Cuộc đời Năm Cam ( Phần 12 ) – Trải lòng của sát thủ dưới trướng Năm Cam

Cả hai đều là sát thủ trong vụ đâm chém cách đây hơn 12 năm, khiến 2 người tử vong, trong đó có một chiến sĩ của Phòng Cảnh sát hình sự Công an TP HCM.

Bùi Anh Việt, thường gọi Bảy Việt, bỏ dở con đường học vấn từ năm lớp 8. Ở nhà một thời gian, Bảy Việt theo đoàn cải lương Trung Hiếu suốt 5 năm rồi quay về học nghề đóng giày dép từ năm 1993. Trong thời gian theo nghiệp cầm ca, Bảy Việt đã gây án cướp tài sản và bị TAND TP HCM xử phạt 30 tháng tù nhưng cho hưởng án treo trong một phiên xử giữa năm 1987.

Với nghề đóng giày dép cũng tạm ổn, nhưng Bảy Việt không muốn bó chân ở nhà, nên giữa năm 1996 theo bạn bè ra chợ cá Cầu Ông Lãnh bốc xếp gần một năm mới làm bảo vệ sân trượt patin Bạch Đằng ở đường Nguyễn Trường Tộ, phường 8, quận 4. Có lúc Bảy Việt tự khai từng vượt biên trốn sang Thái Lan và bị cảnh sát nước này bắt giữ và ở tù suốt 3 năm (1993-1996) mới được hồi hương, nhưng lời khai đó chưa được xác minh thực hư.

Đó là chuyện đời, còn đường tình duyên của người đàn ông đa tình, có nốt bướu nổi bằng hạt bắp trên đuôi chân mày bên trái cũng lắm lận đận. Năm 1985, sau khi ly hôn người vợ đầu, Bảy Việt sống với người đàn bà thứ hai. Được một thời gian, cô này xuất cảnh sang Canada định cư từ năm 1992. Người thứ ba Bảy Việt chung sống như vợ chồng là nữ tiếp viên vũ trường, kém 17 tuổi. Cô này đi lấy chồng sau khi Bảy Việt bị tạm giam về tội Giết người.

Về chuyện “đầu quân” cho trùm giang hồ Năm Cam, Bảy Việt kể: “Qua những lần ca hát, người tôi quen biết là chị Lê Thị Kim Anh – chủ quán bar Hoàng Hôn ở đường Lê Lợi, quận 1. Qua Kim Anh tôi mới gặp Thọ “đại úy” và Năm Cam”. Chính mối quan hệ này đã đẩy Bảy Việt vào vòng lao lý với mức án chung thân chỉ vì muốn thể hiện vai vế “anh chị” trong giới giang hồ.

Theo hồ sơ vụ án, khoảng 23h ngày 27/1/2000, trung sĩ Phan Lê Sơn (trinh sát Phòng cảnh sát hình sự Công an TP HCM) đang ngồi với mấy người bạn trong quán nhậu thì một đồng nghiệp điện thoại rủ đến quán Cấm Chỉ ở số 4 đường Hải Triều, quận 1.

Trong lúc Sơn cùng bạn bè ăn phở, uống bia, Từ Anh Kiệt (biệt danh Út “Lùn”, 41 tuổi, từng phạm tội hiếp dâm năm 1993) phóng xe máy tới chiếu đèn pha vô bàn. Bực tức trước hành vi thiếu văn hóa, anh Sơn bước ra cự nự, nhưng Kiệt không xin lỗi mà còn thách thức, nên bị 2 cái bạt tai. Đồng bọn của Kiệt là Nguyễn Hữu Thịnh (35 tuổi, con trai Thọ “Đại úy” – tay chân thân cận của Năm Cam) lao vào nhưng bị anh Sơn đá vào bụng. Thấy bất ổn, chủ quán Cấm Chỉ và một số bạn bè của Sơn vội can ngăn.

Tưởng mọi chuyện dừng lại ở đó, không ngờ Thịnh phóng xe máy về quán nhậu 136 Nguyễn Thái Học, quận 1 lấy dao, chở Thọ “Đại úy” trở lại quán Cấm Chỉ đồng thời điện thoại kêu Bảy Việt đến “xử” Sơn. Nghe tin, Bảy Việt bỏ dở cuộc nhậu với “chiến hữu” để ra tay hỗ trợ “đàn em”. Bảy Việt đã đưa dao cho Hồ Thanh Tùng (36 tuổi) ra lệnh cho tên này cùng Từ Anh Kiệt, Văn Công Tiến, Nguyễn Hữu Thịnh, Võ Song Toàn, Trần Dương đến quán Cấm Chỉ truy sát anh Phan Lê Sơn và Hồ Phước Hưng.

Khi thấy anh Sơn bỏ chạy ra phía đường Hàm Nghi, Bảy Việt phóng xe máy truy chặn, tạo điều kiện cho đồng bọn đâm, chém nạn nhân nhiều nhát khiến anh Sơn và anh Hưng tử vong. Thọ “đại úy” cũng xông vào quán đập vỡ hai vỏ chai bia để làm hung khí, rồi lớn tiếng la hét, văng tục, kích động đám côn đồ gây án mạng kinh hoàng trong vài phút và đã bị đồng bọn đâm nhầm nên phải đưa vào cấp cứu ở Bệnh viện Sài Gòn.

Bảy Việt nhớ lại: “Sau khi xảy ra án mạng, tôi phóng xe máy đến quán bar Hoàng Hôn báo tin cho Kim Anh biết vụ truy sát và chở Kim Anh đến Bệnh viện Sài Gòn thăm Thọ “Đại úy”. Đến quán Tân Hải Vân để ăn phở thì tình cờ gặp con rể Năm Cam là Dương Ngọc Hiệp (Hiệp “Phò mã”), tôi kể lại vụ truy sát rồi về ngủ tại nhà của Kim Anh”.

Vào thời điểm đó, Năm Cam đang ở khách sạn Lasvegas Hà Nội, nên Hiệp “Phò mã” điện báo cho cha vợ bay về trong chiều cùng ngày để dàn xếp vụ việc. Sau khi nghe Thọ “Đại úy” kể lại mọi chuyện, Năm Cam “vẽ” ra một “kịch bản” nhằm đối phó với công an bằng cách kêu Thịnh ra đầu thú và không khai báo hành vi phạm tội của Bảy Việt và Thọ “Đại úy”, mà sự có mặt của Thọ “Đại úy” tại quán Cấm Chỉ là tình cờ đi mua phở và chân gà cho bạn gái. Bảy Việt cũng tạo chứng cứ ngoại phạm khi khai rằng lúc ra tới hiện trường thì vụ án đã xảy ra nên không biết gì.

Năm Cam không chỉ cho người đến nhà nạn nhân để xin lỗi, xin lo ma chay, bồi thường tổn thất tinh thần, mà còn chỉ đạo Bảy Việt ẩn mình tại nhà Kim Anh và lập kế hoạch đưa Bảy Việt trốn ra nước ngoài. Nhắc đến chuyện này, Bảy Việt tỏ ra ấm ức khi nói rằng: “Lúc đầu tôi không chấp nhận, nhưng Hiệp “Phò mã”, Thọ “Đại úy” và Kim Anh thuyết phục tôi trốn qua Campuchia và hứa hẹn sẽ tìm đường để tôi sang định cư ở Canada”.

Trước cuộc chạy trốn, Bảy Việt được Trúc “Mẫu hậu” (vợ lớn Năm Cam) cho 100 USD, Lê Thị Hồng Ngọc (chủ quán Tân Hải Vân) cho 2 triệu đồng, còn Năm Cam đưa cho Hiệp “phò mã” 20.000 USD để móc nối với Tư Miên (người Campuchia lấy vợ ở Sài Gòn) đưa Bảy Việt xuống cửa khẩu Mộc Hóa, tỉnh Long An giao cho một người Campuchia khác dẫn đường vào nội địa nước bạn. Ngoài số tiền “xin” được, Bảy Việt chỉ nhận thêm của Năm Cam 1.000 USD từ tay Hiệp “Phò mã”, nhưng vì lỡ bước không thể quay về nên gã phải lang thang nơi đất khách.

Bảy Việt kể: “Những ngày đầu, tôi đi với một người đàn ông Campuchia có tên gọi là Phát. Ông này đã nhờ ai đó làm hộ chiếu giả, biến tôi thành người Campuchia để đưa qua Thái Lan trước khi tìm đường sang Canada. Mới qua cửa khẩu tôi đã bị Cảnh sát Hoàng gia Thái Lan bắt giữ về tội nhập cảnh trái phép bằng giấy tờ giả. Họ tống tôi vào buồng giam mấy ngày, Tư Miên biết tin nên nhờ người quen bảo lãnh đưa tôi trở lại Campuchia”.

Sống chui nhủi ở đất khách trong cảnh thiếu thốn đủ bề, vài lần Bảy Việt có điện thoại về Việt Nam dò hỏi Kim Anh về vụ án trước quán phở Cấm Chỉ. Sau đó thì Hiệp “Phò mã” kêu Bảy Việt về lại Việt Nam gặp Năm Cam. “Trong cuộc gặp đó, Năm Cam dặn tôi không nên khai chuyện họ ép buộc tôi trốn ra nước ngoài. Năm Cam còn nói với tôi rằng, mấy người quen bên Cơ quan điều tra hứa sẽ giúp cho tôi tù tội cũng chỉ một vài năm. Không ngờ tôi phải lãnh án chung thân”, nói tới đó, Bảy Việt quay mặt nơi khác, chừng như vẫn còn ấm ức vì lời hứa hão của trùm Năm Cam.

trai-long-cua-sat-thu-duoi-truong-nam-cam

Văn Công Tiến và Bảy Việt.

Trong kết luận điều tra vụ án Trương Văn Cam và đồng bọn, Cơ quan CSĐT Bộ Công an nhận xét: “Mặc dù từ trước tới nay Bùi Anh Việt không thừa nhận hành vi phạm tội của mình, nhưng với những chứng cứ thu thập được, có đủ cơ sở kết luận Bùi Anh Việt đã phạm tội giết người, tội danh được quy định tại Điều 101 BLHS năm 1985 với vai trò là tên cầm đầu, xúi giục”.Trung tá Nguyễn Minh Luận – Đội trưởng Giáo dục – hồ sơ phạm nhân Trại giam Xuân Phước cho biết: “Bùi Anh Việt đến trại này từ ngày 3/3/2004, nếu tính cả thời hạn tạm giam kể từ khi ra đầu thú vào ngày 17/3/2000, đến nay phạm nhân này đã có thời gian ngồi tù hơn 12 năm 4 tháng, nhưng chưa được giảm án lần nào”.

Trong những năm tháng đầu tiên ở trại giam Xuân Phước, Bảy Việt liên tục gửi đơn kêu oan, các cơ quan tiến hành tố tụng tối cao cũng đã có nhiều văn bản bác đơn của hắn. Khách quan mà nói, chả ai trách làm gì khi Bảy Việt lập luận rằng: “Tôi không phạm tội giết người, vì không cầm dao hay hung khí gì khác đâm chém nạn nhân Phan Lê Sơn và Hồ Phước Hưng”. Còn bây giờ thì Bảy Việt cũng đã nhận thức được rằng, nhiều kẻ ngồi ở nhà, đi ăn chơi, du lịch để tạo chứng cứ ngoại phạm khi thuê mướn, xúi giục côn đồ thanh toán đối thủ vẫn phải chịu tội giết người với vai trò chủ mưu và phải chịu hình phạt nặng hơn kẻ trực tiếp gây án.

Cùng gây án giết người trước quán Cấm Chỉ với Bảy Việt và đồng bọn có Văn Công Tiến. Học hết lớp 9, Tiến theo nghề phụ xế xe tải. 17 tuổi, Tiến đã bị TAND huyện Gò Dầu, tỉnh Tây Ninh xử phạt 6 tháng tù về tội Trộm cắp tài sản. Hai năm sau, Tiến theo đám bạn đi “ăn bay” trên đường phố nên tiếp tục bị TAND quận 11, TP HCM xử phạt 15 tháng tù về tội Cướp giật tài sản. Trong vụ sát hại Phan Lê Sơn và Hồ Phước Hưng, sau khi án sơ thẩm của TAND TP HCM xử phạt tù chung thân, Tiến kháng cáo kêu oan và chối tội vì cho rằng mình không đâm anh Sơn.

Thế nhưng, các chứng cứ tài liệu có tại hồ sơ vụ án, lời khai của đồng bọn và nhân chứng có đủ căn cứ chứng minh Tiến là “sát thủ” đã truy đuổi, rồi cầm ghế nhựa tấn công khiến anh Sơn vấp ngã rồi vung dao đâm bốn nhát vào bụng và ngực khiến nạn nhân tử vong. Sau khi gây án, Văn Công Tiến đến Bệnh viện Sài Gòn thăm Thọ “Đại úy” và nghe tin 2 nạn nhân đã chết, nên vội vã chạy đến nhà người bạn gái là Nguyễn Thị Kim Yến ở quận 1.

Là người trực tiếp chứng kiến Tiến và đồng bọn truy sát, nhưng Yến đã “vẽ” đường cho Tiến trốn đến ở nhà người dì ruột ở Nha Trang. Gần một tháng sau, Tiến về lại TP HCM và bị bắt tạm giam vào ngày 18/4/2000.

Khác với Bảy Việt, ngay từ những ngày đầu vào Trại giam Xuân Phước, Văn Công Tiến tỏ ra “lành” tính, nên đã được hai lần giảm án. Lần thứ nhất được giảm từ chung thân còn 20 năm, lần thứ 2 được giảm 15 tháng. Bây giờ, Tiến đang làm phó ban thi đua của Ban tự quản phạm nhân.

“Em cũng không hiểu nổi vì sao lúc đó lại dại dột và ngông cuồng đến mức đã cùng đồng bọn gây ra tội ác. Mai này được tha tù về với cộng đồng xã hội chắc rằng em sẽ không tránh khỏi một bản án lương tâm bám đuổi suốt cuộc đời”, Tiến tâm sự.

Nguồn: vnexpress.net

Content marketing- thời thượng nhưng có “dễ xơi”

Như bao xu hướng nghề nghiệp rình rang trong xã hội, các bạn trẻ – và thậm chí là những người đang làm trong ngành Marketing tại nhiều Agency và Brand lớn – đều nhắc đến Content Marketing như một khái niệm “thời thượng”. Nhưng nếu hỏi ra, chắc phải có đến 9/10 người hiểu sai về khái niệm này.

Vậy Content Marketing là gì?

Theo Content Marketing Institute, Content Marketing là cách tiếp cận chiến lược tập trung vào việc xây dựng (create) phân phối (distribute) những nội dung có giá trị (valuable) một cách nhất quán (consistent)phù hợp (relevant) để thu hút và giữ chân những khán giả mục tiêu (target audience) cho thương hiệu. Mục tiêu cuối cùng của Content Marketing là chiếm lĩnh lòng tin của khách hàng để dẫn dắt và thay đổi hành vi của họ nhằm xây dựng hình ảnh và mang lại lợi nhuận (profit) cho thương hiệu. Như vậy, một chiến dịch nội dung thành công cần phải bao gồm tất cả những điểm như trên.

Cho nên, dù Content Marketing chú trọng đến phát triển nội dung hấp dẫn và thu hút khách hàng (execution), thì vẫn cần xuất phát từ một định hướng chiến lược nhất định (content strategy).

Content Marketing đâu đơn thuần là viết post Facebook!

Nhiều bạn trẻ, kể cả người lăn lộn 1-2 năm trong ngành, vẫn lầm tưởng việc làm content chỉ gói gọn trong những status trên Facebook; đó chỉ là một phần khá nhỏ của khâu execution thuộc bề nổi của toàn bộ chiến dịch nội dung. Status trên Facebook là Content Marketing, nhưng Content Marketing không chỉ có Facebook.

Hình minh họa
Content Marketing không chỉ có Facebook.

Thực tế, ai một khi đã bước chân vào nghiệp Marketing thì cũng phần nào “dính dáng” đến Content Marketing. Nhưng chính vì sự hiểu biết phiến diện về khái niệm này, ít ai có thể khai thác được tối đa tiềm năng của nó. Một Content Marketer để thành công, ngoài khả năng viết nhuần nhuyễn, còn cần phải ghi nhớ 3 điều cơ bản sau đây:

  1. Thấu hiểu khán giả mục tiêu, từ đó phát triển chiến lược nội dung phù hợp.
  2. Xây dựng câu chuyện đủ “sức nặng” để tạo ấn tượng tốt cho thương hiệu.
  3. Phân phối nội dung đó đến những kênh phù hợp và đo lường hiệu quả.

Khi Content Marketing đã len lỏi vào khắp mọi khía cạnh của Tiếp thị và Truyền thông, hãy hiểu đúng về nó để chinh phục nhà tuyển dụng và khách hàng. Đừng chần chờ, hãy nắm ngay cơ hội học hỏi kinh nghiệm và kỹ năng từ những Director đầu ngành của các agency và công ty giải trí hàng đầu như AVC Edelman, Mirum hay YAN Group.

Với kinh nghiệm dày dặn qua những chiến dịch truyền thông hấp dẫn cho các thương hiệu đa quốc gia như Unilever, Diageo, Samsung hay Pepsi, họ sẽ giúp bạn cập nhật những xu hướng Content Marketing mới nhất trên thế giới cùng các case study kinh điển.

 Chúc các bạn thành công.

Theo aimacademy

Cuộc đời Năm Cam ( Phần 11 ) – Phu mộ ‘chiếu tướng’ ông trùm Năm Cam

Riêng Năm Cam có một duyên nợ là chính ông từng làm bảo vệ, canh giữ sòng bạc khi ông trùm này đương thời hoàng kim.

Đánh cờ với ông trùm sòng bạc

Từng gây chấn động dư luận với những vụ thanh trừng đẫm máu trong thế giới ngầm và những vụ hối lộ quan chức, vụ án Năm Cam khiến bao người hãi hùng vì sự tàn độc của giới giang hồ và sự sa lầy của những quan chức trước mãnh lực hấp dẫn của đồng tiền. Đã bao năm trôi qua, mỗi khi nhắc về vụ án Năm Cam, đề tài này vẫn chưa bao giờ thôi nóng.

Đối với nhiều gã giang hồ những năm trước đây, lúc Năm Cam còn sống, giữ thế độc tôn ở các sòng bạc, có thể “hô mưa gọi gió” ở khắp chốn giang hồ của Sài Thành, thì việc được ông trùm thu phục về làm tay chân dường như là một đặc ân. Ngay bản thân của “ông trùm phu mộ” Ba Son cũng vậy. Những năm cuối thập kỷ 90, xét về tính cách “máu lạnh” thì Ba Son cũng chỉ thuộc loại làng nhàng, không chút tiếng tăm.

    Phu-mo-chieu-tuong-ong-trum-Nam-Cam

Ba Son từng một thời làm việc cho Năm Cam.

Ngay cả những việc như bảo kê hay đâm thuê chém mướn, Ba Son đều lắc đầu mỗi khi ai đó ngỏ lời nhờ giúp đỡ. Bản chất “lành” này hoàn toàn không phù hợp khi bước chân vào giang hồ nhưng bù lại, nhờ những mối quan hệ nên ông may mắn được Năm Cam để mắt.

Năm 19997-1998, đây là giai đoạn thịnh vượng nhất của ông trùm sòng bạc, nhà hàng, quán bar. Ở đất Sài Thành, các sòng bạc của Năm Cam mở ra la liệt khắp nơi. Vì thế, đám giang hồ tứ chiếng lần lượt quy tụ về đầu quân, Ba Son cũng được ông trùm tin dùng, cho làm bảo vệ tại khách sạn Cam, với mức lương 2.000USD/tháng. Thời đó, mức thu nhập này thuộc dạng quá lớn, nếu không nói là ngoài sức tưởng tượng so với việc làm công việc cực nhọc phu mộ mà ông đang “cai”.

ong-trum-Nam-Cam

Ông trùm sòng bạc Năm Cam. Ảnh: Internet

Dù đã nghe danh đồn đại, nghe nhiều vụ mưu đồ toan tính để vươn lên trở thành ông trùm nhưng ấn tượng lớn nhất của Ba Son về Năm Cam chính là bề ngoài ít nói, điềm đạm. Khi về dưới trướng, ông cũng không thể lý giải nổi, vì sao một con người có tính cách ôn hòa đó lại có thể trở thành một thế lực ngầm đáng sợ đến vậy. Đến khi gặp, tiếp xúc nhiều với Năm Cam, ông để ý quan sát, và biết rằng, dưới vỏ bọc ấy là một con người hoàn toàn khác, sẵn sàng thanh trừng bất cứ đối thủ nào cản trở hoạt động làm ăn.

Sự kiêng dè của ông là có cơ sở, bởi ông còn một “may mắn” là Năm Cam cho phép được đánh cờ tướng với mình. Mỗi lúc rảnh việc, Năm Cam có một thú đam mê là tỉ thí cờ với ai đó.

“Nếu chỉ đơn thuần là đánh cờ giải trí thì là chuyện quá bình thường nhưng Năm Cam bao giờ cũng suy tính rất kỹ càng từng đường đi nước bước trên bàn cờ. Có thể đây chính là tính cách ngoài đời được ông ta mang vào các cuộc chơi tỉ thí” – Ba Son nhớ lại.

Rất nhiều lần, Ba Son ngồi đánh cờ với ông trùm sòng bạc, nhưng chưa bao giờ đánh thắng nổi. Có khi, Năm Cam chấp cả nửa bàn cờ nhưng ông vẫn lắc đầu chịu thua.

chieu-tuong-ong-trum-Nam-Cam

“Không phải vì tôi sợ ông chủ để nhường thế trận, mà vì ông ta tính cao quá, không có cơ hội để mình lật ngược tình thế” – ông nói.

Duy nhất chỉ một lần Ba Son “chiếu tướng” được thế trận bàn cờ của Năm Cam là vào thời điểm ông trùm này rơi vào cuộc vây bắt của CQĐT. Hôm đó như thường lệ, Ba Son được Năm Cam gọi lên đánh cờ. Chẳng hiểu vì sao, các đường đi, nước bước trên bàn cờ của ông ta tỏ ra “yếu đuối” hẳn. Chỉ chốc lát, thế trận bàn cờ được Ba Son chiếm thế thượng phong, “chiếu tướng” nhanh chóng.

Lúc Năm Cam còn sống, Ba Son nhiều lần được ông trùm gọi lên đánh cờ.

CQĐT xác định Ba Son không liên đới đến ông trùm sòng bạc. Ông thở phào vì không vướng vòng lao lý, khăn gói về lại nhà ở khu vực trường bắn Long Bình, tiếp tục cuộc đời phu mộ.Năm Cam thua lần đầu tiên nhưng không lấy làm cay cú mà thở dài: “Hôm nay Ba thắng anh rồi đó”. Nói xong, ông  ta dẹp bàn cờ đứng dậy ra ngoài. Mấy hôm sau thì Năm Cam rơi vào cuộc vây ráp trên quy mô lớn. Ông trùm xộ khám với tất cả bộ sậu của mình, chấm dứt “đế chế” giang hồ.

Giây phút chứng kiến ông trùm Năm Cam bị hành quyết

5h sáng ngày 3/6/2004, Ba Son bị đánh thức bởi một cán bộ điều tra gọi đến khu vực trường bắn Long Bình, chuẩn bị xử bắn 5 tử tù trong vụ án Năm Cam và đồng bọn. Sở dĩ, ông Ba được gọi vì theo cán bộ công an, thì ông có “uy tín” nhất trong việc chôn cất, bốc mộ cho tử tù. Hơn nữa dù sao ông Ba cũng đã gắn chặt cuộc đời mình ở đây.

Thế nhưng, một điều lạ lùng là ông Ba lại được cảnh báo không nên “nhúng” vào việc chôn cất, mà chỉ đứng nhìn, chỉ đạo đàn em phu mộ thực hiện việc chôn cất. Vụ tử hình Năm Cam và đồng phạm được canh giữ rất gắt gao. Bởi sáng đó, các giang hồ nghe tin lần lượt kéo đến chứng kiến.

Giây phút hành quyết, Ba Son đứng nhìn ngậm ngùi. Loạt đạn rền vang, 5 tử tù gục xuống, ông thấy rùng mình. Đó chưa phải là tất cả sự ghê sợ nơi pháp trường tử tù mà những diễn biến sau vụ hành quyết tập thể khiến nhiều người mới thấy hết bản chất lì lợm, gan lì của nhóm phu mộ.

chieu-tuong-ong-trum

Cuộc “ăn xác” của nhóm phu mộ táo bạo khiến nhiều người thời đó xôn xao. Ảnh minh họa

Lai Em trở thành tử tội đầu tiên bị xử bắn trong vụ án Năm Cam được đưa ra khỏi pháp trường. Chỉ với 4 xác tử tội trong vụ án Năm Cam, đường dây trộm xác này đã “ẵm” gọn 255 triệu đồng.

Đến giờ mỗi khi nhắc lại, Ba Son vẫn hằn in vụ cướp xác tử tù Năm Cam và đồng bọn vào năm 2004. Đây chính là một trong những vụ “ăn xác” táo bạo nhất mà Ba Son từng chứng kiến.

Ba Son cho biết: “Ngày ấy, khi Năm Cam và đồng bọn được các phu mộ trường bắn tử tù khâm liệm, chôn cất nhưng chỉ 2 tiếng sau, một băng nhóm giang hồ xuất hiện mang theo súng, dao đòi xông vào quật mộ để lấy xác. Cuộc cướp xác bất thành vì phải đụng độ với băng giang hồ khác. Thấy tình hình quá căng thẳng, nhóm đàn em của anh Năm đành ra về, và hẹn một tuần sau quay trở lại”.

Phu-mo-chieu-tuong

Khu nghĩa trang tử tù ở Long Bình.

Đúng một tuần sau gia đình lên yêu cầu được lấy xác về. Sau khi liên hệ nhiều nơi, họ đã dàn xếp để tiến hành trộm xác. Khoảng 3 giờ sáng, xe của người nhà Năm Cam đến chở theo áo quan, lộng… Mọi việc chỉ được làm trong bóng tối, không một ánh đèn, một ngọn nến.

Lấy xong cũng là lúc trời sáng, chở lên khu vực Dầu Giây, dừng lại ăn trưa, đi vòng đi vòng lại nhiều vòng khắp TP.HCM sau đó mới dám chở về thiêu ở lò thiêu Long Bình, quận 9.

Cuộc đời Năm Cam ( Phần 13 ) – Người vợ đầu tiết lộ thói trăng hoa của trùm Năm Cam

Năm Cam được biết đến là “bố già” trong giới tội phạm Sài Gòn và cũng là ông trùm nổi tiếng đa tình. Sinh thời, bên cạnh ông trùm này lúc nào cũng dập dìu những bóng hồng. Cho đến nay, khi Năm Cam đã “xanh cỏ”, người ta vẫn chưa biết chính xác số lượng những người phụ nữ đã đi qua cuộc đời hắn.

phan-doi-nhung-nguoi-con-cua-trum-xa-hoi-den-nam-cam

Trùm “xã hội đen” Năm Cam (giữa) tại phiên tòa xét xử.

Tuy nhiên, nếu nói đến người mà Năm Cam suốt đời mang ơn thì đó không phải Trúc “mẫu hậu” (vợ chính danh) mà lại là người phụ nữ vô danh, chẳng mấy ai biết đến. Chính bà là người đã sinh đứa con trai đầu lòng và cũng là “bóng hồng” duy nhất tiễn đưa Năm Cam về đất. Phải mất nhiều ngày dò hỏi, trà trộn trên đường Tôn Đản (Q.4, TP.HCM), cung đường tội phạm nổi tiếng một thời, PV mới gặp được người đàn bà bí ẩn này.

Cuộc tình chóng vánh

Hơn 10 năm kể từ ngày tập đoàn tội phạm do Trương Văn Cam (Năm Cam) cầm đầu bị triệt phá, cuộc sống trên đường Tôn Đản (Q.4) đã trở lại bình yên.

Năm 2004, Trúc “mẫu hậu” phiêu bạt khắp nơi. Năm 2012, Trúc “mẫu hậu” (Phạm Thị Trúc), người được xem là “quyền lực thứ hai” trong tập đoàn tội phạm đã chết vì bệnh tật khi đang thụ án. Cuộc đời ông trùm tội phạm này bởi thế hầu như chỉ còn được biết đến qua hồ sơ và những giai thoại ít ỏi còn lưu lại.

Thế nhưng thực tế, ngay tại Sài Gòn, người biết rõ nhất về chuyện “thâm cung bí sử” của ông trùm Năm Cam vẫn đang ẩn mình lặng lẽ, đó là bà Mai Thị Nguyệt, người vợ không hôn thú của Năm Cam.

Nhiều năm nay, có lẽ vì cái bóng của Trúc “mẫu hậu” quá lớn, hoặc giả, Năm Cam quá nhiều vợ bé, bồ nhí nên người đời đã lãng quyên người phụ nữ này. Ít người biết, một thời, bà lầm lũi đi bên lề hành trình phạm pháp của người chồng được xem như “trùm của các ông trùm” trong thế giới tội phạm Sài thành một thuở.

Qua nhiều con hẻm khúc khuỷu của đường Tôn Đản, chúng tôi mới tìm được địa chỉ nơi bà Nguyệt tá túc. Gian nhà nhỏ nằm sâu hun hút trong con hẻm chỉ vừa hai người tránh nhau. Phía bên trong, cửa đóng im ỉm, những người hàng xóm lân cận cho biết, bà Nguyệt hầu như không giao tiếp với người ngoài, tối ngày đóng cửa hành nghề bói bài Tây kiếm tiền.

Những ngày tháng xế chiều của cuộc đời, bà sống cùng với một người đàn ông trung niên. Đó chính là Trương Văn Hùng (52 tuổi), con trai trưởng của ông trùm Năm Cam. Rũ bỏ cuộc sống giàu sang, li thân vợ, anh Hùng về đây tĩnh tu cùng mẹ đã hơn nửa năm. Những người hàng xóm cũng tiết lộ, mỗi khi chiều về, bên trong cánh cửa lại đều vang lên tiếng tụng kinh, gõ mõ.

Trong gian nhà nhỏ rộng chừng hơn một mét, gác trên là không gian dành cho người con tụng kinh, bà Nguyệt sống gian dưới và bằng lòng với một chiếc giường xếp vừa nằm lọt người, một chiếc tivi nhỏ và chiếc tủ đựng đầy thuốc lá, bài Tây.

Tâm sự cùng PV, bà cho biết: “Tôi cố nhiều lần rồi nhưng không bỏ thuốc được. Đó là “dư âm của một thời sóng gió”. Hiện giờ, ngày nào vui thì tôi hút chừng một gói. Ngày nào buồn thế thái nhân tình, tôi đốt vài gói lận”. Ngoài hút thuốc, hoạt động duy nhất còn lại của bà là coi bói bài Tây. Nhiều năm nay, khách đến ngày nào cũng vài lượt, người xem tướng số, kẻ đoán vận mệnh, giúp bà kiếm thêm chút tiền trang trải qua ngày.

Chẳng biết khả năng bói bài của bà Nguyệt đúng sai thế nào, nhưng tiếp chuyện chúng tôi, bà sởi lởi khoe những thứ trang sức trưng diện trên người đều từ tiền coi bói mà ra cả. Dù đã bước sang tuổi 67, thời gian vẫn chưa làm xóa mờ nét duyên thầm trên khuôn mặt được mệnh danh “Hoa khôi vũ trường Sài Gòn” một thuở.

Bà bảo, ngày xưa mình đẹp nổi tiếng, nhiều người đàn ông muốn cưới mà không được, nhưng cuối cùng lại gá duyên với ông Cam, một thanh niên nghèo.

Chắc cũng vì khúc ngoặt khó ngờ đó, cuộc đời bà trải qua quá nhiều sóng gió, lận đận. Tình đầu với Năm Cam dang dở, 15 tuổi, bà đã sinh Trương Văn Hùng rồi mẹ con thui thủi nuôi nhau. Trước năm 1975, bà cũng từng gặp gỡ và kết hôn với một người đàn ông nữa. Nhưng khi cuộc hôn nhân này tan vỡ, bà quyết định sống độc thân từ đó đến nay.

Chia sẻ về bản thân, bà Nguyệt tự sự: “Quê tôi gốc ở huyện Bình Đại (tỉnh Bến Tre), gia đình thuộc diện khá giả. Lúc nhỏ, cha mẹ cưng chiều tôi như lá ngọc cành vàng. Hồi ở Sài Gòn, gia đình ông Cam nghèo đói.

Năm 15 tuổi, Năm Cam trông ốm nhách nhưng được cái nói năng dẻo mép, lễ phép. Anh trai tôi là chỗ thân thiết với ông Cam, thấy vậy nên làm mai cho hai đứa. Được ba mẹ tôi ưng thuận, hai bên gia đình tổ chức đám hỏi. Tôi hơn ông ấy một tuổi. Nhưng thời điểm lấy nhau, tôi đâu biết tình yêu là gì, cha mẹ đặt đâu thì ngồi đấy”.

Vì gia cảnh nhà trai nghèo khó, mọi chi phí cho đám hỏi đều do ba mẹ bà Nguyệt trả. Hai bên hẹn vài năm sau sẽ tổ chức lễ cưới.

Thế nhưng, thời điểm bà Nguyệt mang bầu, Năm Cam đã trắng trợn cặp kè cùng người phụ nữ khác. Sau này, có lúc ân hận, ông trùm từng quay lại năn nỉ tác hợp nhưng bà nhất định không đồng ý.

Mối hận với ông trùm

Nói về cuộc tình với Năm Cam, bà Nguyệt thoáng buồn. Bao nhiêu năm ngẫm ngợi, bà tự đúc kết chuyện giữa mình với Năm Cam không phải tình vợ chồng mà chỉ là nghĩa bạc. Sự thực, bà Nguyệt chưa bao giờ yêu Năm Cam.

Năm xưa, tình phu thê chưa kịp ấm nồng, ông trùm đã phản bội bà đi theo người phụ nữ khác. “Lúc đó, tôi đang bụng mang dạ chửa. Vậy mà, ông ấy nhẫn tâm phản bội”, bà Nguyệt nhớ lại. Hành động phụ tình của Năm Cam như vết dao khía vào trái tim. Một thời gian sau đó, bà vẫn không thể nguôi ngoai nỗi uất hận.

Phút cuối tiễn Năm Cam ra pháp trường

Bị Năm Cam bỏ rơi, bà đã từng suy sụp. Nhưng với bản tính mạnh mẽ, quyết đoán, bà đơn độc sinh con và bươn trải đủ nghề kiếm sống mà không cần bất kỳ sự hỗ trợ nào của ông trùm.

Từng có giai đoạn chán đời, bà gia nhập giới giang hồ và lãnh đạo một đội quân chuyên cướp giật trên đường phố Sài Gòn. Dưới trướng, bà từng quy tụ hàng chục đàn em có số má trong giới giang hồ Sài Gòn vùng Chợ Lớn. Thế nhưng sau này, một chuyện xảy ra đã làm bà thay đổi quan điểm sống, đoạn tuyệt kiếp giang hồ.

Bà kể: “Trong một lần chúng tôi tổ chức cướp giật, người phụ nữ bị đàn em cướp túi xách làm ngã xe, chà mặt xuống đường. Nhìn cảnh tượng đó, tôi đã sững người tự nghĩ, mình đã cướp giật còn hại người ta, làm việc thất đức này không để lại phúc về sau. Bởi thế, tôi quyết định đoạn tuyệt kiếp giang hồ. Năm ấy, tôi mới chỉ 26 tuổi”.

Không còn làm giang hồ nữa, bà quyết định đi làm vũ trường. Với nhan sắc nổi bật, bà Nguyệt lúc đó được xem là hoa khôi vũ trường thực thụ.

Nguoi-vo-dau-cua-trum-Nam-Cam

Người đàn bà bị Năm Cam phụ tình tâm sự về mối hận “ông trùm” khét tiếng.

Một chuyện mà bà Nguyệt không thể quên đó là lúc bà đứng trên đỉnh cao của tiền tài thì Năm Cam thất thế. Bà từng đặt vấn đề rằng, cho Năm Cam vay không lấy lãi đến 2 triệu đồng (lúc đó tương đương với khoảng 200 cây vàng) để làm ăn. Nghĩa cử ấy khiến ông trùm muối mặt, ân hận vì phụ tình, bỏ rơi mẹ con bà. Thế nhưng, biến động thời cuộc, tiền tài tiêu tan, bà Nguyệt lại trở về sống cuộc đời nghèo túng.Thời ấy, bao tướng lĩnh ngụy phải xiêu lòng, nhiều đại gia giàu có ngỏ lời yêu muốn lấy làm vợ nhưng bà đều từ chối. Thế rồi, chốn vũ trường cũng không dung thân được lâu, bà chuyển sang kinh doanh nhà hàng. Bản lĩnh và táo bạo, bà từng thiết lập nên một chuỗi nhà hàng nổi tiếng ở Sài Gòn.

Những năm 80 của thế kỷ trước, lãnh đạo tập đoàn tội phạm, Năm Cam “hô mưa gọi gió” trong giới tội phạm Sài Gòn. Đầy danh vọng và tiền tài, trong khi vợ lớn, vợ bé và bồ nhí đều được hưởng “lộc” đề huề của ông trùm thì riêng bà Nguyệt và con mình vẫn lẻ loi sống cảnh đói nghèo. Thi thoảng, ông Cam mới cho người đưa ít tiền bạc hỗ trợ nuôi con.

Mãi sau này, vì sợ mất mặt với đàn em, ông trùm mới chi tiền mua cho người vợ không hôn thú một căn nhà nhỏ trong con hẻm đường Tôn Đản.

Mấy chục năm trời, ngôi nhà ấy cũng là món quà duy nhất thể hiện trách nhiệm làm chồng, làm cha của Năm Cam. Bà Nguyệt thẳng thắn cho biết, so với số tiền ông Cam đã cho những nhánh vợ lớn, bé và bồ nhí khác thì căn nhà nhỏ này chẳng có gì đáng kể.

Khi nhắc về Năm Cam, bà Nguyệt không giấu giếm những cảm xúc trái ngược. Bà bảo: “Hận bao nhiêu thì lại thương bấy nhiêu. Hận vì ông sống không để phúc cho con cháu, thương vì lúc chết, tất cả tiền tài gây dựng thành “của thiên giả địa”, xuống mồ phải mang áo tù, vô cùng thê thảm”.

Bà còn nhớ, lúc Năm Cam bị bắt, hầu hết đàn em quay lưng, những vợ lớn, bé, bồ nhí “lặn” mất tăm. Các phiên tòa xét xử Nam Cam sau đó, bà không vắng một buổi, bà nguyện cạo tóc, ăn chay niệm Phật cầu mong Năm Cam thoát án tử.

Ngày Năm Cam ra pháp trường, bà cũng là người duy nhất đưa tiễn. Giây phút đắng cay ấy, Năm Cam mới nhận ra cuộc đời mình chỉ là phù phiếm, lúc “lên voi” năm thê bảy thiếp, khi “xuống chó” chỉ một mình cô lẻ, người bị ông ta phụ bạc lại ở bên vào giờ phút cuối cùng.

Từ ngày Năm Cam chết, bà Nguyệt ở ẩn trong con hẻm của đường Tôn Đản, đóng cửa không giao tiếp với bên ngoài. Hiện tại, Trương Văn Hùng, người con duy nhất của bà với ông Cam sau bao năm nghiện ngập, tù tội đã quyết định rũ bỏ tất cả để đi tu. Bà bảo, đó là niềm vui cổ vũ bà sống nốt quãng đời còn lại.

Công việc copywriter và các thể loại viết quảng cáo

Xác định được thể loại viết phù hợp nhất với sở thích và sở trường của mình chính là bước đầu tiên giúp Bạn gặt hái thành công trong nghề!

Viết quảng cáo là một lĩnh vực quá sức rộng lớn và cần thiết trong mọi ngành công nghiệp và dịch vụ. Nó rộng đến nỗi bao nhiêu người chuyên môn lẫn không chuyên – bao gồm cả tôi – đã bàn về nó suốt tự cổ chí kim vẫn không hết chuyện. Loạt bài mới này nhằm mục đích chia sẻ cho các anh chị và các bạn vài thể loại viết quảng cáo phổ biến nhất hiện nay, để mọi người – nhất là các bạn trẻ quan tâm đến công việc copywriter – có cái nhìn rõ ràng và hệ thống về nghề này, không còn phải lạc lối giữa quá nhiều thông tin đa chiều, để các bạn có thể sớm có định hướng và lên kế hoạch sự nghiệp hiệu quả cho bản thân.

Một bạn trẻ có ý định dấn thân vào nghề copywriter từng cảm thán với tôi rằng, “Hình như làm copywriter là phảibiết tất tần tật mọi thứ phải không chị? Viết quảng cáo cho kem đánh răng thì phải biết trong kem đánh răng có chất gì, viết quảng cáo để bán bảo hiểm thì phải hiểu biết về bảo hiểm, viết quảng cáo cho thuốc thì phải có vài kiến thức chuyên môn về y khoa… Nhiều quá, chết em mất chị ơi!”

Hình minh họa
Hình minh họa

Sự thật không đến nỗi kinh dị đến thế!

Ngay cả với các bậc thầy viết quảng cáo vĩ đại nhất thế giới, mỗi người họ kỳ thực đều trung thành với một phong cách nhất định và thiên về một thể loại viết quảng cáo nhất định mà thôi:

David Ogilvy và Rosser Reeves là copywriter sáng tạo;

Các nhà quảng cáo vĩ đại đời đầu như Robert Collier, John Caples và Victor O. Schwab đều là copywriter viết chào hàng;

Claude C. Hopkins có khả năng viết nội dung kỹ thuật bên cạnh các mẩu quảng cáo chào hàng thông thường;    

Joe Vitale chuyên về viết nội dung web;

Tuy vậy, để đạt đến đẳng cấp trên, các bậc thầy này đều đã phải có rất nhiều kinh nghiệm lẫn vốn sống suốt gần chục năm, từ việc làm đủ thứ nghề cho đến… viết đủ thứ!  

Nếu bạn làm copywriter cho công ty sản xuất, bạn sẽ chỉ cần phải viết nội dung quảng bá cho các sản phẩm thuộc chuyên môn của họ. Tuy nhiên, nếu bạn là một copywriter tự do (freelance) hoặc copywriter sáng tạo cho các tập đoàn quảng cáo và truyền thông lớn, bạn sẽ “được” cọ xát với nhiều thể loại sản phẩm khác nhau, và sẽ phải có nhiệm vụ liên hệ với khách hàng, đối tác, đồng nghiệp hoặc tự tìm kiếm tài liệu nghiên cứu đề tài nhằm viết ra những nội dung quảng cáo xuất sắc. Điều này đặc biệt quan trọng khi bạn chọn con đường freelance, bởi trong thời gian đầu chưa ai biết đến, mỗi một đơn hàng bạn tìm được đều quý như vàng. Bạn không còn cách nào khác là phải tiếp nhận yêu cầu của khách hàng và cố gắng hoàn thành công việc thật tốt để có thu nhập nuôi sống bản thân. Bạn chỉ có quyền được chọn lựa khách hàng và tự do sáng tạo khi và chỉ khi bạn đã có nhiều kinh nghiệm, đã xây dựng được tên tuổi hoặc có một vị thế nhất định trong nghề, để chính khách hàng phải cần bạn (chứ không phải bạn cần họ như thời gian đầu.)

Sau đây là một vài thể loại viết quảng cáo phổ biến mà bạn có thể chọn lựa hoặc bắt gặp trên con đường sự nghiệp của mình – hãy bấm vào link của thể loại viết quảng cáo mà bạn muốn tìm hiểu để xem diễn giải chi tiết nhé :

1. Copywriter chào hàng;

2. Copywriter kỹ thuật;

3. SEO Copywriter;

4. Copywriter viết nội dung web;

5. Copywriter sáng tạo;

Bạn có thể chọn trung thành với một trong năm thể loại; hoặc nếu bạn muốn gặt hái thành công lớn hơn và chinh phục đỉnh cao trong nghề, bạn có thể chuyển đổi linh hoạt giữa các thể loại này trong điều kiện cho phép để phát triển vốn liếng và kinh nghiệm – như các bậc thầy đã làm.

 Mọi người hãy truy cập blog baochi.edu.vn  xem các bài viết  nhé!

Cuộc đời Năm Cam ( Phần 10 ) –Phận đời những người con của trùm xã hội đen Năm Cam

Trương Văn Cam (1947-2004) hay còn được biết đến với cái tên Năm Cam là một trùm xã hội đen ở Việt Nam, đặc biệt là tại TP.HCM hơn 30 năm trước.

Năm Cam và băng nhóm của mình trong quá trình bảo kê các nhà hàng karaoke và các tụ điểm đánh bạc ở TP.HCM đã gây nhiều tội hình sự và cao nhất là tội “Giết người”.

Một trong các trọng tội dẫn đến án tử hình dành cho Năm Cam là lệnh cho đàn em là Hải “bánh” bắn chết Vũ Hoàng Dung (tức Dung “hà”), một nữ trùm xã hội đen nổi tiếng gốc Hải Phòng sống tại TP.HCM ngay trên phố vào đêm 1.10.2000 .

Tháng 10.2003, Năm Cam đã bị TAND TP.HCM tuyên tử hình và bị thi hành án gần 1 năm sau đó, vào tháng 6.2004.

phan-doi-nhung-nguoi-con-cua-trum-xa-hoi-den-nam-cam

Băng nhóm tội phạm Năm Cam và đồng bọn tại phiên xét xử. (Ảnh: CAND)

Trong cuộc đời của trùm giang hồ Năm Cam có rất nhiều “bóng hồng” nhưng có 2 người phụ nữ được biết đến là Phan Thị Trúc (Trúc “mẫu hậu”), người vợ danh chính ngôn thuận và bà Mai Thị Nguyệt, người đã cứu giúp đời Năm Cam.
Bà Nguyệt là người phụ nữ đã sinh cho Năm Cam đứa con trai đầu tiên Trương Văn Hùng và cũng là người cứu giúp cho Năm Cam khi sa cơ nhưng lại bị ruồng bỏ để theo người đàn bà khác.

Những năm 80 của thế kỷ trước, giữ vị trí trùm tập đoàn tội phạm, Năm Cam “hô mưa gọi gió” trong giới tội phạm Sài Gòn. Đầy danh vọng và tiền tài, trong khi vợ lớn, vợ bé và bồ nhí đều được hưởng “lộc” đề huề của “ông trùm” thì riêng bà Nguyệt và con mình vẫn lẻ loi sống cảnh đói nghèo.

Bao năm qua, chính trong căn nhà “ân huệ” Năm Cam dành cho, bà đã phải rơi quá nhiều nước mắt. Cuối đời lẻ bóng, bà sống khép mình trong căn nhà chật chội với Trương Văn Hùng – con trai chung của bà và Năm Cam. Tuy nhiên, chính giọt máu của hai người lại làm cho bà tuyệt vọng thốt lên trong đau đớn “đó là nghiệp chướng”.

Khác với các nhân vật được trọng dụng và “ăn nên làm ra” khác trong gia đình Năm Cam, Trương Văn Hùng là một con nghiện nặng và để có tiền thỏa mãn cơn ghiền y đã tham gia vào một đường dây ma túy.

Tháng 11.2004, Trương Văn Hùng (tức “Hai Nhái”, 42 tuổi) đã bị TAND TP.HCM tuyên phạt mức án 9 năm tù về hai tội “tàng trữ, sử dụng trái phép vũ khí quân dụng” và “tàng trữ trái phép chất ma túy”.

Ngoài ra, Hùng khai nhận trước đó vào năm 1994, Hùng đã từng “sát cánh” bên cạnh Cô Đệ (tức Tư Râu, một đàn em đắc lực của Năm Cam trong hệ thống bảo kê sòng bạc, hiện đang bị truy nã) và sử dụng khẩu súng ngắn K54 (có 8 viên đạn) gây ra hàng loạt các vụ “dằn mặt” đối thủ.

Xa lánh bụi trần, con gái Năm Cam xuất gia từ năm 11 tuổi

Ngày Năm Cam bị tuyên án tử hình (10.2003), nhiều người vẫn không thể quên hình ảnh cô con gái thứ 4 của Năm Cam – người đã xuất gia đi tu từ nhỏ – khóc ngất đi phía bên ngoài phiên tòa. Ai cũng thương cảm cho người con gái hiền lành của Năm Cam sớm đã gửi thân nơi cửa Phật, xa lánh bụi trần mà vẫn phải chịu những sóng gió của gia đình.
Năm 2010, khi kể về người con gái đã xuất gia của mình, Trúc “mẫu hậu” ứa nước mắt. Bà bảo con gái bà đã không còn là con của bà nữa, mà trở thành người của nhà chùa. Trong nhà, bà thương sư cô nhất, cũng xót xa cho sư cô nhất, bởi sư cô là người chịu nhiều tổn thương nhất trong bi kịch của cả gia đình.

Theo Vietnamnet, bà chia sẻ: “Trong những đứa con của tôi, sư cô là hiền lành và ngây ngô nhất. Hồi còn bé, sư cô cũng như bao đứa trẻ bình thường, cũng thích vui đùa, nghịch ngợm và đôi khi có thể làm bố mẹ bận lòng về những trò nghịch phá của mình. Thế nhưng càng lớn, tính cách của sư cô càng hiền lành, kín đáo. Sư cô thường trầm ngâm, không biểu lộ tình cảm nhiều và e ngại giao tiếp với xã hội bon chen bên ngoài. Dù là mẹ, nhưng lúc đó tôi đã luôn cảm thấy lo lắng, vì phát hiện ra con mình có điều gì đó rất khác so với những đứa trẻ bằng tuổi, cái điều đó tôi không cắt nghĩa được.

Sau đó, thiên hướng của sư cô bắt đầu bộc lộ ngày một rõ rệt. Sư cô đã biết theo người ta lên chùa từ những năm 7, 8 tuổi. Cứ đi học ở trường thì thôi, về nhà là sư cô lại lên chùa, giúp đỡ các nhà sư và ngồi nghe giảng kinh Phật, đôi khi sư cô lên đó chỉ để ngồi ngắm nhìn và cảm nhận khung cảnh tĩnh mịch và yên bình trong chùa.

Sư cô không còn chơi với những đứa trẻ cùng tuổi nữa mà thường chìm trong những ưu tư, trầm mặc không ai hiểu được. Tất cả những biểu hiện đó đều không giống với những biểu hiện bình thường của những đứa trẻ cùng trang lứa khác. Ngay từ lúc đó, vợ chồng tôi đã bắt đầu lo lắng và lờ mờ cảm nhận được những suy nghĩ và sự lựa chọn của con gái mình. Nên mỗi lần sư cô đi chùa về, chồng tôi đều mắng và tìm mọi cách hạn chế con gái, vì theo ông ấy, hướng thiện là tốt, nhưng một đứa trẻ lên 8 thì chưa cần hướng thiện như thế.

nhung-nguoi-con-cua-nam-cam

Trúc “mẫu hậu” trong thời gian chấp hành án tại trại giam Xuân Lộc (Đồng Nai). (Ảnh: Lao động)

Nhưng sự ngăn cản của vợ chồng tôi chẳng ngăn được ý chí của đứa con gái đã hướng cái tâm mình theo nhà Phật. Năm sư cô lên 9 tuổi, sư cô về nhà nói với vợ chồng tôi, xin phép vợ chồng tôi cho được xuất gia tu hành. Chồng tôi sôi lên sùng sục, quát tháo ầm ĩ, cấm không cho con gái đi tu.

Sư cô nhờ người nấu cơm chay cho ăn trong suốt hai năm trời, để gột rửa mọi bụi bẩn, muộn phiền của trần thế. Hai năm sau, sư cô lên chùa, xin được làm người tu hành.

Ngày sư cô đi tu, chồng tôi vẫn đang thụ án trong trại giam sau vụ gây lộn với một nhóm giang hồ vì bênh anh rể. Ông ấy không có mặt để chứng kiến con gái mình xuất gia đi tu, gửi thân nơi cửa Phật, nhưng tôi thì có.

Tôi nhớ hôm đó ngoài con gái tôi còn có một cô nữa cũng quyết định xuống tóc đi tu. Cô kia thì đi tu vì thất tình, bị người yêu ruồng bỏ, nhưng con gái tôi thì hoàn toàn chưa nhuốm bụi trần, chưa trải qua các cung bậc hỉ, nộ, ái, ố của cuộc đời.

Sau này tôi nghĩ nó sinh ra có lẽ là để trở thành người của nhà chùa, sinh ra để sống một cuộc đời xa lánh trần tục. Con gái tôi đã mang căn tu trong người, nên đó là con đường duy nhất mà nó lựa chọn, con đường nó nhất định phải đi, không thể nào khác.

Ngày hôm đó, tất cả mọi người có mặt ở đó đều khóc thương nó, tiếc cho nó. Nhưng nó không khóc. Mắt nó ráo hoảnh. Nó nhìn tôi rồi vái lạy tôi lần cuối, bảo là sau này con thành người tu hành rồi, bố mẹ có mất con cũng chẳng được vái lạy nữa. Đó là lần cuối cùng nó vái lạy tôi, lần cuối cùng nó gọi tôi là mẹ, lần cuối cùng nó xưng con.

Từ ngày hôm sau, trở thành người tu hành, nó gọi tôi là cô, gọi bố là chú. Pháp danh của con gái tôi là Diệu Quang. Và kể từ ngày hôm đó, tôi cũng gọi con gái mình là sư cô Diệu Quang”.

Sau khi sư cô Diệu Quang trở thành người nhà Phật, Năm Cam đi tù về, thấy con gái mình đã xuất gia, dù rất đau lòng nhưng biết không thay đổi được gì, Năm Cam cũng chỉ còn biết cắn răng chấp nhận sự thật.

Trúc “mẫu hậu” cũng cho biết, thỉnh thoảng bà và Năm Cam vẫn lên chùa nơi con gái tu hành để thăm sư cô, nhưng cả hai vợ chồng không còn được phép thể hiện tình cảm của bố mẹ dành cho con cái với sư cô Diệu Quang nữa.

Ở nơi cửa Phật, hai vợ chồng ông trùm Năm Cam – Trúc “mẫu hậu” vái lạy sư cô Diệu Quang theo đúng lệ của nhà chùa. Nhưng Trúc “mẫu hậu” bảo, bà không vái lạy bản thân con gái bà, mà vái lạy cái áo Phật mà sư cô Diệu Quang đang mặc trên người.

Đến ngày 16.8.2012, do bệnh tật, tuổi cao sức yếu nên Trúc “mẫu hậu” (66 tuổi) đã chết tại trại giam Xuân Lộc (xã Long Khánh, tỉnh Đồng Nai).

Ngày 17.8, sư cô Diệu Quang, con gái Trúc “mẫu hậu” và Năm Cam đã đến trại giam Xuân Lộc đưa thi hài mẹ về thẳng chùa Phước An, nơi mình đang tu hành để lo hậu sự.

Cuộc đời Năm Cam ( Phần 9 ) – Những câu chuyện về vụ án Năm Cam

Gặp Đại tá Phạm Văn Tám, Trưởng phòng 8, Cục CSHS, Bộ Công an, chúng tôi được nghe anh kể cho nghe những “đòn” quyết định hạ gục những tên tội phạm khét tiếng trong các chuyên án lớn.

“Điểm huyệt” Khánh “trắng”

Vào đầu những năm 90 của thế kỷ trước, Dương Văn Khánh (tức Khánh “trắng”) được coi là trùm xã hội đen, dưới vỏ là Chủ tịch Nghiệp đoàn bốc xếp chợ Đồng Xuân, trong tay có khoảng 500 “quân” đều là đối tượng tiền án, tiền sự… Ngày 22/5/1996, y đã trực tiếp chỉ huy đàn em thực hiện vụ cướp tài sản công dân ở 71E – 71D Kim Mã. Hai ngày sau Khánh bị bắt. Trong quá trình điều tra, Khánh khai nhận hết hành vi cướp tài sản ở 71D – 71E Kim Mã. Nhưng khi lật lại vụ giết anh Đạt (tức Nguyễn Đức Thắng) ở 44 Hàng Chiếu thì Khánh tỏ ra vô can. Sự xảo quyệt, lỳ lợm, thủ đoạn, đoán được ý tứ của cơ quan điều tra khiến Khánh hiểu rằng, thực chất là cơ quan công an đang điều tra lại vụ giết người ở 44 Hàng Chiếu.

nhung-cau-chuyen-ve-vu-an-nam-cam

Các đối tượng trong vụ án Năm Cam

Sau khi nghiên cứu tài liệu, cơ quan điều tra khẳng định: Nghi phạm Vũ Quốc Dũng khi đã tước được con dao từ Đạt với tư thế đối diện thì không thể đâm 3 nhát dao, một ở đùi, một ở sau lưng, một ở vai trái (đây chính là vết đâm gây ra cái chết cho anh Đạt) nạn nhân.

Cuộc đấu trí giữa Phạm Văn Tám và Khánh “trắng” diễn ra gần một tháng ròng, y đã dần lộ rõ chân tướng. Việc chốt đối tượng thuận tay nào là không dễ. Biết Khánh nghiện thuốc lá nặng, cứ mỗi lần thực hiện hỏi cung Khánh, anh đốt thuốc và cố ý phả hơi vào mặt y, chỉ non nửa điếu lại dập tắt. Cho đến một lần, anh hỏi “có hút thuốc không?”, Khánh vội vàng “Có ạ!”.

Sau khi châm thuốc, rít vài hơi, anh bất ngờ ném điếu thuốc về phía Khánh; nhanh như cắt, Khánh đã bắt gọn điếu thuốc bằng tay… trái. Anh thoáng mỉm cười vì con mồi đã bị sập bẫy một cách ngoạn mục, tiếp tục từ tốn “Thế anh thuận tay phải hay tay trái?”, Mặt Khánh trắng bệch, vết sẹo phía tai trái, cứ hễ Khánh nói dối lại đỏ lên và lần này nó lại bợt theo sắc diện của Khánh rồi ấp úng: “Cán bộ biết rồi lại còn hỏi!”. Thế là cái nút thắt đã được mở ra và tên tội phạm xảo quyệt, gian hùng, tàn ác – Khánh “trắng” đã phải trả án tử hình.

Những dấu ấn khó quên

Trong chuyên án Năm Cam, anh được lãnh đạo giao nhiệm vụ điều tra lại vụ án gây ra cái chết của Hồ Phước Hưng và Phan Lê Sơn (thượng sỹ, Phòng CSHS, CATP Hồ Chí Minh) tại quán Cấm Chỉ (số 4, đường Hải Triều, quận I, TP Hồ Chí Minh) ngày 27/1/2000, có dấu hiệu bỏ lọt tột phạm.

Trên cơ sở nghiên cứu vết thương trên thi thể nạn nhân Phan Lê Sơn và Hồ Phước Hưng; khai thác lại đối tượng đã bị bắt, đồng thời tổ chức cho các đối tượng nhận dạng dao gây án, tiến hành thực nghiệm điều tra vết thương trên cơ thể hai nạn nhân và vết thương gây ra với Thọ “đại uý” do đồng bọn đâm nhầm, nhằm xác định những vết thương ấy phù hợp với loại dao nào… Những tài liệu đó giúp cho việc hỏi cung, củng cố chứng cứ để buộc tội, cá thể hoá hành vi phạm tội của từng đối tượng. Cuối cùng, thay cho tội “Gây rối trật tự công cộng” mà Thọ “đại uý” thụ lý thì cơ quan điều tra đã đề nghị VKSND tối cao truy tố tới 25 bị can với 6 nhóm tội danh, trong đó có 3 án tử hình với tội “Giết người”dành cho Nguyễn Hữu Thịnh, Phạm Văn Minh và Hồ Thanh Tùng.

Cuối năm 1998, anh được điều động về công tác tại Cục điều tra tội phạm về ma tuý và ở đây chỉ 6 tháng, nhưng anh và đồng đội đã kịp khám phá thành công đường dây buôn bán ma túy Nguyễn Đức Lượng, lớn nhất Việt Nam lúc bấy giờ.

Đầu mối của chuyên án ma túy này là đối tượng Bùi Hữu Tài, đang có lệnh truy nã đỏ của Tòa án Melbourne (Úc) vì tội bắt cóc, giết người để bịt đầu mối trong một trong một phi vụ làm ăn tại Úc. Tháng 2/1998 hắn nhập cảnh Việt Nam, núp dưới cái tên Vũ Mạnh Cường. Ban chuyên án giao cho anh trực tiếp khám xét nhà Tài. Trong khi khám xét, bất ngờ Nguyễn Thị Hoa xuất hiện. Sau mấy câu thẩm vấn, anh xác định người đàn bà này có liên quan đến đường dây cung cấp ma túy cho Bùi Hữu Tài nên ngay lập tức anh yêu cầu tạm giữ và tiến hành khám xét nơi ở của Hoa. Đúng như dự đoán, tang vật thu được là một cân điện tử, bốn túi nilon, một số sổ sách, giấy tờ ghi chép việc giao dịch mua bánma túy… đã chứng tỏ Hoa là mắt xích quan trọng trong đường dây ma túy này. Về sau, khi Hoa biết mình thoát án tử hình vì đang mang thai, được giám thị trại giam quan tâm, giúp đỡ khi vượt cạn nên đã khai ra trùm ma túy Nguyễn Hữu Lượng (Diễn Châu, Nghệ An).

Điều đáng nói là, trong quá trình lấy cung Bùi Hữu Tài, mới đầu hắn tỏ ra ngang ngược, bất cần… với đòn tâm lý và chiến thuật hỏi cung sắc sảo, Tài dần bị quy phục trước điều tra viên Phạm Văn Tám; anh còn nhớ như in lời tâm sự của hắn: “Anh hỏi thì em khai, em phục ai em mới khai, chứ cảnh sát Úc sang đây mà hỏi em, còn lâu em mới trả lời!!!”. Còn Hoa thì liên tục gây nhiễu, chống đối, tỏ ra cù nhầy với điều tra viên. “Có những buổi tại phòng hỏi cung, Hoa đã tụt quần đái tồ tồ trước mặt điều tra viên…”, anh cười khi nhớ lại những chi tiết đó.

Nhắc lại vụ án Vườn Điều xảy ra vào đêm 21 rạng 22/5/1993 nhưng thủ phạm gây ra cái chết của bà Dương Thị Mỹ vẫn là một ẩn số mặc dù sau 4 phiên toà xét xử: hai sơ phẩm và hai phúc thẩm. Nếu không có vụ khai quật tử thi bà Dương Thị Mỹ vào chiều ngày 21/6/2005, mà anh là người trực tiếp tham gia thì có lẽ nỗi oan vẫn còn đó.

“Việc khai quật này có hai mục đích, một là xác định người bị chết có phải là bà Mỹ hay không, vì cơ quan điều tra trước đây không nhận dạng tử thi. Hai là, điều tra ban đầu chỉ mô tả thương tích trên người nạn nhân mà … quên việc tiến hành giải phẫu tử thi… nên việc khai quật là cần thiết và quan trọng nhằm làm sáng tỏ vụ án”. Anh vừa kể cho chúng tôi nghe, vừa mở bản ảnh hiện trường vụ khai quật tử thi nạn nhân. Bộ xương còn nguyên vẹn và thể hiện rõ ràng vết thương trên xương.

Anh chỉ vào từng chi tiết tấm ảnh và nói: “Với những vết thương như vậy phải có ít nhất từ hai đến ba loại hung khí gây ra. Vật tày; dao có lưỡi sắc nhưng chắc, nặng; dao có lưỡi sắc, mũi nhọn (loại dao quắm và nếu là dao quắm thì có thể gây nên tất cả vết thương do chém). Loại dao phay do đối tượng mô tả không gây ra được tất cả các vết thương trên người nạn nhân, vì thế 4 mảnh kim loại chỉ cho vừa vào bao thuốc lá mà cơ quan điều tra trước đây thu được… cố ý ghép lại thành hình con dao phay đã được Viện KHHS kết luận, đây không phải là những mảnh ghép liền… Vụ án coi như đã hỏng. Điều tra theo chiều hướng buộc tội, nếu không buộc được thì phải buông…”.

Theo kết luận điều tra của Cơ quan điều tra, Bộ Công an, thì không đủ chứng cứ buộc tội các bị can trong vụ án Vườn Điều. Ngày 20/1/2006, đại diện lãnh đạo huyện Hàm Tân, đại diện lãnh đạo Công an, VKSND và TAND tỉnh Bình Thuận đã tiến hành xin lỗi công khai các công dân bị oan sai trong vụ án Vườn Điều. Tám thành viên trong gia đình bà Nguyễn Thị Lâm được minh oan…

Đó chỉ là những nét chấm phá trong hành trình điều tra, khám phá tội phạm của vị điều tra viên cao cấp, Đại tá Phạm Văn Tám. Điều cảm nhận của chúng tôi về anh, dù chỉ là trong một cuộc trò chuyện ngắn là ở anh luôn tràn đầy nhiệt huyết và niềm yêu nghề mãnh liệt cùng với độ chín về kinh nghiệm, sự từng trải… Những chuyên án đầy khó khăn, phức tạp vẫn đang chờ anh phía trước.

Nguồn: Seatimes.com.vn

Cuộc đời Năm Cam ( Phần 8 ) – Trúc ‘mẫu hậu’ vượt mặt Năm Cam để cặp kè với Đại Cathay

Trong giai đoạn Năm Cam ở tù, có nhiều lời đồn đại Trúc “mẫu hậu” vì chán nản đã cặp với một đại ca giang hồ tiếng tăm lừng lẫy khác của Sài Gòn: Đại Cathay.

Oan tình khó nói

Cho đến thời điểm này, cả Năm Cam và bà vợ Trúc “mẫu hậu” đã nằm dưới lớp mộ cỏ phủ rêu xanh, nhưng có một người đàn bà từng mang trong mình giọt máu với ông trùm sòng bạc từ thuở mối tình đầu vẫn mang tiếng nhiều hàm oan. Người đàn bà tuổi xế chiều ấy là Mai Thị Nguyệt – vợ đầu không hôn thú, trót mang bầu lúc mới 16 tuổi với Năm Cam. Bà Nguyệt bảo, cuộc đời bà có nhiều nỗi đau như chưa một lần mặc áo cưới, chưa một lần được bình yên lúc cuối đời.

Những điều đó, bản thân bà cắn răng chấp nhận được. Tuy nhiên, câu chuyện chưa bao giờ được “gột rửa” chính là mang tai tiếng là dụ tình lúc Năm Cam còn nhỏ và cặp bồ với Đại Cathay. Bà Nguyệt khẳng định, trong sự việc này, chính Trúc “mẫu hậu” mới là người dám vượt mặt Năm Cam lúc cơ hàn để cặp bồ với Đại Cathay.

Nhiều tài liệu cho rằng, Năm Cam thuở hàn vi sống tá túc trên con kênh rạch cùng gia đình ở đường Tôn Đản (quận 4, TP.HCM) và làm nghề đi bán dạo xà bông. Lúc đó, gã có quen với cô bạn tên Tám. Tám ở chung nhà với anh chị nhưng cũng được dành cho một không gian riêng biệt ở phía sau và thường rủ Năm Cam về ngủ qua đêm trên chiếc ghế hẹp.

Truc-mau-hau-vuot-mat-Nam-Cam-de-cap-ke-voi-Dai-Cathay

Đại Cathay trên đường phố Sài Gòn trước 1975. Ảnh tư liệu.

Giai thoại giang hồ kể lại, chính Nguyệt cũng không ngờ thằng trẻ con láu lỉnh, khéo ăn nói và nhiệt tình phụ giúp cô mỗi khi dọn hàng, lại có thể nhìn mình với kiểu nhìn hết sức dung tục, đồi bại. Hai chị em quấn quýt nhau những ngày mưa gió buôn bán ế ẩm. Công việc buôn bán xà bông của Năm Cam nhiều thời giờ rảnh nên nó giúp đỡ cô khá nhiều. Lúc đó, Năm Cam mới 14 tuổi và đã biết “mùi vị” đàn bà. Cho đến một ngày, gã trai mới lớn được Tám giới thiệu có một bà chị nuôi rất xinh đẹp và tử tế, đó chính là Mai Thị Nguyệt, năm ấy 23 tuổi, sống bằng gánh trái cây và quen biết Năm Cam qua sự giới thiệu của bé Tám.

Một hôm, trời đổ mưa to. Nhìn cơn mưa nặng hạt không có dấu hiệu gì sẽ chấm dứt. Nguyệt thở dài với đứa em nuôi: Kiểu này chắc dọn về luôn chớ buôn bán gì nữa? Năm Cam hăng hái lao vào trong mưa để gọi xích lô và nó thoăn thoắt dọn hàng cho cô chị nuôi lên xe. Tất nhiên khi dọn xong, đầu tóc nó ướt đẫm.

Trên đường về nhà, Nguyệt bảo gã lên xe về nhà mình để thay đồ. Cô ngồi lên ghế, hàng và đôi quang gánh đặt dưới chân. Năm Cam lay hoay chẳng biết phải ngồi vào đâu. Nguyệt phì cười, cô ngoắc tay: “Leo lên đây, ngồi vào lòng chị nè ông tướng!”. Gã mừng rỡ trèo lên xe ngồi lọt thỏm vào lòng cô chị nuôi xinh đẹp.

Thoạt đầu, Nguyệt cũng không nghĩ ngợi gì khi ôm cậu em nuôi trong lòng. Thế nhưng khi xe chuyển bánh, sự cọ sát giữa hai cơ thể khác giới khiến cô có chút bồi hồi. Tấm bạt che, đủ để những ý tưởng kỳ lạ phát sinh, và đủ để hai chị em không cùng huyết thống bớt đi sự xấu hổ cần thiết. Nguyệt bất giác thở dài rồi ghì xiết vòng tay ngang bụng thằng bé…. Nó cũng chẳng phải là trẻ con như ngoại hình loắt choắt dễ đánh lừa tâm lý phòng thủ của phụ nữ nên bắt đầu giở trò.

Nguyệt không còn tự chủ, cô nói nhỏ vào tai đứa em nuôi: “Em có thương chị Nguyệt không?” Dĩ nhiên là Năm Cam gật đầu. Về đến nhà, cô đưa thằng em nuôi ra sau nhà tắm rửa rồi rúc vào phòng riêng trước cái nhìn không chút nghi ngại của gia đình.

Từ đó, Nguyệt luôn tranh thủ cơ hội để “bày trò” với Năm Cam. Tất nhiên sau đó ít lâu, Nguyệt có thai. Cô giấu biệt tác giả cái bào thai với gia đình vì làm sao thuyết phục được mọi người thân đồng ý với cuộc tình trái khoáy của cô với đứa em nuôi mới 15 tuổi.

Thực ra, câu chuyện ai dụ ai trong mối tình Năm Cam đến thời điểm này chỉ được nói từ một phía bà Mai Thị Nguyệt. Bởi lúc còn sống, ông trùm sòng bạc chưa bao giờ thừa nhận mối quan hệ với người vợ đầu không hôn thú này. Từng ngồi tâm sự, kể về cuộc đời, bà Nguyệt khẳng định, bà chỉ hơn Năm Cam 1 tuổi.

Hai người đến với nhau là hoàn toàn tự nguyện. Người đàn bà này còn tiết lộ thêm thông tin: “Lúc Năm Cam đi tù, Trúc “mẫu hậu” đã lén lút qua lại với ông trùm giang hồ Sài Gòn lúc bấy giờ là Đại Cathay”.

 Đi tìm sự thật

Theo lời bà Nguyệt kể, lúc Năm Cam mới đặt chân vào giới giang hồ thì danh tiếng Đại Cathay đã bao trùm thế giới ngầm Sài Gòn. Trước năm 1975, Đại thao túng các băng nhóm tội phạm, bảo kê các sòng bạc, vũ trường… Quyền lực ngầm của ông trùm này khiến chính quyền Ngụy quyền không dám coi thường.

Bà bảo, trước năm 1975, Năm Cam chỉ là tay giang hồ mạt hạng, vài lần vào tù ra tội vì giết người, tổ chức đánh bạc. Ra tù, gã chỉ làm nhiệm vụ canh gác sòng bạc cho anh rể Bảy Xi. Một hôm, Bảy Xi sai tay chân thân tín của chạy hộc tốc qua tìm Năm Cam thông báo đến nhà có việc gấp.

Bước vào sòng me của Bảy Xi, Năm Cam đã thấy có hàng loạt gương mặt dữ dằn nhất của giới giang hồ – trong đó có Đại Cathay. Đại Cathay nét mặt lạnh tanh, nói: “Anh có bàn với anh Bảy rồi, bây giờ hỏi ý Năm Cam xem chú có bằng lòng giữ tiền phân phát chợ búa hằng ngày cho anh em không?”.

Truc-mau-hau

Trúc “mẫu hậu”. Ảnh Internet

Hàng ngày, Năm Cam nắm lấy tiền xâu để phân phát theo danh sách Đại cung cấp. Trong quãng thời gian này, Năm Cam đã tích luỹ được toàn bộ phương pháp tổ chức một sòng bạc có quy mô và cách vận hành nó. Đại Cathay lúc này không ghé sòng thường xuyên mà suốt ngày rong ruổi trên chiếc Ford Falcon mới cáu cạnh để đến tất cả các sòng bạc khác để thu tiền hụi chết. Năm Cam thoáng do dự. Về vai vế giang hồ, Năm Cam còn kém cả hàng đàn em cấp thấp của Đại Cathay, việc giữ tiền sòng quả vượt ngoài khả năng của y. Trước kia mọi chuyện tiền bạc ở sòng me này, Đại Cathay giao cho Sáng. Đây là người được Đại tin tưởng nhưng cũng chính anh ta hai lần bạo phổi lấy tiền xâu của cả sòng đi đánh bạc và vì vậy, đã biến mất!. Dù rất lo sợ nhưng Năm Cam cũng gật đầu đồng ý nhận việc mới. Từ hôm ấy, Năm Cam được nâng cấp trong hàng ngũ anh chị giang hồ bởi công việc tay hòm chìa khoá cho Đại Cathay.

Từ công việc giữ tiền sòng, Năm Cam bắt đầu nung nấu y tư tưởng bá chủ giang hồ. Năm Cam vốn là kẻ đa tình, hiếu sắc. Nhìn thấy Đại Cathay với những quyền lợi có thể thấy rõ là gái đẹp, tiền bạc và sự cung phụng của mọi người xung quanh, Năm Cam cảm thấy thèm muốn một địa vị giang hồ tầm cỡ như vậy.

Sau này, Năm Cam từng tâm sự với Trúc ‘”mẫu hậu” ước vọng đổi đời và thoát khỏi kiếp bần hàn. Cũng cần phải nói thêm, Trúc là người đàn bà đầy mưu mô, xảo quyệt và toàn bộ sự thành công của Năm Cam trong giới tội phạm ngầm đều có bàn tay của người đàn bà này góp sức. Vì vậy, khi biết Năm Cam được Đại Cathay trọng dụng, bà Trúc tìm mọi cơ hội tiếp cận, làm quen.

Bà Nguyệt kể rằng, chính do thường xuyên tiếp xúc, lại muốn chồng sớm có địa vị trong giới giang hồ nên bà Trúc đã dùng nhan sắc quyến rũ Đại Cathay. Bằng chứng là trong thời gian ngắn, Năm Cam đã được ông trùm giang hồ này cất nhắc giữ vị trí quan trọng, then chốt trong băng nhóm.

“Lúc ông Năm đi tù, đám đàn em đều biết bà Trúc thường xuyên lén lút qua lại với Đại Cathay và mượn tiền thăm nuôi chồng. Dân giang hồ đều biết nhưng không ai dám lên tiếng bàn chuyện vì cái bóng quá lớn của Đại. Hơn nữa, ông Năm sau này có biết chuyện nhưng vẫn phải “ngậm bồ ngọt” cho qua chuyện vì bản thân ổng cũng nhăng nhít hết cô này đến cô kia thì làm sao trách cứ được vợ mình”, bà Nguyệt cho biết.

Viết lách là gì? Viết lách là lao động

Chuyện phiếm trong bữa tối tại một quán ăn trên một con phố nhỏ mang tên một nàng công chúa, giữa tôi với một người bạn:

– Kể ra cũng hơi xấu hổ vì đi học thạc sĩ ở bên kia về mà viết lách lại kém quá.

– Ờ thì mày là dân kỹ thuật, chắc không phải viết mấy. Chứ như bọn tao thì viết suốt, toàn viết thôi.

– Ừ chủ yếu là làm việc chứ có viết mấy đâu.

– Đó, bọn tao thì chỉ có viết thôi chứ có làm việc gì đâu.

Đôi khi những người hay (phải) viết lách lại thích tự giễu mình như thế. Nhưng thôi nào, phải công bằng một tí, viết lách cũng là lao động chứ. Kể cả khi bạn viết nhật ký cá nhân thì bản chất nó vẫn là lao động.

Chẳng hiểu sao tôi cứ có cảm giác rằng có một số người nghĩ rằng viết lách là một hoạt động dễ như ăn cháo đối với những người hình như là đẻ ra đã có gien văn hay chữ tốt. Nghĩa là gi gỉ gì gi cái gì họ cũng viết được, viết lúc nào cũng được, cứ đặt bút xuống hoặc đặt tay xuống bàn phím là chữ nghĩa trong đầu rào rào chạy ra.

Hình minh họa
Hình minh họa

Trên thực tế, những người hay viết lách chẳng sớm thì muộn đều phải đối diện với một tình trạng gọi là writer’s block, tạm dịch là tắc mạch viết. Nghĩa là tự dưng chẳng viết được gì nữa. Có thể là cứ viết một hai từ, hoặc một hai câu lại xóa đi mà cũng có thể là cứ nhìn vào trang giấy hay màn hình máy tính hàng tiếng đồng hồ mà không nặn ra được một chữ nào. Tình trạng tắc mạch viết này có khi kéo dài đến hàng năm trời. Trên mạng có trăm phương nghìn kế người ta mách nhau làm thế nào để thoát khỏi tình trạng tắc mạch viết một cách mau chóng.

Kể cả khi không bị tắc mạch viết, nhiều người viết cũng cần có những điều kiện nhất định mới có thể viết được. Thường gặp nhất là nhu cầu được yên tĩnh không ai làm phiền. Ôi sao mà tôi yêu cái cau mày của Nicole Kidman trong phim “The hours” trong phân cảnh Virginia Woolf đang viết lách thì bị làm phiền đến thế chứ! Một trong những nỗi khó chịu lớn nhất cuộc đời tôi là đang viết thì có ai đó tự dưng bắt chuyện hoặc hỏi một câu hoặc có một âm thanh nào đó tự dưng gắt lên. Khi viết lách tôi thường cần một sự tập trung cao độ, kể cả khi đó là việc viết ra một thứ nhảm nhí cho mình mình đọc.

Tuy nhiên, giống như nhiều phụ nữ hay viết lách có con mọn, với tôi một ngoại lệ đáng yêu hoàn toàn chấp nhận được là con mèo 😀. Những người viết ở nhà trông con hay trông mèo đều biết cách làm thế nào để viết được với một đứa nhóc đang cắn chân mình hoặc chạy khắp nhà và la toáng lên.

Ngoài nhu cầu phổ biến về sự yên tĩnh, mỗi một người viết sẽ có một hoặc vài nhu cầu khác để có thể viết lách được. Có những nhu cầu đơn giản và dễ hiểu, ví dụ như hút thuốc, đồng thời cũng có đầy nhu cầu vô cùng kỳ quái và khó hiểu. Nếu bạn có hứng thú tìm hiểu thêm, bạn có thể google “weird writing habits” thì sẽ ra một lô một lốc những bài viết tiết lộ cho bạn biết những chuyện kiểu như ai thì thích đứng viết, ai thì thích nằm viết, và ai thì thích không mặc gì khi viết.

Nhắc tới “tìm hiểu thêm”, tính chất lao động của việc viết lách thể hiện rõ ở công việc này hơn là ở những đòi hỏi về “điều kiện lao động”. Tôi có cảm giác rằng một trong những thất bại lớn nhất của việc dạy văn ở bậc phổ thông ở Việt Nam hiện nay là không dạy cho học sinh hiểu được rằng viết lách cũng cần phải có tìm hiểu và nghiên cứu. Có thể đó là lý do vì sao tôi có cảm giác rằng nhiều người nghĩ rằng viết lách nghĩa là cứ đặt bút hoặc đặt tay xuống bàn phím là viết được, như có viết ở trên. Chuyện cũ nói lại: dạy văn ở phổ thông cơ bản đang là dạy học sinh cần phải học thuộc cái gì. Các thầy cô giáo giảng văn không phải là để gợi mở cho học trò tư duy mà là để “truyền đạt” lại một số cách hiểu một tác phẩm văn học và rồi sẽ chấm điểm các bài văn dựa vào sự ghi nhớ và nhắc lại được những cách hiểu đó. Barem chấm điểm môn văn luôn luôn phải có “đúng ý, đủ ý” bên cạnh một số yêu cầu khác dường như không quan trọng bằng.

Người bạn tốt của cách dạy như thế là các “bài văn mẫu” – một khái niệm với tôi là hơi nực cười. Không phải là chúng ta không cần các bài văn sẵn có để tham khảo; ngược lại, cái chúng ta cần chính là các bài văn để tham khảo – chứ không phải để làm mẫu. Tham khảo có nghĩa là đọc để biết người khác người ta nghĩ như thế về tác phẩm ấy, tác giả đó, chứ không phải là à người ta đã tổng kết là tác phẩm ấy, tác giả đó được hiểu như thế đó, ta chỉ cần ghi nhớ và viết lại y chang. Thảo luận văn học là một điều cần có ngay ở bậc phổ thông ở mọi lớp chứ không phải chỉ ở các lớp chuyên văn hay tới tận bậc đại học trong các chuyên ngành liên quan tới văn chương. Việc thảo luận ấy không chỉ tốt cho việc cảm thụ văn học mà còn vô cùng tốt cho việc tư duy về các vấn đề xã hội, nhân tình thế thái, vân vân. (Các vấn đề mà sớm hay muộn đám học trò cũng sẽ xôn xao bàn tán chém gió với nhau trong các hàng trà đá vỉa hè hay trong các quán cà phê hay trên các diễn đàn ảo tung chảo khi chúng lớn lên làm người lớn như ai.

Trên thực tế, phải tới bậc thạc sĩ tôi mới nhận ra mình đã bị ảnh hưởng nhiều như thế nào bởi lối học viết lách thụ động ấy. Dù nhiều giáo sư bảo tôi viết lách tốt, có hai người đã viết nhận xét vào bài luận của tôi đại ý là em tóm tắt những bài đọc rất tốt, nhưng tôi muốn em viết nhiều hơn về quan điểm của cá nhân em về chủ đề của bài luận. Em nghĩ gì về những quan điểm của các bài báo và các cuốn sách mà chúng ta đọc?

Sau các nhận xét ấy, mỗi khi viết luận tôi lại tự hỏi mình, thế rốt cục là tôi nghĩ gì về cái vấn đề mà tôi đang viết? Rồi tôi nhận ra là điều ấy thật khó. Những gì người ta – các học giả nghiên cứu lâu năm – đã nghĩ ra trước khi tôi kịp nghĩ gì có khi đọc tới đọc lui còn chưa hiểu được hết, thử hỏi tôi còn biết nghĩ gì nữa. Tôi nói chuyện với mấy bạn học người Mỹ và tụi nó bảo cũng thấy khó khăn như tôi trong việc “nghĩ gì nữa”. Nhưng rồi chúng tôi cứ phải tập nghĩ từ bài luận này sang bài luận khác cho tới khi hình thành một thói quen cứ đọc là phải nghĩ: tôi nghĩ gì về việc ông bà nào đó nghĩ gì, viết gì, nói gì, bất kể ông bà ấy là ai, được thiên hạ tung hô hay bị nhân gian chửi rủa như thế nào.

Khi bạn viết, điều quan trọng nhất không phải là ai đó nghĩ gì mà là bạn nghĩ gì.

Tóm lại, những gì viết nãy giờ là muốn nói đến hai khía cạnh mang tính chất lao động của công việc viết lách: (1) là phải tìm hiểu, nghiên cứu, đọc tài liệu tham khảo về vấn đề mà mình viết; (2) là phải nghĩ cho ra bản thân mình chứ không phải bất kỳ một ai khác nghĩ gì về vấn đề mà mình viết.

Giờ nói tới khía cạnh thứ ba thể hiện tính chất lao động của việc viết lách, ấy chính là việc viết. Hay đúng hơn là việc viết đi viết lại, viết tới viết lui cho tới khi nào cảm thấy những gì mình viết ra là đúng với cái mà mình đang nghĩ trong đầu mà khi người khác đọc người ta có thể hiểu được mình muốn nói gì.

Dĩ nhiên có những bài viết là sản phẩm của “viết phát ăn liền”, quả thực là đặt bút xuống hoặc đặt tay xuống bàn phím là chữ nghĩa rào rào chạy ra lấp đầy những trang trắng trước mặt người viết, rồi gần như không phải sửa sang gì cứ thế đem xuất bản (post) là thiên hạ rào rào nhảy vào like và phát tán. Nhưng với những người viết lách thường xuyên, chuyện viết đi viết lại, viết tới viết lui, viết viết xóa xóa, thậm chí viết đến phát khóc, bỏ ăn, mất ngủ vì viết mãi mà không ra được như mình mong muốn là chuyện rất bình thường. Bởi thế nên nếu bạn đang phải viết gì đó mà thấy viết mãi không ra cái gì, thậm chí là mãi không viết được ra cái gì, thì điều đó không có nghĩa là bạn không có khả năng viết lách về cái mà bạn đang phải viết mà chỉ là có thể bạn sẽ phải bước vào một giai đoạn lao động khổ sai hơn nữa trước khi có thể nhìn thấy ánh sáng ở cuối đường hầm mà thôi. Thường thì những lúc như thế cứ viết bừa ra mọi thứ đang nhảy múa trong đầu bạn, không cần chúng phải có nghĩa, không cần chúng phải logic hay liên quan tới nhau, cứ phải viết ra rồi tính tiếp.

Mà nhân tiện nhắc tới việc viết đi viết lại, xin chia sẻ một lời khuyên dành cho người viết lách mà tôi đọc được cách đây nhiều năm, có bắt chước làm theo, và cảm thấy vô cùng chí lý, ấy là đừng vứt đi bất cứ thứ gì mình viết. Làm được việc này không phải dễ vì đôi khi (hoặc nhiều khi) đọc lại vài thứ mình viết thấy chúng sao mà ngô nghê, nông cạn, sai bét, buồn cười không phải lối, quá đau khổ, quá sướt mướt, hoặc chứa đựng muôn vàn sự dở hơi khác.

Coi trong phim hoặc trong chính đời thực của chúng ta có một phân cảnh dễ gặp là người viết vo nát mảnh giấy chứa đựng những gì mình vừa viết ra, có khi là cả nguyên một trang chữ hoặc có khi chỉ là một hai câu, rồi ném cái viên giấy ấy vào sọt rác hoặc vào góc nhà cho bõ tức vì viết chán quá. Tốt nhất là nên ném vào góc nhà, hoặc vào một cái thùng rác sạch (chuyên đựng giấy bỏ chẳng hạn) để khi cơn tức giận qua đi thì hãy gom chúng lại, mở ra, vuốt cho phẳng phiu, rồi đem cất vào một cái hộp nào đó. Thực tế là nhiều khi đọc lại những gì ta đã từng cho là dở hơi và đáng xấu hổ lại cho ta những ý tưởng viết lách mới hoặc soi sáng ra một điều gì đó cho cái đầu lúc nào cũng ngổn ngang suy nghĩ của ta.

(Giờ tôi hầu như không viết trên giấy, nhưng trong máy tính phải có vài file để phục vụ cho việc viết đủ thứ lăng nhăng xì cuội không đầu không cuối và cứ giữ lại hết tất tật những thứ chổi cùn rế rách ấy.)

Tóm lại, bài này tuy viết theo văn phong lan man nhưng chỉ có một ý chính thôi: viết lách có thể là nhiều thứ – là nghề nghiệp tay trái hoặc chân phải hoặc là sở thích cá nhân hoặc là một công việc dù ghét cay ghét đắng nhưng vẫn phải làm – nhưng dù là gì thì nó cũng là một dạng lao động đòi hỏi người lao động phải bỏ thời gian và công sức ra để làm, có lúc buồn, có lúc vui, có lúc nhàn hạ, có lúc lại khốn khổ không ai bằng. 

Theo nguyenhonganh.wordpress.com

Khám phá 6 cách viết lách biến nó không còn là cơn ác mộng

Khả năng truyền đạt qua ngôn từ rất quan trọng, dù cho bạn là CEO của một công ty startup đang viết thư cập nhật tình hình hiện tại của doanh nghiệp để gửi tới các nhà đầu tư, hay là khi bạn trau chuốt một bản miêu tả công việc hoàn hảo để thuê nhân viên đầu tiên của mình. Thật không may, các thiên tài viết lách thường hiếm gặp trên đời. Nhưng vẫn còn đó hy vọng với những người bình thường như chúng ta.

Hình minh họa
Hình minh họa

Dưới đây là 6 cách giúp mọi thứ bạn viết ra trở nên mạch lạc hơn:

1. CHÚ TRỌNG VÀO NGỮ PHÁP

Ngữ pháp là xương sống tạo nên sự hiệu quả trong sự truyền đạt. Nêu bạn đặt một dấu phẩy ở sai chỗ, cho dù bài viết của bạn có tốt đến đâu, người đọc vẫn có thể hiểu sai mục đích của bạn.

2. VIẾT NGẮN GỌN

Một khi bạn đã làm chủ ngữ được pháp, hãy đọc kỹ những gì bạn đã viết và viết ngắn gọn lại. Hầu hết những người viết kém đều dùng nhiều từ ngữ thừa thãi. Nếu bạn thật sự hiểu một vấn đề, bạn có thể truyền đạt nó một cách súc tích.

Nếu bạn cần một mẹo nhanh gọn để lọc ra những từ không cần thiết, hãy sử dụng tổ hợp phím Ctrl + F + “một cách” để xem xem bạn dùng cụm từ thừa thãi đến đâu và loại bỏ nó. Với tiếng Anh, hãy thay “một cách” bằng “ly” để tìm ra các trạng ngữ không cần thiết.

3. TRÁNH XAO NHÃNG

Tập trung có thể là một điều khá khó (nhất là đối với các doanh nhân bận rộn), nhưng đây là điều tối quan trọng trong viết lách. Bạn có thể sử dụng phần mềm để giảm thiểu tối đa những điều làm bạn phân tâm và có thể tập trung viết lách trong khoảng thời gian kéo dài.

Microsoft Word có một công cụ tên là “Focus View”, phóng to cửa sổ đến mức chiếm cả màn hình, cũng như chặn các thông báo từ desktop mà bạn có thể đã thiết lập từ trước đó. Nếu bạn thực sự có vấn đề với kiểm soát bản thân, hãy tắt hẳn Wi-Fi đi.

4. KIỂM TRA NỘI DUNG MÌNH VIẾT RA

Mục đích cuối cùng của việc viết lách của bạn là để người khác đọc, vậy nên quan trọng nhất là phải phân tích xem bài viết có dễ hiểu không. Bạn nên loại bỏ những từ ngữ sáo rỗng (cliché), bị lạm dụng, dư thừa, có thể giết chết hồn của bài viết và làm người đọc mất hứng.

Ngay cả những người viết có mục đích trong sáng nhất vẫn có thể rơi vào tình trạng vô tình sao chép bài viết khác. Hãy chắc chắn rằng bạn đang viết trong khuôn khổ cho phép bằng cách kiểm tra bài viết bằng công cụ chống sao chép.

Cách viêt của bạn cũng phản ánh cái nhìn về giới tính. Thế giới kinh doanh theo quan niệm cũ kỹ là chốn dành riêng cho đàn ông, vậy nên tùy theo đối tượng độc giả và văn phong bạn muốn sử dụng, bạn nên để ý tới việc dùng từ trung lập để tránh sự thiên vị giới tính.

5. TỔ CHỨC CÁCH VIẾT CỦA BẠN

Lập sơ đồ tư duy bằng các công cụ như MindMeister có thể giúp bạn bóc tách các suy nghĩ và thiết lập các ý tưởng bạn muốn truyền đạt dưới dạng sơ đồ.

Một mẹo nữa là đầu tiên hãy viết ra các câu hỏi mà bài viết sẽ trả lời. Sau đó sắp xếp câu trả lời theo mạch ý thức và tổ chức chúng theo một vòng tròn. Theo kinh nghiệm của chúng tôi, những người từng gặp khó khăn về truyền đạt có thể diễn đạt những áng văn hay khi họ tổ chức suy nghĩ theo cách này.

Cuối cùng, hãy lập thời gian biểu cho việc viết lách, và tạo ra một giới hạn cứng về thời gian. Ví dụ, 2 lần mỗi tuần bạn có thể dành hẳn 1 giờ để viết vào buổi sáng. Trong thời gian đó, hãy ngồi xuống, đặt đồng hồ bấm giờ, và cố gắng viết càng nhiều càng tốt. Đừng lo về lựa chọn từ ngữ hay ngữ pháp; bạn có thể trau chuốt chúng sau này.

6. THUÊ NGƯỜI BIÊN TẬP

Nếu bạn đã viện đến các nguồn trợ giúp và vẫn nghi ngờ khả năng của mình, đây là lúc nhờ đến sự giúp đỡ của những người biên tập chuyên nghiệp. Tùy theo nhu cầu của bạn, bạn có thể thuê dịch vụ của các công ty cung cấp nội dung để giúp đỡ bạn tạo ra nội dung và biên tập hoăc bạn có thể thuê biên tập tự do.

Nhờ đến sự tư vẫn của các đồng nghiệp có kinh nghiệm biên tập cũng là một cách tốt giúp bạn cải thiện bài viết. Và nếu bạn có một kỹ năng đặc biệt, hai bên có thể trao đổi để cùng có lợi.

Ở trên là 6 cách có thể giúp bạn cải thiện được cách viết bài. Hy vọng bài này có thể giúp ích cho bạn. 

Nguồn: Saga.vn