Viết lách là gì? Viết lách là lao động

Chuyện phiếm trong bữa tối tại một quán ăn trên một con phố nhỏ mang tên một nàng công chúa, giữa tôi với một người bạn:

– Kể ra cũng hơi xấu hổ vì đi học thạc sĩ ở bên kia về mà viết lách lại kém quá.

– Ờ thì mày là dân kỹ thuật, chắc không phải viết mấy. Chứ như bọn tao thì viết suốt, toàn viết thôi.

– Ừ chủ yếu là làm việc chứ có viết mấy đâu.

– Đó, bọn tao thì chỉ có viết thôi chứ có làm việc gì đâu.

Đôi khi những người hay (phải) viết lách lại thích tự giễu mình như thế. Nhưng thôi nào, phải công bằng một tí, viết lách cũng là lao động chứ. Kể cả khi bạn viết nhật ký cá nhân thì bản chất nó vẫn là lao động.

Chẳng hiểu sao tôi cứ có cảm giác rằng có một số người nghĩ rằng viết lách là một hoạt động dễ như ăn cháo đối với những người hình như là đẻ ra đã có gien văn hay chữ tốt. Nghĩa là gi gỉ gì gi cái gì họ cũng viết được, viết lúc nào cũng được, cứ đặt bút xuống hoặc đặt tay xuống bàn phím là chữ nghĩa trong đầu rào rào chạy ra.

Hình minh họa
Hình minh họa

Trên thực tế, những người hay viết lách chẳng sớm thì muộn đều phải đối diện với một tình trạng gọi là writer’s block, tạm dịch là tắc mạch viết. Nghĩa là tự dưng chẳng viết được gì nữa. Có thể là cứ viết một hai từ, hoặc một hai câu lại xóa đi mà cũng có thể là cứ nhìn vào trang giấy hay màn hình máy tính hàng tiếng đồng hồ mà không nặn ra được một chữ nào. Tình trạng tắc mạch viết này có khi kéo dài đến hàng năm trời. Trên mạng có trăm phương nghìn kế người ta mách nhau làm thế nào để thoát khỏi tình trạng tắc mạch viết một cách mau chóng.

Kể cả khi không bị tắc mạch viết, nhiều người viết cũng cần có những điều kiện nhất định mới có thể viết được. Thường gặp nhất là nhu cầu được yên tĩnh không ai làm phiền. Ôi sao mà tôi yêu cái cau mày của Nicole Kidman trong phim “The hours” trong phân cảnh Virginia Woolf đang viết lách thì bị làm phiền đến thế chứ! Một trong những nỗi khó chịu lớn nhất cuộc đời tôi là đang viết thì có ai đó tự dưng bắt chuyện hoặc hỏi một câu hoặc có một âm thanh nào đó tự dưng gắt lên. Khi viết lách tôi thường cần một sự tập trung cao độ, kể cả khi đó là việc viết ra một thứ nhảm nhí cho mình mình đọc.

Tuy nhiên, giống như nhiều phụ nữ hay viết lách có con mọn, với tôi một ngoại lệ đáng yêu hoàn toàn chấp nhận được là con mèo 😀. Những người viết ở nhà trông con hay trông mèo đều biết cách làm thế nào để viết được với một đứa nhóc đang cắn chân mình hoặc chạy khắp nhà và la toáng lên.

Ngoài nhu cầu phổ biến về sự yên tĩnh, mỗi một người viết sẽ có một hoặc vài nhu cầu khác để có thể viết lách được. Có những nhu cầu đơn giản và dễ hiểu, ví dụ như hút thuốc, đồng thời cũng có đầy nhu cầu vô cùng kỳ quái và khó hiểu. Nếu bạn có hứng thú tìm hiểu thêm, bạn có thể google “weird writing habits” thì sẽ ra một lô một lốc những bài viết tiết lộ cho bạn biết những chuyện kiểu như ai thì thích đứng viết, ai thì thích nằm viết, và ai thì thích không mặc gì khi viết.

Nhắc tới “tìm hiểu thêm”, tính chất lao động của việc viết lách thể hiện rõ ở công việc này hơn là ở những đòi hỏi về “điều kiện lao động”. Tôi có cảm giác rằng một trong những thất bại lớn nhất của việc dạy văn ở bậc phổ thông ở Việt Nam hiện nay là không dạy cho học sinh hiểu được rằng viết lách cũng cần phải có tìm hiểu và nghiên cứu. Có thể đó là lý do vì sao tôi có cảm giác rằng nhiều người nghĩ rằng viết lách nghĩa là cứ đặt bút hoặc đặt tay xuống bàn phím là viết được, như có viết ở trên. Chuyện cũ nói lại: dạy văn ở phổ thông cơ bản đang là dạy học sinh cần phải học thuộc cái gì. Các thầy cô giáo giảng văn không phải là để gợi mở cho học trò tư duy mà là để “truyền đạt” lại một số cách hiểu một tác phẩm văn học và rồi sẽ chấm điểm các bài văn dựa vào sự ghi nhớ và nhắc lại được những cách hiểu đó. Barem chấm điểm môn văn luôn luôn phải có “đúng ý, đủ ý” bên cạnh một số yêu cầu khác dường như không quan trọng bằng.

Người bạn tốt của cách dạy như thế là các “bài văn mẫu” – một khái niệm với tôi là hơi nực cười. Không phải là chúng ta không cần các bài văn sẵn có để tham khảo; ngược lại, cái chúng ta cần chính là các bài văn để tham khảo – chứ không phải để làm mẫu. Tham khảo có nghĩa là đọc để biết người khác người ta nghĩ như thế về tác phẩm ấy, tác giả đó, chứ không phải là à người ta đã tổng kết là tác phẩm ấy, tác giả đó được hiểu như thế đó, ta chỉ cần ghi nhớ và viết lại y chang. Thảo luận văn học là một điều cần có ngay ở bậc phổ thông ở mọi lớp chứ không phải chỉ ở các lớp chuyên văn hay tới tận bậc đại học trong các chuyên ngành liên quan tới văn chương. Việc thảo luận ấy không chỉ tốt cho việc cảm thụ văn học mà còn vô cùng tốt cho việc tư duy về các vấn đề xã hội, nhân tình thế thái, vân vân. (Các vấn đề mà sớm hay muộn đám học trò cũng sẽ xôn xao bàn tán chém gió với nhau trong các hàng trà đá vỉa hè hay trong các quán cà phê hay trên các diễn đàn ảo tung chảo khi chúng lớn lên làm người lớn như ai.

Trên thực tế, phải tới bậc thạc sĩ tôi mới nhận ra mình đã bị ảnh hưởng nhiều như thế nào bởi lối học viết lách thụ động ấy. Dù nhiều giáo sư bảo tôi viết lách tốt, có hai người đã viết nhận xét vào bài luận của tôi đại ý là em tóm tắt những bài đọc rất tốt, nhưng tôi muốn em viết nhiều hơn về quan điểm của cá nhân em về chủ đề của bài luận. Em nghĩ gì về những quan điểm của các bài báo và các cuốn sách mà chúng ta đọc?

Sau các nhận xét ấy, mỗi khi viết luận tôi lại tự hỏi mình, thế rốt cục là tôi nghĩ gì về cái vấn đề mà tôi đang viết? Rồi tôi nhận ra là điều ấy thật khó. Những gì người ta – các học giả nghiên cứu lâu năm – đã nghĩ ra trước khi tôi kịp nghĩ gì có khi đọc tới đọc lui còn chưa hiểu được hết, thử hỏi tôi còn biết nghĩ gì nữa. Tôi nói chuyện với mấy bạn học người Mỹ và tụi nó bảo cũng thấy khó khăn như tôi trong việc “nghĩ gì nữa”. Nhưng rồi chúng tôi cứ phải tập nghĩ từ bài luận này sang bài luận khác cho tới khi hình thành một thói quen cứ đọc là phải nghĩ: tôi nghĩ gì về việc ông bà nào đó nghĩ gì, viết gì, nói gì, bất kể ông bà ấy là ai, được thiên hạ tung hô hay bị nhân gian chửi rủa như thế nào.

Khi bạn viết, điều quan trọng nhất không phải là ai đó nghĩ gì mà là bạn nghĩ gì.

Tóm lại, những gì viết nãy giờ là muốn nói đến hai khía cạnh mang tính chất lao động của công việc viết lách: (1) là phải tìm hiểu, nghiên cứu, đọc tài liệu tham khảo về vấn đề mà mình viết; (2) là phải nghĩ cho ra bản thân mình chứ không phải bất kỳ một ai khác nghĩ gì về vấn đề mà mình viết.

Giờ nói tới khía cạnh thứ ba thể hiện tính chất lao động của việc viết lách, ấy chính là việc viết. Hay đúng hơn là việc viết đi viết lại, viết tới viết lui cho tới khi nào cảm thấy những gì mình viết ra là đúng với cái mà mình đang nghĩ trong đầu mà khi người khác đọc người ta có thể hiểu được mình muốn nói gì.

Dĩ nhiên có những bài viết là sản phẩm của “viết phát ăn liền”, quả thực là đặt bút xuống hoặc đặt tay xuống bàn phím là chữ nghĩa rào rào chạy ra lấp đầy những trang trắng trước mặt người viết, rồi gần như không phải sửa sang gì cứ thế đem xuất bản (post) là thiên hạ rào rào nhảy vào like và phát tán. Nhưng với những người viết lách thường xuyên, chuyện viết đi viết lại, viết tới viết lui, viết viết xóa xóa, thậm chí viết đến phát khóc, bỏ ăn, mất ngủ vì viết mãi mà không ra được như mình mong muốn là chuyện rất bình thường. Bởi thế nên nếu bạn đang phải viết gì đó mà thấy viết mãi không ra cái gì, thậm chí là mãi không viết được ra cái gì, thì điều đó không có nghĩa là bạn không có khả năng viết lách về cái mà bạn đang phải viết mà chỉ là có thể bạn sẽ phải bước vào một giai đoạn lao động khổ sai hơn nữa trước khi có thể nhìn thấy ánh sáng ở cuối đường hầm mà thôi. Thường thì những lúc như thế cứ viết bừa ra mọi thứ đang nhảy múa trong đầu bạn, không cần chúng phải có nghĩa, không cần chúng phải logic hay liên quan tới nhau, cứ phải viết ra rồi tính tiếp.

Mà nhân tiện nhắc tới việc viết đi viết lại, xin chia sẻ một lời khuyên dành cho người viết lách mà tôi đọc được cách đây nhiều năm, có bắt chước làm theo, và cảm thấy vô cùng chí lý, ấy là đừng vứt đi bất cứ thứ gì mình viết. Làm được việc này không phải dễ vì đôi khi (hoặc nhiều khi) đọc lại vài thứ mình viết thấy chúng sao mà ngô nghê, nông cạn, sai bét, buồn cười không phải lối, quá đau khổ, quá sướt mướt, hoặc chứa đựng muôn vàn sự dở hơi khác.

Coi trong phim hoặc trong chính đời thực của chúng ta có một phân cảnh dễ gặp là người viết vo nát mảnh giấy chứa đựng những gì mình vừa viết ra, có khi là cả nguyên một trang chữ hoặc có khi chỉ là một hai câu, rồi ném cái viên giấy ấy vào sọt rác hoặc vào góc nhà cho bõ tức vì viết chán quá. Tốt nhất là nên ném vào góc nhà, hoặc vào một cái thùng rác sạch (chuyên đựng giấy bỏ chẳng hạn) để khi cơn tức giận qua đi thì hãy gom chúng lại, mở ra, vuốt cho phẳng phiu, rồi đem cất vào một cái hộp nào đó. Thực tế là nhiều khi đọc lại những gì ta đã từng cho là dở hơi và đáng xấu hổ lại cho ta những ý tưởng viết lách mới hoặc soi sáng ra một điều gì đó cho cái đầu lúc nào cũng ngổn ngang suy nghĩ của ta.

(Giờ tôi hầu như không viết trên giấy, nhưng trong máy tính phải có vài file để phục vụ cho việc viết đủ thứ lăng nhăng xì cuội không đầu không cuối và cứ giữ lại hết tất tật những thứ chổi cùn rế rách ấy.)

Tóm lại, bài này tuy viết theo văn phong lan man nhưng chỉ có một ý chính thôi: viết lách có thể là nhiều thứ – là nghề nghiệp tay trái hoặc chân phải hoặc là sở thích cá nhân hoặc là một công việc dù ghét cay ghét đắng nhưng vẫn phải làm – nhưng dù là gì thì nó cũng là một dạng lao động đòi hỏi người lao động phải bỏ thời gian và công sức ra để làm, có lúc buồn, có lúc vui, có lúc nhàn hạ, có lúc lại khốn khổ không ai bằng. 

Theo nguyenhonganh.wordpress.com

Khám phá 6 cách viết lách biến nó không còn là cơn ác mộng

Khả năng truyền đạt qua ngôn từ rất quan trọng, dù cho bạn là CEO của một công ty startup đang viết thư cập nhật tình hình hiện tại của doanh nghiệp để gửi tới các nhà đầu tư, hay là khi bạn trau chuốt một bản miêu tả công việc hoàn hảo để thuê nhân viên đầu tiên của mình. Thật không may, các thiên tài viết lách thường hiếm gặp trên đời. Nhưng vẫn còn đó hy vọng với những người bình thường như chúng ta.

Hình minh họa
Hình minh họa

Dưới đây là 6 cách giúp mọi thứ bạn viết ra trở nên mạch lạc hơn:

1. CHÚ TRỌNG VÀO NGỮ PHÁP

Ngữ pháp là xương sống tạo nên sự hiệu quả trong sự truyền đạt. Nêu bạn đặt một dấu phẩy ở sai chỗ, cho dù bài viết của bạn có tốt đến đâu, người đọc vẫn có thể hiểu sai mục đích của bạn.

2. VIẾT NGẮN GỌN

Một khi bạn đã làm chủ ngữ được pháp, hãy đọc kỹ những gì bạn đã viết và viết ngắn gọn lại. Hầu hết những người viết kém đều dùng nhiều từ ngữ thừa thãi. Nếu bạn thật sự hiểu một vấn đề, bạn có thể truyền đạt nó một cách súc tích.

Nếu bạn cần một mẹo nhanh gọn để lọc ra những từ không cần thiết, hãy sử dụng tổ hợp phím Ctrl + F + “một cách” để xem xem bạn dùng cụm từ thừa thãi đến đâu và loại bỏ nó. Với tiếng Anh, hãy thay “một cách” bằng “ly” để tìm ra các trạng ngữ không cần thiết.

3. TRÁNH XAO NHÃNG

Tập trung có thể là một điều khá khó (nhất là đối với các doanh nhân bận rộn), nhưng đây là điều tối quan trọng trong viết lách. Bạn có thể sử dụng phần mềm để giảm thiểu tối đa những điều làm bạn phân tâm và có thể tập trung viết lách trong khoảng thời gian kéo dài.

Microsoft Word có một công cụ tên là “Focus View”, phóng to cửa sổ đến mức chiếm cả màn hình, cũng như chặn các thông báo từ desktop mà bạn có thể đã thiết lập từ trước đó. Nếu bạn thực sự có vấn đề với kiểm soát bản thân, hãy tắt hẳn Wi-Fi đi.

4. KIỂM TRA NỘI DUNG MÌNH VIẾT RA

Mục đích cuối cùng của việc viết lách của bạn là để người khác đọc, vậy nên quan trọng nhất là phải phân tích xem bài viết có dễ hiểu không. Bạn nên loại bỏ những từ ngữ sáo rỗng (cliché), bị lạm dụng, dư thừa, có thể giết chết hồn của bài viết và làm người đọc mất hứng.

Ngay cả những người viết có mục đích trong sáng nhất vẫn có thể rơi vào tình trạng vô tình sao chép bài viết khác. Hãy chắc chắn rằng bạn đang viết trong khuôn khổ cho phép bằng cách kiểm tra bài viết bằng công cụ chống sao chép.

Cách viêt của bạn cũng phản ánh cái nhìn về giới tính. Thế giới kinh doanh theo quan niệm cũ kỹ là chốn dành riêng cho đàn ông, vậy nên tùy theo đối tượng độc giả và văn phong bạn muốn sử dụng, bạn nên để ý tới việc dùng từ trung lập để tránh sự thiên vị giới tính.

5. TỔ CHỨC CÁCH VIẾT CỦA BẠN

Lập sơ đồ tư duy bằng các công cụ như MindMeister có thể giúp bạn bóc tách các suy nghĩ và thiết lập các ý tưởng bạn muốn truyền đạt dưới dạng sơ đồ.

Một mẹo nữa là đầu tiên hãy viết ra các câu hỏi mà bài viết sẽ trả lời. Sau đó sắp xếp câu trả lời theo mạch ý thức và tổ chức chúng theo một vòng tròn. Theo kinh nghiệm của chúng tôi, những người từng gặp khó khăn về truyền đạt có thể diễn đạt những áng văn hay khi họ tổ chức suy nghĩ theo cách này.

Cuối cùng, hãy lập thời gian biểu cho việc viết lách, và tạo ra một giới hạn cứng về thời gian. Ví dụ, 2 lần mỗi tuần bạn có thể dành hẳn 1 giờ để viết vào buổi sáng. Trong thời gian đó, hãy ngồi xuống, đặt đồng hồ bấm giờ, và cố gắng viết càng nhiều càng tốt. Đừng lo về lựa chọn từ ngữ hay ngữ pháp; bạn có thể trau chuốt chúng sau này.

6. THUÊ NGƯỜI BIÊN TẬP

Nếu bạn đã viện đến các nguồn trợ giúp và vẫn nghi ngờ khả năng của mình, đây là lúc nhờ đến sự giúp đỡ của những người biên tập chuyên nghiệp. Tùy theo nhu cầu của bạn, bạn có thể thuê dịch vụ của các công ty cung cấp nội dung để giúp đỡ bạn tạo ra nội dung và biên tập hoăc bạn có thể thuê biên tập tự do.

Nhờ đến sự tư vẫn của các đồng nghiệp có kinh nghiệm biên tập cũng là một cách tốt giúp bạn cải thiện bài viết. Và nếu bạn có một kỹ năng đặc biệt, hai bên có thể trao đổi để cùng có lợi.

Ở trên là 6 cách có thể giúp bạn cải thiện được cách viết bài. Hy vọng bài này có thể giúp ích cho bạn. 

Nguồn: Saga.vn

10 bí quyết để viết nên một nội dung cuốn hút

Để thu hút sự chú ý của các khách hàng và khiến họ trung thành với doanh nghiệp của bạn hơn, bạn cần viết nên những nội dung thật cuốn hút. Ngay cả khi bạn không nghĩ mình có khả năng viết lách thì 10 bí quyết dưới đây sẽ giúp bạn “trau chuốt” cho tác phẩm của mình.

Nhiều chủ doanh nghiệp nhỏ không nghĩ mình là người giỏi viết, nhưng thực tế, việc viết lách đóng vai trò chủ chốt trong việc vận hành một doanh nghiệp thành công. Viết, nói cho cùng, không chỉ là một hình thức giao tiếp, nó còn là một hình thức tạo dựng kể chuyện giàu ý nghĩa, tạo dựng sự kết nối và xây dựng thương hiệu.

Dù bạn không coi mình là một người viết giỏi, thì hãy tham khảo 10 bí quyết dưới đây. Chúng sẽ giúp bạn thổi hồn cuộc sống vào bài viết cũng như công việc kinh doanh của bạn.

Hình minh họa
Hình minh họa

1. KỂ MỘT CÂU CHUYỆN

Kể chuyện là một yếu tố quan trọng trong nghệ thuật kinh doanh. Việc kể những câu chuyện về thương hiệu, sản phẩm hoặc dịch vụ trên một trang blog hoặc trên các phương tiện thông tin đại chúng là một cách để kết nối với các khách hàng hiện tại cũng như các khách hàng tiềm năng và khiến họ hiểu rõ hơn về công ty. Câu chuyện của bạn có thể được trình bày dưới dạng một đoạn Tweet, một bài đăng hay một e-book. Nhưng dù chọn hình thức gì, bạn cũng cần nghĩ về các yếu tố cơ bản của việc kể chuyện: cốt truyện, bối cảnh và nhân vật –  và sử dụng chúng để tạo nên những câu chuyện giàu ý nghĩa mà mọi nguời sẽ nhớ mãi.

2. QUAN SÁT

Khả năng viết tốt bắt nguồn từ việc quan sát thế giới. Hãy ngắm nhìn, lắng nghe và ghi chép. Hãy quan sát chính mình, các nhân viên và các khách hàng, và sau đó chuyển những quan sát đó thành những câu chuyện.

3. VIẾT NHẬT KÝ

Thật không dễ để ngày nào cũng viết, nhưng nếu làm được điều này, bạn sẽ trở thành một cây bút “cứng tay”. Việc sở hữu một cuốn sổ nhật ký có thể giúp bạn viết về những hoạt động thường nhật. Hãy ghi lại những ý tưởng, suy nghĩ và câu hỏi của bạn, sau một thời gian hãy nhìn lại chúng để xem liệu bạn có thể phát triển chúng thêm không.

4. VIẾT TỰ DO

Viết tự do – hay còn goi là brainstorming trên giấy – sẽ giúp trí não bạn hình thành các liên kết mà không hình thức nào có thể làm được. Bạn sẽ rất ngạc nhiên với những ý tưởng có được khi viết tự do. Hãy bắt đầu với một câu hỏi hoặc một hình ảnh, và xem cây bút và trí não sẽ đưa bạn đến đâu.

5. CHIA SẺ NHỮNG GÌ BẠN VIẾT

Đừng lo ngai về những lời nhận xét về bài viết của bạn. Việc để nguời khác đọc và góp ý về những gì bạn làm sẽ giúp chúng trở nên tốt hơn, và nó sẽ đem lại những ý tưởng về cách chỉnh sửa, phát triển hay sử dụng những bài viết đó như thế nào.

6. SỬ DỤNG CÁC ĐỘNG TỪ Ở DẠNG CHỦ ĐỘNG

Hãy tránh sử dụng thể bị động bất cứ khi nào có thể. Thay vì viết: “Rượu vang của chúng tôi được coi là loại rượi ngon nhất vùng” thì bạn có thể viết: “Các khách hàng đã bầu chọn rượu của chúng tôi là loại rượu vang merlot ngon nhất vùng”. Những động từ có “trọng lượng” thể hiện hành động và hành động sẽ giúp bạn bán được hàng.

7. VIẾT MỘT ĐOẠN MỞ ĐẦU HẤP DẪN

Hình minh họa
Hình minh họa

Các tiểu thuyết gia và các nhà báo thường làm việc này, và bạn – một doanh nhân – cũng nên làm như vậy. Hãy nhanh chóng vẽ ra trong tâm trí nguời đọc một hình ảnh đáng ngạc nhiên, một lời khẳng định thúc đẩy tính tò mò hoặc một cảnh tượng rõ ràng – bất cứ thứ gì khiến họ muốn đọc tiếp để tìm xem điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.

8. DÙNG NGÔN NGỮ ĐƠN GIẢN

Một số người nghĩ rằng, từ ngữ càng “đao to búa lớn” thì bài viết sẽ càng hay. Tuy nhiên, không phải trường hợp nào điều đó cũng đúng. Bài viết hay nhất thường rất đơn giản, tự do, đi thẳng vào vấn đề mà không phải dùng quá nhiều những từ ngữ hoa mỹ. hãy sử dụng ngôn ngữ mạnh mẽ, giàu tính hình tượng và thi vị nhưng đừng dùng những từ ngữ to tát, rắc rối chỉ đế nghe có vẻ ấn tượng

9. CÂN NHẮC ĐẾN ĐỐI TƯỢNG NGƯỜI ĐỌC

Các diễn giả từ thời Aristotle đã hiểu được tầm quan trọng của việc biết rõ đối tượng khán giả. Hãy nghĩ xem khán giản của bạn là ai, họ hy vọng gì và mong muốn gì, sau đó thiết kế bài viết của bạn sao cho “vừa vặn” nhất với họ. Chẳng hạn, hãy tránh dùng các biệt ngữ vì khán giả của bạn có thể không hiểu chúng. Hãy coi việc viết lách như một hình thức bán hàng –  bạn muốn mọi người mua những câu chuyện và ý tưởng của bạn. Và cũng như khi bán hàng, việc nắm bắt được nhu cầu và mong muốn của khách hàng khi viết lách là rất quan trọng.

10. HÃY ĐƯA RA MINH HOẠ CHỨ ĐỪNG CHỈ KỂ XUÔNG

Đây là lời khuyên kinh điển dành cho những nhà văn sáng tạo, và nó cũng có tác dụng với những chủ doanh nghiệp như bạn. Khi bạn muốn bán một sản phẩm hay dịch vụ, hãy thể hiện nó dưới dạng hành động. Hãy miêu tả và xem nó được sử dụng ra sao, nhấn mạnh vào các hiệu quả của nó, tập trung vào các kết quả. Càng minh hoạ nhiều bao nhiêu thì bạn càng ít phải kể lể bấy nhiêu.

Việc viết lách chẳng có gì là bí ẩn cả. Thực tế là ngay cả khi bạn không phải là một nhà văn thì lúc nào bạn cũng phải viết. Hãy áp dụng những lời khuyên trên đây để củng cố, trau chuốt và tăng cường khả năng viết của bạn, để từ đó cải thiện các thông điệp, hoạt động marketing cũng như các hoạt động trong doanh nghiệp.

Nguồn: Saga.vn

5 bí quyết viết tốt hơn dành cho doanh nhân

Một trong những kỹ năng quan trọng nhất để thành công trong kinh doanh ngày nay là viết. Những người đứng mục trong tạp chí Inc. (tạp chí nguyệt san ra đời năm 1979 có trụ sở tại New York chuyên tập trung viết về các công ty phát triển) chia sẻ bí quyết viết tốt hơn cho các doanh nhân trong nội dung sau:

Nếu bạn là người ngại viết hồi học đại học, bạn sẽ gặp nhiều khó khăn khi bước vào sự nghiệp kinh doanh. Mọi khía cạnh kinh doanh ngày nay đều đòi hỏi bạn biết cách viết theo một phong cách thuyết phục và hấp dẫn.

Hình minh họa
Hình minh họa

Thực tế là mọi người đang có xu hướng dùng điện thoại ít đi và trao đổi nhiều hơn bằng email và tin nhắn. Do đó, các doanh nhân và nhà quản lý cũng cần học cách diễn đạt tầm nhìn theo những cách đầy cảm hứng.

Ngay cả bộ phận kinh doanh và marketing cũng đòi hỏi khả năng tạo ra những bài viết, bài báo và các phần trình bày lôi cuốn. Ngay cả với các video cũng đòi hỏi khả năng viết lời dẫn thuyết phục qua việc dùng từ ngữ, hình ảnh.

Những điều đó không đơn giản với nhiều người. Tuy nhiên, có những cách giúp bạn viết tốt hơn. Còn ai đáng học hỏi với bạn hơn là những người sống bằng nghề viết!

Dưới đây là những bí quyết hiệu quả giúp bạn cải thiện khả năng cầm bút của mình từ các nhà báo của tạp chí Inc.

1. Luyện tập

Nhiều doanh nhân không bao giờ viết trừ khi họ buộc phải làm việc đó. Họ chờ tới lúc có một dự án rồi mới gắng gượng vượt qua. Cách tốt nhất để nâng cao khả năng viết là bạn hãy viết thật nhiều.

Khi tác giả bài này đứng mục cho tạp chí Inc., anh chỉ phải viết một bài một tuần, khi đó nó ngốn của anh rất nhiều thời gian và sức lực. Nhưng giờ đây, khi phải viết tới 3 bài một tuần, anh lại chỉ mất một phần ba khoảng thời gian để viết một bài lúc trước.

Bạn cũng cần biến việc viết trở thành niềm vui. Hãy tự làm vui mình. Niềm vui sẽ giúp bạn hoàn thành việc viết đơn giản và hiệu quả hơn nhiều.

2. Hãy tự nhiên

Đừng cố gắng viết như một nhà văn. Viết – ít nhất với bản thảo đầu tiên của bạn – theo cách bạn nói.

Hãy viết những gì bạn sẽ nói và đi theo cấu trúc bài nói đó của bạn. Sau đó hãy chờ một hoặc hai ngày sau và chỉnh sửa lại bài viết đó.

Bài viết tốt nhất không tạo cảm giác như một “nhà văn”, nó giống như chính bạn vậy.

3. Đừng câu nệ

Có 3 từ nhà báo Peter luôn tuân thủ khi viết là “phá bỏ luật”. Như bất cứ người viết nào cũng biết, có vô số quy tắc về văn phong, dấu câu, ngữ pháp và còn nhiều cái nữa. Nhưng thật không may, rất nhiều điều trong số những quy tắc này đã lỗi thời cả thế kỷ, và chúng chỉ khiến cho bài viết của bạn khô cứng và nhàm chán.

Để tránh điều tệ hại này, nhà báo Peter chọn cách phá bỏ mọi luật lệ bất cứ khi nào nó khiến bài viết của anh hay và hấp dẫn hơn. Nếu quy tắc bảo “Đừng bao giờ bắt đầu một câu bằng từ “và” hoặc kết thúc câu bằng một giới từ, hoặc sử dụng từ đơn” thì “đó chính xác sẽ là việc tôi làm”, nhà báo Peter nói.

Bằng cách đó, bạn sẽ khiến bài viết của mình nổi bật hơn so với những bài khác.

Hình minh họa
Hình minh họa

4. Bắt đầu từ điểm kết thúc

Nhà báo Marla Tabaka chia sẻ: “Đầu tiên tôi tự hỏi tôi muốn độc giả của tôi biết gì, cảm thấy thế nào hay có hiểu được khi đọc những điều tôi viết không. Cách đó giúp tôi hình dung và đặt mình vào vị trí người đọc để hiểu rõ hơn những câu hỏi họ có thể quan tâm về chủ đề định viết. Cách này giúp tôi kết nối với đam mê quan trọng nhất phía sau mọi việc tôi làm.

Với mục đích và đam mê ấy, tôi có thể phác ra những điểm chính của bài viết và sẽ bắt đầu từ đó. Việc này sẽ dễ dàng hơn nhiều nếu bắt đầu từ điểm kết thúc, bởi khi đó, tôi biết chính xác mình sẽ đi tới đâu”.

5. Cắt bỏ câu chữ rườm rà

Đây là kinh nghiệm của nhà báo Eric Hotzclaw: “Khi bạn đánh vật với việc tìm từ ngữ cho một câu hoặc cấu trúc cho một đoạn văn, bạn sẽ muốn bổ sung thêm từ ngữ, ý tưởng. Nhưng một trong những bài học tôi rút ra được trong quá trình viết cho kinh doanh là đọc qua một lượt văn bản và xác định những từ không thật quan trọng với tổng thể nội dung. Tôi sẽ cố cắt bỏ một vài từ đó, nhất là những tính từ hoặc các từ nói thêm vào. Và rồi tôi nhận thấy kết quả cuối cùng sẽ rõ ràng và dễ đọc hơn”.

Và đây cũng là ý của đoạn văn trên nhưng đã được lược gọn lại: “Một trong những bài học hay nhất tôi có được trong khi viết là đọc qua nội dung và tìm ra những chữ không quan trọng. Tôi cắt bỏ những chữ thừa, nhất là tính từ và từ nói thêm. Kết quả là văn bản rõ ràng và dễ đọc hơn nhiều”.

Khi muốn viết về vấn đề gì trong kinh doanh thì  chỉ cần viết đúng trọng tâm vấn đề, ngắn gọn, súc tích. Ơ trên là 5 bí quyết viết tốt hơn cho doanh nhân. Mong bài này có thể giúp ích được nhiều cho bạn.

Theo doanh nhân Sài Gòn

Nỗi cơ cực của nàng dâu ăn không đủ còn bị mẹ chồng bắt phụng dưỡng

Nhưng nghĩ nát óc bao đêm mà vợ chồng cô vẫn không thể tìm ra cách giải quyết. Chả lẽ lại đi vay nợ để phụng dưỡng bố mẹ chồng?

Ngày Thùy về ra mắt nhà Quang, bố mẹ Quang đã bóng gió về việc ông bà chỉ có mình Quang là con trai, chị em gái đều lập gia đình rồi, có bao nhiêu đều dồn hết cho Quang ăn học và xin việc ở một cơ quan nhà nước, vì thế tương lai sau này của ông bà đều sẽ dựa vào vợ chồng Quang. Thùy nghe cũng không tỏ vẻ gì. Việc con trai và con dâu phải chăm nom bố mẹ chồng cũng là điều bình thường, cũng không để tâm tới điều đó nữa.

Vợ chồng Thùy đều làm việc trên thành phố, còn bố mẹ 2 bên đều ở quê. Nói thật, vì bố mẹ 2 bên đều nghèo nên cũng chẳng cho được vợ chồng cô gì nhiều. Bố mẹ Quang nuôi anh ăn học và xin việc xong còn nợ 1 khoản, cũng là Quang trong những năm qua tiết kiệm tích góp trả nợ mới xong. Lương 2 người tính ra cũng chỉ đủ ăn và chi tiêu sinh hoạt cho 1 gia đình 3 người với mức đắt đỏ ở thành phố, cũng chẳng dư dả gì. Cảnh thuê trọ cũng là không biết bao giờ mới có thể thay đổi được.

 
Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Cưới được 2 tháng thì tối đó, mẹ chồng ở quê gọi điện lên cho vợ chồng Thùy, sau khi hỏi han vài vấn đề vô thưởng vô phạt thì bà đi vào chủ đề chính: “Thế là cuối cùng đứa con trai mẹ khổ công nuôi lớn thành tài giờ đã thành gia lập thất, công danh sự nghiệp ổn định rồi, mẹ có thể yên tâm nghỉ ngơi hưởng phúc rồi. Từ tháng sau, mỗi tháng con gửi về cho bố mẹ 3 triệu/ tháng nhé, mẹ tính sơ sơ chi tiêu của 2 ông bà già cũng mất từng ấy, có gì phát sinh thì mẹ gọi con sau, như thế cũng là tiết kiệm rồi đấy con ạ!”.

Thùy ở bên cạnh nghe tiếng mẹ chồng sang sảng trong điện thoại của Quang đang vọng ra thì hoảng hốt. Lát sau Quang cúp điện thoại, biết vợ đã nghe được thì lúng túng ra mặt, nhưng lí lẽ của mẹ Quang cũng hợp lí ra trò. Bà mang nặng đẻ đau ra anh, gian lao nuôi anh hơn 20 năm, cho anh ăn học, chạy vạy xin việc cho anh, mồ hôi công sức và tiền bạc, kể sao thấu? Giờ anh ổn thỏa rồi, ông bà chỉ mong anh quay lại phụng dưỡng cho ông bà đỡ phải vất vả tuổi già còn phải lo kiếm ăn, cũng là để ông bà mở mày mở mặt với bà con láng giềng khi có người con giỏi giang, thành đạt. Con cái nuôi dưỡng bố mẹ, có gì là sai! 3 triệu cũng nào phải lớn, có phải 30 triệu đâu mà!

Thùy nghe mà choáng váng cả đầu óc. Đúng là 3 triệu nào phải lớn. Nhưng nó chỉ là nhỏ khi lương của Quang phải thế nào chứ, còn nó đã chiếm tận 2/3 lương của anh, thì nó đã trở thành một khoản lớn rồi đấy! Lương nhà nước, có nhiều nhặn gì cho cam. Nếu Quang đều đặn hàng tháng gửi tiền về cho bố mẹ thì nghĩa là khoản lương của Quang cũng chẳng giúp được gì cho gia đình nhỏ của anh, vì còn tiêu vặt, xã giao, đủ thứ chi tiêu khác. Vị chi ăn tiêu sinh hoạt, tiền nhà các thứ đều phải trông đợi một mình Thùy? Mỗi tháng 3 triệu, chưa tính khoản phát sinh, chưa tính lễ tết, vợ chồng cô liệu có kham nổi không đây?

Thực ra thì cũng được thôi, nhưng sao cô cứ cảm thấy không cam tâm chút nào. Thà rằng bố mẹ Quang ốm yếu, không có sức khỏe đã đành, đây ông bà mới ngoài 50, vẫn khỏe mạnh. Nhưng đã nghĩ ở vậy để chờ con trai gửi tiền về nuôi. Nếu vợ chồng cô có điều kiện, cô tiếc gì với chính bố mẹ Quang, nhưng hoàn cảnh của vợ chồng cô, ông bà có lẽ cũng thừa biết ấy chứ. Thêm nữa, nếu cái tình trạng này, thì chắc Thùy chả dám sinh con mất. Vì còn tiền đâu mà nuôi con? Lương thì chẳng thể trong 1,2 năm mà tăng vọt lên được!

Nghĩ vậy nhưng Thùy vẫn không tỏ vẻ từ chối quyết liệt. Vì thế, từ tháng sau đó, Quang đều trích lương của mình gửi về cho bố mẹ 3 triệu, còn lại anh giữ lại chi tiêu, thi thoảng mới đưa cho vợ được vài trăm cũng là nhiều lắm rồi. 4 tháng sau nữa, Thùy có thai. Nỗi lo lắng trong lòng cô chỉ có tăng thêm chứ không giảm bớt. Chia sẻ với chồng thì anh cũng đành thở dài, chứ chưa đưa được ra phương án nào giải quyết.

Thai lớn một chút, đi siêu âm biết mình mang thai đôi thì Thùy thật sự hoảng hốt vô cùng. Vui thì cũng vui, mà lo lắng và sợ hãi thì nhiều hơn gấp bội. Cô về bàn với chồng, để Quang thử thương lượng với bố mẹ chồng, xin cho bố chồng một công việc bảo vệ không vất vả, để mẹ chồng chăn nuôi, làm vườn tược thêm, mục đích là không cần vợ chồng cô chu cấp nữa. Chứ nếu không thì các con cô sau này lấy gì mà ăn? Một đứa chẳng nói, giờ lại hẳn 2 đứa sinh đôi!

Nhưng khi Quang gọi về cho bố mẹ ở quê thì ông bà vẫn nhất quyết muốn các con mình báo hiếu, còn lại chẳng quan tâm đến những lí lẽ mà anh trình bày. “Đúng là cha mẹ nuôi con biển hồ lai láng, con nuôi cha mẹ kể tháng kể ngày! Biết như này, thà rằng tao chẳng đẻ con ra cho xong!” – mẹ chồng Thùy chốt hạ một câu rồi giận dữ cúp máy. Vợ chồng Thùy nhìn nhau cười như mếu.

Bố mẹ Thùy bên kia còn hơn ông bà vài tuổi, nhưng vẫn làm ruộng vườn, chăn nuôi rồi buôn bán thêm để tự lo cho mình, không phải phiền đến con cái, ít nhất là tới lúc nào mình không thể làm nổi nữa mới thôi. Các con cũng vừa mới lập gia đình thôi, còn bao điều phải lo, còn nuôi con nhỏ, ít phiền đến con cái lúc nào tốt lúc ấy. Thêm vài năm nữa, chúng nó ổn định cuộc sống, có điều kiện hơn thì lúc ấy báo hiếu cũng chưa muộn cơ mà. Giá như bố mẹ Quang cũng nghĩ được như vậy thì tốt biết bao nhiêu.

Nhưng nói giá như cũng chẳng để làm gì, quan trọng là giải quyết nan đề trước mắt đây này! Lương của cô làm sao mà gánh được cả gia đình lại thêm 2 con nhỏ nữa! Ít nữa sinh còn phải thuê người, vì hẳn mẹ chồng muốn nghỉ ngơi an hưởng tuổi già rồi, sẽ không lên trông giúp 2 đứa song sinh phiền phức nhà cô đâu! Nhưng nghĩ nát óc bao đêm mà vợ chồng cô vẫn không thể tìm ra cách giải quyết. Chả lẽ lại đi vay nợ để phụng dưỡng bố mẹ chồng?

Nguồn: gia dinh

Không muốn bỏ chồng vì mẹ chồng quá tốt

Mấy năm ở nhà chồng, tôi và gia đình chồng vô cùng hòa thuận, nhưng chồng tôi như người dưng nước lã.

Nhiều người phải ly hôn chồng, vợ chồng lục đục không phải vì mối quan hệ với chồng mà là vì mẹ chồng, bố chồng. Ấy vậy mà hoàn cảnh của tôi lại hoàn toàn ngược lại. Lúc này, tôi rất phân vân không biết có nên ly hôn không vì cảnh tượng sống với chồng quá chán. Nhưng đổi lại, tôi lại có một người mẹ chồng tuyệt vời, yêu thương tôi hơn cả con gái của bà. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình lại may mắn như vậy. Đó là điều khiến tôi đau đáu trong lòng.

Con được 3 tuổi, con quấn ông bà nội vô cùng, lúc nào gia đình cũng đầy ắp tiếng cười nếu như không có gã chồng lười biếng, suốt ngày rượu chè rồi về nhà gây sự, thậm chí là chửi bới, quát tháo vợ con, cũng có lúc đánh cả vợ.

Mấy năm ở nhà chồng, tôi và gia đình chồng vô cùng hòa thuận, nhưng chồng tôi như người dưng nước lã. Anh nhậu tối ngày, say sưa đêm hôm rồi về nhà nói với mẹ bằng giọng láo lếu. Mẹ tôi nói thì anh quát lại mẹ. Vì thân làm mẹ nên bà cũng thôi, nín nịnh, không nói gì nữa. Bà thật sự cũng vì chiều con trai nên anh mới thành ra thế này. Vợ anh nói anh cũng không nghe. Có lần anh còn trừng mắt lên nhìn tôi.

Ở nhà chồng, mẹ không bao giờ soi mói tôi chuyện làm ăn, dọn dẹp. Lúc nào mẹ cũng bảo tôi phải giữ sức khỏe, đi làm về mệt rồi cứ để mẹ làm.
Ở nhà chồng, mẹ không bao giờ soi mói tôi chuyện làm ăn, dọn dẹp. Lúc nào mẹ cũng bảo tôi phải giữ sức khỏe, đi làm về mệt rồi cứ để mẹ làm.

Ở nhà chồng, mẹ không bao giờ soi mói tôi chuyện làm ăn, dọn dẹp. Lúc nào mẹ cũng bảo tôi phải giữ sức khỏe, đi làm về mệt rồi cứ để mẹ làm. Lúc có bầu, mẹ chăm sóc tôi như con gái của mình. Sinh nở, tôi không phải nhờ tới mẹ đẻ vì mẹ ở xa, mẹ chồng tôi lo chu toàn mọi thứ hết. Cuộc sống với tôi mà nói, cực kì thoải mái.

Tôi và mẹ tâm đầu ý hợp, đi đâu, hai mẹ con cũng đi cùng nhau. Tôi chở mẹ đi chơi đi mua sắm, rồi đặt vé máy bay cho mẹ và bố đi du lịch. Gia đình tôi thật sự rất tình cảm. Duy có chồng tôi là người đàn ông không biết điều trong nhà này. Anh đúng là một gã chồng vô dụng, làm thì ít, uống rượu thì nhiều. Tiền kiếm được, anh không lo cho con cái lại mang đi bù khú bạn bè. Anh không bao giờ nghe bất cứ điều gì mẹ nói. Anh cứ thích làm theo ý mình rồi về nhà sinh sự vô cớ. Nghĩ mà chán nản vô cùng.

Có lần anh tát tôi, mẹ chồng can ngăn, anh mắng cả mẹ mình. Thế có phải là đạo làm con không? Tôi buồn vì chồng chưa bao giờ quan tâm mẹ con tôi, coi tôi như người dưng trong nhà anh. Nói thì anh bảo ‘cô có mẹ quan tâm rồi thì tôi phải quan tâm người khác’. Bây giờ anh còn công khai nhắn tin hẹn hò với con gái. Thật chán nản và buồn phiền.Tôi chỉ muốn bỏ chồng cho xong nhưng khi mẹ biết ý định của tôi, mẹ cứ ôm cháu vào lòng và khóc. Mẹ nói, tôi đi thì mẹ nhớ cháu lắm, thương hai mẹ con tôi rồi tuổi già ông bà sẽ cô quạnh vì con trai chẳng quan tâm gì tới gia đình.

Không còn tình cảm, tình yêu nữa rồi, tôi phải làm sao để sống tiếp trong gia đình này. Nhưng bỏ chồng thì lại thương mẹ chồng biết bao!
Không còn tình cảm, tình yêu nữa rồi, tôi phải làm sao để sống tiếp trong gia đình này. Nhưng bỏ chồng thì lại thương mẹ chồng biết bao!

Nghĩ tới mẹ chồng mà tôi ứa nước mắt. Đúng là, tôi may mắn có được người mẹ chồng tốt nên không muốn đi đâu cả. Nhưng mà, chồng như thế, không bỏ thì sống như kiếp không chồng, phận đàn bà làm sao chịu được.

Phải đến mấy tháng nay, hai vợ chồng không có quan hệ chăn gối, có thì cũng chỉ là miễn cưỡng, qua loa. Chán nản vô cùng. Không còn tình cảm, tình yêu nữa rồi, tôi phải làm sao để sống tiếp trong gia đình này. Nhưng bỏ chồng thì lại thương mẹ chồng biết bao!

Nguồn: eva

Những thói quen cần phải loại bỏ trước khi bạn 25 tuổi

Đặt cái điện thoại xuống và để ý đến xung quanh đi, đừng có suốt ngày chúi mũi vào cái màn hình bé tí kia và sống ảo nữa.

Hình minh họa
Hình minh họa

1. Đặt cái điện thoại xuống và để ý đến xung quanh đi, đừng có suốt ngày chúi mũi vào cái màn hình bé tí kia và sống ảo nữa. Bạn đến tuổi phải để ý nhiều hơn đến những gì đang diễn ra trong cuộc sống hàng ngày rồi đấy. Đừng hình thành những thói quen xấu như vậy.

2. Nếu như không muốn có một ngày bỗng nhiên vô sản vì lỡ đánh mất toàn bộ số tiền, thì hãy tập thói quen tiết kiệm và gửi tiền vào ngân hàng. Hoặc đừng bao giờ mang tất cả những gì mình có ra đường, nếu không bị mất thì bạn cũng sẽ tiêu hết cho xem.

3. Ghét những người chẳng hề liên quan gì đến bạn. Thôi nào, bạn đã đủ lớn để đừng phí thời gian vào những việc vô bổ như thế chứ. Ai cũng có một cuộc sống riêng, thay vì để tâm đến người khác thì hãy tập trung sống tốt cho chính mình.

4. Đừng quá đặt nặng vấn đề phải có người yêu. Độc thân ở tuổi này cũng không phải vấn đề gì lớn, miễn là bạn hài lòng với cuộc sống hiện tại. Độc thân hạnh phúc còn hơn kết hôn, gắn bó với nhầm người.

5. Và nếu như đang lăn tăn chuyện chia tay nhưng vẫn… không nỡ, thì bạn hãy cân nhắc lại tình cảm của mình và dứt khoát đi. Đến tuổi này rồi, hơn ai hết bạn hiểu rằng yêu là phải mang đến hạnh phúc thực sự cho nhau.

6. Mất quá nhiều thời gian để nghĩ xem người khác nói gì về mình. Tại sao phải thế nhỉ? Bạn đang tiêu tốn năng lượng vào những việc vô ích đấy.

7. Bỏ bê việc liên lạc với bạn bè, gia đình. Bạn biết đấy, càng lớn bạn sẽ càng có thêm rất nhiều mối quan hệ, nhưng những người thực sự quan tâm, lo lắng cho bạn sẽ không có nhiều đâu. Hãy dành thời gian bị lãng phí ở số 5 kia để làm việc này đi nhé!

8. Thức quá khuya và cứ đến cuối tuần lại “nướng” đến tận trưa mới dậy. Tập sống khoa học và nhớ rằng thời gian không có nhiều nữa đâu. Trong lúc bạn ngủ thì trái đất vẫn quay.

9. Đừng chết dần, chết mòn với công việc nhàm chán mà mỗi ngày chỉ nghĩ tới việc đi làm thôi bạn đã thấy mệt mỏi rồi. 25 tuổi, bạn vẫn còn rất nhiều cơ hội để bắt đầu lại với một công việc khác. Thử nghĩ đến việc suốt quãng đời còn lại, ngày nào cũng chán nản như thế, bạn có chịu được không?

10. Nếu hút thuốc thì hãy cố bỏ, nếu uống rượu nhiều thì hãy bớt đi, rồi tụ tập, đi chơi thâu đêm suốt sáng nữa. Bạn lớn rồi, nên hãy học cách quan tâm đến sức khỏe của bản thân.

Nguồn: Dear Diary

Chồng qua mặt dẫn bồ nhí về nhà ăn cơm trước mũi vợ

Người ta ngoại tình chỉ hận không thể giấu diếm một cách triệt để, còn anh ta thì ngang nhiên đưa bồ về về nhà, đi ăn cùng với vợ chồng cô…

Chuyện chồng làm ăn bên ngoài có nhiều bạn bè, trong đó có cả phụ nữ là điều không thể tránh khỏi, trừ phi giữ chặt chồng ở nhà đừng cho ra ngoài làm ăn nữa. Còn việc cấm chồng không được qua lại làm ăn với phụ nữ thì khả năng thực hiện cũng là không thể. Có một người chồng như thế nên Nhi chỉ biết dặn lòng tin tưởng chồng, đồng thời dùng lạt mềm buộc chặt để chồng hướng về gia đình, biết điểm dừng cho những cuộc vui bên ngoài.
 
May mắn là Đại – chồng Nhi không phụ tấm lòng của cô. Nhi là giáo viên, còn Đại có một cơ sở kinh doanh làm ăn khá phát đạt. Vì thế những mối quan hệ của anh ở bên ngoài, khi thì xã giao, khi thì liên quan đến chuyện làm ăn, cũng không phải là ít. Nhưng 5 năm cưới nhau, con trai 2 người cũng gần 4 tuổi rồi, chưa khi nào Đại khiến cô phải phiền lòng. Anh đối với vợ con, vẫn là một sự quan tâm, yêu thương nhất mực.
 
Dạo gần đây Đại thường đưa bạn về nhà, để cô nấu nướng thết đãi bạn anh, cũng có khi gọi cô và con ra nhà hàng, cùng bạn anh ăn tối. Trước đây không phải là chưa có chuyện như thế, nhưng mới tần suất ít hơn mà thôi.
Ảnh minh họa
Ảnh minh họa
 
Lần đầu tiên Nhi gặp Thảo – tên cô nàng đó, là khi Đại dẫn cô ta cùng 2 người đàn ông khác về nhà mời cơm. Nhi nấu nướng dưới bếp, Thảo cũng chạy xuống giúp đỡ, vừa trò chuyện. Mới biết, cô nàng là người yêu của 1 trong 2 người đàn ông đến làm khách, anh ta là đối tác làm ăn của Đại. Hai người nói rất nhiều chuyện, thấy Thảo cởi mở dễ mến, Nhi cũng khá quý.
 
Sau đó, Thảo cũng đến nhà cô vài lần nữa, nhưng không đi cùng anh chàng người yêu mình, mà khi thì đi 1 mình, khi thì đi cùng những người khác, đều là bạn bè của Đại. Có lúc Đại thết bạn bè ăn nhà hàng, cũng có cả Thảo và 2 mẹ con Nhi, không khí khá vui vẻ, hòa đồng. Nhi thực sự thấy khá yên lòng, vì Đại luôn dẫn theo 2 mẹ con những dịp như thế, có bạn bè nào cũng dẫn về nhà cho cô biết, chứ không hề giấu giếm lén lút bên ngoài. Đối với Thảo, cô không quá thân thiết, nhưng mối quan hệ của 2 người cũng không đến nỗi nào. Thi thoảng còn gọi điện cho nhau thăm hỏi.
 
Một thời gian sau, Nhi bất ngờ nhận được tin nhắn trên facebook của một người bạn. Cô nàng đó gửi cho Nhi mấy tấm ảnh, hỏi người đàn ông trong đó có phải là chồng cô không. Tối qua đi chơi với bạn, cô ấy vô tình gặp, thấy rất quen mắt nên chụp lại cho Nhi xem. Ánh sáng trong bức ảnh không được tốt, lại được chụp trong quán bar nhưng Nhi có thể chắc chắn, người đàn ông đang ôm hôn nồng nhiệt một người phụ nữ trong tấm ảnh ấy chính là chồng mình. Và cô nàng kia, oái oăm thay lại chính là… Thảo!
 
Nhi nghĩ kĩ lại, thời gian qua cô thực sự không phát hiện ra, chồng mình có gì thân thiết với Thảo cả, cho dù cô giáp mặt Thảo không ít lần. Hai người ấy không hề có chút gì khả nghi cả. Khi Đại chăm sóc vợ con chu đáo, cũng chẳng thấy Thảo phản ứng gì. Liệu có phải mấy người ấy đi bar chơi, trong lúc men say bốc lên nên mới làm ra hành động không kiểm soát được thế này không? Nhưng nhìn kĩ lại trong ảnh, có một người Nhi quen mặt, chính là người Thảo nói anh ta là người yêu mình! Anh ta đang bình thản ngồi uống rượu bên cạnh. Chẳng lẽ thấy bạn gái ôm hôn cuồng nhiệt với Đại mà anh ta lại chẳng phản ứng gì?
 
Trong lòng chất đầy những nghi ngờ và cả đau đớn khi nhìn chồng thân mật với người phụ nữ khác. Nhưng Nhi cũng đủ tỉnh táo để hiểu, với 1 tấm ảnh như thế này, việc để khiến Đại nói ra tất cả là điều không tưởng. Chính vì thế, cô quyết định thuê người tìm hiểu một chút về hành tung của chính chồng mình trong thời gian này.
 
Kết quả, Nhi đã điều tra ra được, chỉ trong một tuần, chồng cô và Thảo 3 lần vào nhà nghỉ với nhau, chưa kể lúc anh tới chỗ cô ta và ở đấy mấy tiếng đồng hồ mới trở ra. Xem ra mối quan hệ rất nồng nàn và say đắm. Đến bây giờ mà Nhi vẫn còn nghĩ họ chưa chắc có gì với nhau thì họa chừng cô bị điên.
 
Đau đớn và phẫn uất vì bị chồng phản bội, nhưng điều khiến Nhi căm hận hơn nữa là, đã rất nhiều lần Đại đưa bồ nhí của anh ta tới gặp mặt cô, một cách thản nhiên, mà cô không hề phát hiện ra manh mối nào. Uổng cho cô còn nghĩ tốt về Thảo, uổng cho cô còn hết lòng tin tưởng chồng.
 
Chắc hẳn khi nhìn cô ngu muội, ngốc nghếch chẳng biết gì, 2 kẻ đó hả hê sung sướng lắm. Ngoài mặt thì tỏ vẻ thân thiết với cô nhưng trong lòng thì cười châm chọc không ngớt. Nhưng Đại làm như thế là nhằm mục đích gì đây? Dựng ra màn kịch “bạn gái của đối tác” để lừa phỉnh, dắt mũi cô, biến cô thành bù nhìn ngốc!
 
Người ta ngoại tình chỉ hận không thể giấu giếm một cách triệt để, còn anh ta thì ngang nhiên đưa bồ về về nhà, đi ăn cùng với vợ chồng cô. Anh ta có thể không cần làm thế cơ mà! Có phải anh ta đã quá coi thường và chẳng còn chút tôn trọng nào đối với cô rồi không? Càng nghĩ, Nhi càng cảm thấy cuộc hôn nhân này của mình với Đại phủ đầy một màn tăm tối…

Nguồn: afamily

Rơi nước mắt vì chồng ghen

Mỗi lần đi đâu, chỉ cần nói một câu với chồng cho chồng biết, vậy là xong. Chồng cũng chẳng bao giờ ngăn cản hay có ý gì không muốn cho vợ đi.

Sống với chồng suốt 5 năm, chưa một lần thấy chồng có biểu hiện ghen tuông khó chịu mặc dù vợ đi với ai hay làm gì. Hôm nào vợ về khuya, chỉ cần nói với chồng rằng hôm nay về muộn, chồng ‘ừ’ một tiếng rồi không nói gì thêm. Cũng không gọi điện hỏi suốt lúc vợ đi chơi. Cả đêm, nằm bên chồng, chồng cũng không hỏi hôm nay em đi với ai, làm gì mà đi khuya vậy. Cảm giác buồn khôn tả.

Mỗi lần đi đâu, chỉ cần nói một câu với chồng cho chồng biết, vậy là xong. Chồng cũng chẳng bao giờ ngăn cản hay có ý gì không muốn cho vợ đi.

Có lần, công ty tổ chức liên hoan, bảo hôm nay vợ về muộn, 12h đêm, chồng cũng đồng ý. Nếu như người khác sẽ bảo ‘em là phụ nữ không nên đi khuya’ thì chưa chắc vợ đã vì tức mà đi chơi tới bến. Chồng cũng không hỏi xem có ai đưa vợ về không. Hôm đó có người đồng nghiệp nam đưa về, thế mà, chồng nhìn thấy cũng không hỏi câu gì, mặc kệ vợ. Vào nhà, tưởng chồng sẽ ghen nên vợ phải vội giải thích này kia. Chồng cười bảo ‘ừ, em về muộn thì nhờ người ta đưa về, may quá, không thì đi 1 mình nguy hiểm’. Lúc đó, sao chồng không khó chịu, không ghen và không nghĩ sẽ đi đón vợ.

Về nhà, vợ cũng không bận tâm tới chồng nữa, không hỏi han xem chồng ăn gì, làm gì ở nhà. Vợ mặc kệ chồng, vào tắm giặt, dưỡng da rồi lên giường đi ngủ.
Về nhà, vợ cũng không bận tâm tới chồng nữa, không hỏi han xem chồng ăn gì, làm gì ở nhà. Vợ mặc kệ chồng, vào tắm giặt, dưỡng da rồi lên giường đi ngủ.

Nhiều lần như vậy, vợ cảm thấy buồn vô cùng. Thấy mình không còn ý nghĩa gì với chồng. Nhiều khi vợ nằm hỏi chồng ‘anh có yêu vợ không, sao yêu mà anh không ghen tuông gì khi vợ đi cùng người khác?’. Chồng cười bảo ‘vợ anh không yêu thì yêu ai, em cứ nói linh tinh. Ghen tuông làm gì cho mệt thân, tin tưởng nhau là chính’. Dù câu nói của chồng có phần an ủi nhưng không đủ làm vợ yên tâm.

Vợ vẫn cảm thấy buồn chán, mệt mỏi vô cùng. Vợ cứ hoài nghi tình cảm của chồng nên càng chán. Bực mình, vợ lên mạng tìm đọc các cách khiến cho chồng ghen tuông và thử làm theo. Mỗi ngày, vợ đều trang điểm, ăn mặc sexy, váy bó sát thân, thay đổi hẳn phong cách. Vợ làm tóc xinh đẹp hơn, quyến rũ hơn. Nhìn vợ đã khác hẳn so với hình ảnh ngày trước.

Và vợ đã nghĩ, mình không cần phải bận tâm quá nhiều về chuyện chồng có ghen không. Mình cứ đi chơi, cứ thoải mái với bạn bè. Mỗi lần đi đâu, vợ đều gọi điện bảo đồng nghiệp đến đón, cũng không nói với chồng là ai đón. Vợ cũng không báo cáo chồng là đi đâu, chỉ bảo đi ra ngoài có việc đến mấy giờ về để chồng biết. Vợ bày trò không về đúng giờ và luôn gọi điện báo về trễ hơn.

Về nhà, vợ cũng không bận tâm tới chồng nữa, không hỏi han xem chồng ăn gì, làm gì ở nhà. Vợ mặc kệ chồng, vào tắm giặt, dưỡng da rồi lên giường đi ngủ. Cứ như thế vài ngày, chồng bắt đầu có biểu hiện lạ.

Có thế chứ, biết vậy, vợ đã tìm hiểu sớm để khiến chồng ngày đêm nghĩ cách giữ vợ rồi. Bây giờ thì vợ đã tin, chồng thật lòng yêu vợ!
Có thế chứ, biết vậy, vợ đã tìm hiểu sớm để khiến chồng ngày đêm nghĩ cách giữ vợ rồi. Bây giờ thì vợ đã tin, chồng thật lòng yêu vợ!

Hôm trước, vợ ăn diện, đánh son đánh phấn đi làm, chồng bực mình quát ‘đi với thằng nào mà đánh phấn son lắm thế, ăn mặc thế kia cho đàn ông nó nhìn à? Thay bộ khác đi’. Nói rồi, chồng vào nhà dắt xe ra ngõ cho vợ, việc mà trước giờ vợ chưa từng làm.

Vợ cười tủm tỉm, thay bộ đồ mới. Vừa đi ra cửa chồng lại nói với ‘tối về nhà ăn cơm nhé, đừng có đi la cà đấy. Đàn bà con gái, đi gì mà đi lắm, ở nhà cơm nước cho chồng con’. Thấy chồng nói vậy, vợ vui như mở cờ trong bụng, rơm rớm nước mắt. Lần đầu tiên trong đời làm vợ chồng, vợ thấy chồng ghen. Người ta buồn vì chồng ghen quá đà, ghen quá lố, cò vợ buồn vì chồng không biết ghen.

Nhưng hôm nay, thấy biểu hiện của chồng, vợ mừng lắm. Thật ra là chồng biết ghen, chỉ là chưa đến lúc chồng phải ghen. Và bây giờ thì vợ đã hiểu. Trước đây vợ không chăm chút cho bản thân, chồng tự tin là không mất vợ. Từ khi vợ đẹp, chồng bắt đầu lo sợ đàn ông khác vây quanh vợ.

Có thế chứ, biết vậy, vợ đã tìm hiểu sớm để khiến chồng ngày đêm nghĩ cách giữ vợ rồi. Bây giờ thì vợ đã tin, chồng thật lòng yêu vợ!

Nguồn: eva

Bảo vệ thương hiệu: Đừng để mất bò vẫn chưa lo làm chuồng

Thông tin hãng kẹo nổi tiếng nước Mỹ lệnh thu hồi sản phẩm trên 55 nước chỉ một ngày sau khi có tin phát hiện dị vật trong sản phẩm của mình đã gây chú ý toàn thế giới.

Cách thức giải quyết kể trên, một lần nữa, lại khiến nhiều người tiêu dùng Việt cảm thấy… tiếc nuối.

Thương hiệu không đơn thuần là một cái tên. Thương hiệu là tài sản vô hình nhưng mang giá trị. Giá trị đó được gây dựng trong cả một quá trình dài. Rất nhiều bài học đã được đưa ra nhưng dường như vẫn chưa đủ để cảnh tỉnh các doanh nghiệp Việt Nam.

Thông tin mới đây liên quan đến nhãn hàng trà Ô long TEA + Plus một lần nữa dấy lên bàn tán trong giới “làm thương hiệu” tại Việt Nam.

 

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Liên quan đến vụ việc này, Cục An toàn thực phẩm Bộ Y tế đã có buổi làm việc với công ty Suntory PepsiCo Việt Nam và yêu cầu giải trình về hoạt chất OTPP được quảng cáo trong trà Ô long TEA + Plus. Trước đó, sau khi xuất hiện nghi vấn Trà Ô Long TEA+ Plus quảng cáo chất lượng Nhật Bản nhưng nhập nguyên liệu bột ô long từ Trung Quốc, Cục An toàn Thực phẩm cho biết đã gửi công văn tới Công ty Suntory Pepsico Việt Nam và yêu cầu công ty giải trình rõ ràng về sản phẩm Trà Ô long TEA+ Plus.

Trong văn bản báo cáo với Cục An toàn thực phẩm, Suntory Pepsico Việt Nam thừa nhận dùng nguyên liệu nhập khẩu từ Trung Quốc.

Bàn về vấn đề này, nhiều chuyên gia về thương hiệu cho rằng, từ những sự việc “con ruồi nghìn tỷ”, ô mai “dính” đường hóa học… đến sự việc này càng cho thấy bài học lớn về xây dựng, bảo vệ thương hiệu.

Theo một chuyên gia kinh tế: Một thương hiệu muốn ăn sâu vào lòng công chúng, doanh nghiệp cần hàng chục năm, thậm chí nhiều chục năm mới làm được. Nhưng thời đại truyền thông số, thị trường là sân chơi phẳng chỉ cần 1 ngày, thậm chí 1 giờ sau khi xuất hiện sự cố, thương hiệu đó có thể sụp đổ ngay lập tức.

Thương hiệu không đơn thuần là một cái tên. Thương hiệu là tài sản vô hình nhưng mang giá trị. Giá trị đó được gây dựng trong cả một quá trình dài.

Chuyên gia thương hiệu Th.S Đặng Thanh Vân cho hay: Trên thực tế, các thương hiệu lớn về ngành hàng thực phẩm đồ uống, dược phẩm vẫn thường xuyên phải đối mặt với vấn đề khủng hoảng truyền thông. Rất nhiều hãng lớn, tập đoàn xuyên quốc gia đã từng gặp phải vấn đề về truyền thông đối với người tiêu dùng. Ngay cả với những tập đoàn lớn, kiểm soát được an toàn thực phẩm là không dễ dàng và chỉ một sai lầm nhỏ, dù vô tình hay hữu ý có thể phá hủy cả một doanh nghiệp.

“Tuy nhiên, câu chuyện dị vật của một đơn vị đồ uống hay đổ lỗi kỹ thuật sử dụng đường hóa học trong đồ ăn lại thành bài học đắt giá khi cố tình lảng tránh và đổ lỗi cho những quy trình, kỹ thuật hay công nghệ”, bà Đặng Thanh Vân nói.

Bàn về vấn đề này, một chuyên gia kinh tế từng nhiều năm tham gia tư vấn thương hiệu doanh nghiệp nhấn mạnh, với một nền kinh tế thị trường hoạt động đa dạng như hiện nay, người tiêu dùng đương nhiên có nhiều cơ hội để chọn lựa cho mình những sản phẩm phù hợp nhất và theo họ là tốt nhất.

Điều đó cũng có nghĩa nhà sản xuất phải chấp nhận một cuộc cạnh tranh khắc nghiệt và luôn tiềm ẩn nhiều rủi ro để xây dựng và bảo vệ thương hiệu của mình. Câu chuyện này lại đặc biệt trở nên khắc nghiệt với những đơn vị hoạt động trong lĩnh vực thực phẩm, đồ uống…

“Nói cụ thể hơn thì thế này, giữa hàng chục sản phẩm thép xây dựng, sự vượt trội của loại này so với loại khác cũng khó tác động mạnh mẽ, tức thời tới tâm lý người tiêu dùng.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

 

Nhưng với mặt hàng thực phẩm thì hoàn toàn khác, bởi nó liên quan trực tiếp tới sức khỏe, đời sống mỗi người. Cũng bởi vậy, rủi ro trong cạnh tranh, xây dựng thương hiệu là rất khắc nghiệt. Chỉ một dòng ghi sai hàm lượng, người tiêu dùng sẵn sàng nghi ngờ cả nhãn hàng sản phẩm, chỉ vì dấu cặn “trên trời rơi xuống”, người tiêu dùng sẵn sàng từ bỏ thói quen tưởng như rất “son sắt”… Chuyện một thương hiệu bị đánh sập chỉ sau một sự cố như vậy không ít. Vậy phải giải quyết bài toán này ra sao? Câu trả lời luôn luôn đúng là bám sát thị trường và minh bạch với người tiêu dùng”.

Về vấn đề này, Th.s Đặng Thanh Vân đặt vấn đề: “Nhiều người đặt câu hỏi, tại sao hãng bánh kẹo nổi tiếng Mỹ (Mars), sau khi một khách hàng người ở Đức phát hiện miếng nhựa nhỏ màu đỏ bên trong thanh kẹo Snickers mà anh này ăn, đã phải ngay lập tức ban hành lệnh thu hồ các sản phẩm tại 55 quốc gia.

Tại sao các hãng ô tô lớn thế giới chịu nhiều tổn thất mà vẫn ban bố lệnh thu hồi, sửa chữa các xe ô tô bị lỗi trên toàn cầu. Tại sao cuộc đấu tranh của Apple chống việc cơ quan điều tra liên bang Mỹ đòi quyền truy cập vào phần mềm chiếc điện thoại Iphone của kẻ khủng bố tại Mỹ được người dân Mỹ và người sử dụng điện thoại thế giới ủng hộ. Rõ ràng, đứng về lợi ích thị trường, khách hàng thì doanh nghiệp sẽ luôn vượt qua và giành thắng lợi”.

Theo dân trí