegut đã chỉ ra những gợi ý viết lách tốt nhất của ông:

1. Tìm ra một chủ đề mà bạn quan tâm

Tìm một chủ đề mà bạn quan tâm và bạn thực sự tin rằng những người khác cũng nên quan tâm. Việc này phải xuất phát từ thực tâm. Bạn sẽ dễ bị sa vào việc tìm kiếm cho mình một cách viết hay, nhưng đây không phải là một trò chơi với những con chữ.

2. Hãy làm việc viết trở nên đơn giản

Hãy nhớ rằng 2 tài năng kiệt xuất của ngôn ngữ là  William Shakespeare và James Joyce đã viết những câu từ như trẻ con khi vấn đề của họ là sâu sắc nhất. Shakespeare’s đã đặt câu hỏi trong vở Hamlet của mình: “Tồn tại hay không tồn tại” (To be or not to be). Từ dài nhất trong câu trên cũng chỉ bao gồm ba chữ cái. Khi đang bay bổng, Joyce có thể viết ra những câu văn hoa mỹ như chiếc vòng cổ của nữ hoàng Cleopatra, nhưng câu nói của ông mà tôi tâm đắc nhất là trong truyện ngắn “Eveline”: “Cô ấy đã rất mệt mỏi rồi” (She was tired). Tại thời điểm đó trong câu truyện, không từ ngữ nào có thể làm tan vỡ trái tim độc giả tốt như ba từ trên.

3. Giữ giọng văn của mình

Tôi cảm thấy tin tưởng khi đọc giọng văn của mình, và nhiều người khác cũng có cảm giác như vậy khi cách viết của tôi mang hơi hướng của nơi tôi sinh ra – Indianapolis. Liệu tôi còn có thể thể hiện bằng kiểu văn nào khác?

4. Nói những điều bạn muốn nói

Độc giả muốn đọc những trang sách giống như những gì họ đã từng đọc trước đây. Tại sao vậy? Vì họ có những công việc khó khăn cần phải làm, và đó chính là lý do tại sao họ cần đọc những gì chính bản thân chúng ta đang nghĩ.

Nếu bạn muốn tìm hiểu sâu thêm về những suy nghĩ của Vonnegut, hãy đọc 8 lời hướng dẫn dưới đây để viết được tốt hơn.

James-Joyce-quote-1024x682
“Viết bằng tiếng Anh là sự trừng phạt thông minh nhất cho những tội lỗi đã gặp phải ở kiếp trước.” – James Joyce.

“Viết lách là trải nhiệm kinh khủng nhất, nó sẽ khiến tóc và răng của bạn bị rụng hết” –Flannery O’Connor.

Nhà văn đoạt giải thưởng Sách Quốc Gia đến từ phía Nam đã xuất bản 2 tiểu thuyết và 32 truyện ngắn trong suốt sự nghiệp của cô và tin rằng xây dựng những thối quen tốt là cách dễ dàng nhất để đánh bại những trang giấy trắng:

“Tôi là người rất tin tưởng vào những thối quen viết lách… Bạn hoàn toàn có thể thực sự bỏ qua những thói quen này nếu bạn là một thiên tài; nhưng hầu hết những người trong số chúng ta chỉ có tài năng. Và tài năng cần phải đi cùng với những thói quen thể chất cũng như tinh thần, nếu không tất cả chỉ là vô ích.

Nhưng tất nhiên bạn cần pahri tạo lập những thói quen phù hợp với bạn. Tôi chỉ dành 2 tiếng một ngày để viết vì đó là tất cả những năng lượng mà tôi có được, nhưng tôi không để bất kì điều gì làm xao lãng tôi trong 2 tiếng đó.”

“Căn bệnh đọc đã làm suy yếu đi hệ thống văn học. Nó là nạn nhân của những tai họa đến từ bình mực và ngồi bút lông.  Và những người bất hạnh bắt đầu viết” – Virginia Woolf

Lời khuyên bảo nổi tiếng nhât này của Woolf có thể là việc tìm ra những nơi dành riêng cho mình của các nhà văn, nhưng cô cũng nhắn nhủ và gợi ý cách để trở thành những nhà văn dũng cảm trong cuốn Tòa Tháp Nghiêng (The Leaning Tower):

“Chúng ta hãy nhớ một lời khuyên mà một người Victoria xuất chúng (cũng đồng thời một người đi bộ nổi tiếng) dành cho những người qua đường:” Bất cứ khi nào bạn nhìn thấy một bảng với “xâm phạm sẽ bị truy tố,”hãy làm điều đó ngay “… Văn học là không phải là mảnh đất của riêng một ai; văn học là vùng đất của tất cả mọi người. “

Hay một lời khuyên nên viết dở:

“Hãy cứ ngu ngốc, cứ ủy mi, bắt chước Shelly…kiềm chế sự bốc đồng, vướng vào những lỗi ngữ pháp, diễn đạt; hãy bộc lộ rõ ràng; hãy tức giận, yêu, châm biếm, trong bất kì từ ngữ nào bạn có thể nắm bắt được; Ép buộc hay tạo ra trong bất kì nhịp thơ, văn, hay câu từ bâng quơ đến với bạn. Và từ đó, bạn sẽ học được cách viết”.

Và quan trọng nhất, dành cho những ai đang tìm cách kiếm sống bằng nghề việc viết tự do bên cạnh công việc chính của mình, Woolf có đặt câu hỏi: “Việc nào dễ dàng hơn, viết văn hay tìm cách sinh lời bằng việc mua những con mèo Ba Tư?”

“Viết lách không gây ra sự ồn ào nào cả, ngoài những tiếng lầm bầm, và điều này có thể làm được ở bất kì đâu, và một cá nhân cũng có thể làm được việc này” – Ursula K. LeGuin.

Nhà văn khoa học viễn tưởng đã được trao giải thưởng sách quốc gia cho sự đóng góp cho thư tín của nước Mỹ năm 2014 đã diễn giải cách: cách dễ dàng nhất để trở thành nhà văn tốt hơn là đọc nhiều hơn, nhiều hơn khả năng của chính mình:

“Thất bại của những người mới bắt đầu thường là do cố làm việc với những cảm xúc và suy nghĩ mạnh mẽ trong khi không tìm ra được những hình ảnh để miêu tả chúng, hoặc không tìm được những từ ngữ phù hợp để ráp nối lại. Không quan tâm đến từ vựng và ngữ pháp tiếng Anh có ảnh hưởng rất lớn đến khả năng viết tiếng Anh; và phương pháp dễ nhất để tránh việc này, theo tôi, là đọc nhiều hơn.

Người tập nói từ năm hai tuổi có thể nhận định rằng họ hiểu ngôn ngữ họ đang nói; nhưng thực tế cái họ hiểu chỉ là ngôn ngữ nói. Nhưng nếu họ không đọc nhiều, đọc những thứ không bổ ích, hoặc không viết nhiều, thì cách viết của họ cũng sẽ giống như việc họ tập nói năm hai tuổi.

John-Dos-Passos-quote-1024x682
“Nếu có địa ngục dành riêng cho những nhà văn, thì đó sẽ là nơi bắt những nhà văn kia tự đọc lại những tác phẩm của họ.” – John Dos Passos

“Viết bằng tiếng Anh là sự trừng phạt thông minh nhất cho những tội lỗi đã gặp phải ở kiếp trước.” – James Joyce

Joyce là hiện thân của một tiểu thuyết gia dũng cảm và ưa thử thách, và không ngạc nhiên khi thấy một trong những lời khuyên bổ ích nhất của ông để trở thành nhà văn tốt hơn là đón nhận rủi ro.

Trong Đối thoại với James Joyce (Conversations with James Joyce) bàn về mối quan hệ của nhà văn người Ai Len với bạn của ông là Arthur Power trong thập niên 20 của thế kỉ trước, Joyce đã đưa ra định nghĩa của ông về nhà văn hiện đại:

“Điều quan trọng không phải là chúng ta viết gì mà là chúng ta viết thế nào, và theo tôi, nhà văn hiện đại cần trước hết phải là một người phiêu lưu, sẵn sàng đón nhận những thử thách, và sẵn sàng tạo ra những điều mới mẻ nếu cần thiết. Nói một cách khác, họ phải viết quên mình.”

>>>> Nếu anh yêu một cô gái thích viết lách…

Dù Dos Passos có thể không được biết đến nhiều như bạn của ông, tác giả của Thế hệ bị đánh mất (Lost Generation), những tác phẩm của ông vẫn được biết đến như những tác phẩm văn học Anh Quốc hay nhất của thế kỉ 20.

Trong bài phỏng vấn với Paris Review vào mùa xuân năm 1969, Dos Passos đã bảo vệ ý kiến luôn chủ động để vượt qua những khúc mắc trong khi viết:

“Những ý tưởng của tôi thường bị xóa nhòa bởi cảm xúc và sự nhiệt tình, nhưng tôi nghĩ việc luôn quan sát và ghi lại một cách chính xác những gì ta thấy được, vẫn là quan trọng nhất”.

“Tôi ghét phải viết. Tôi không tìm được niềm vui nào từ việc đó vì tôi không thể thức dậy và nghĩ tôi phải đóng cửa lại làm việc, uống cà phê, và ngồi tập trung viết giống như “người đàn ông của những bức thư” – Jack Kerouac.

Kerouac là tuýp người có thể ngồi xuống và hoàn thiện tiểu thuyết Trên những con đường (On the Road) trong 20 ngày liền. Tuy nhiên, ông cũng than thở về những khó khăn trong cuộc đời của một nhà văn.

Mặt khác, ông cũng thường xuyên viết và kể về những sự niềm vui trong công việc viết lách cùng với danh sách 30 kỹ thuật cho một bài văn thời hiện đại. Dưới đây là 5 kỹ thuật mà tôi tâm đắc nhất:

  • Tất cả những gì bạn cảm nhận được đều sẽ có hình thức của riêng nó
  • Bỏ qua những khúc mắc về văn phạm và ngữ pháp
  • Đừng suy nghĩ về từ ngữ khi bạn dừng bút, hãy nghĩ về một bức tranh rõ ràng hơn
  • Không để sự kinh nghiệm, ngôn ngữ hay kiến thức trở thành nỗi sợ hay sự xấu hổ
  • Bạn luôn luôn là một thiên tài

Hay thậm chí trong ngôn ngữ thông thường: hãy tin tưởng  vào bản năng của mình, quên đi những luật lệ, luôn dũng cảm, và cảm thấy tự tin với những khả năng mình có được. Tất cả những lời khuyên này đều có vẻ rất tốt với tất cả chúng ta.

Viết lách là một việc cá nhân và rất khó để có thể khuyến khích bằng cách đưa ra những gợi ý hay khuyên răn. Tất cả những nhà văn đều đã trải qua và vượt qua được sự khó khăn đến từ những trang giấy trắng để có thể viết ra những tác phẩm có sự tác động mạnh mẽ.

Chúng ta đều giống nhau trong việc này, và hy vọng rằng những lời động viên nhỏ bé có thể giúp bạn vượt qua được những ngày tháng khó khăn.

Trên đây là Những bài học quý giá từ 7 tác giả danh tiếng, hy vọng bài viết cung cấp những thông tin cần thiết đến với bạn. Chúc bạn thành công!

Theo blog.crew.co