Hội An xưa – Kỳ 3: Lá đơn hơn 80 năm trước

Hội An – Địa danh nổi tiếng thu hút nhiều khách du lịch ngày nay. Tuy nhiên, liệu có nhiều người biết đến “truyền thuyết – cổ xử của chúng hay không ?” Trong kỳ 3 này chúng ta hãy cùng đi tìm hiểu về : Lá đơn hơn 80 năm trước.
Nơi tìm thấy lá đơn của ông Huỳnh Cẩm Thành
Nơi tìm thấy lá đơn của ông Huỳnh Cẩm Thành

Đơn ngắn, viết bằng tiếng Pháp đề ngày 26.7.1932: “Kính thưa quan Công sứ. Tôi ký tên dưới đây Huỳnh Cẩm Thành, buôn bán ở Faifo, rất trân trọng kính xin quan vui lòng cho phép tôi được sửa chữa một đôi chỗ lặt vặt trên mái ngói và gạch lót trong nhà tọa lạc trên đường cầu Nhật Bổn số hiệu nhà 185”. Chỉ 4 ngày sau, viên chủ sự công chánh phê đồng ý, quan Công sứ cũng ký cho phép “làm theo chuẩn chấp trên đây” ngay hôm ấy. Cẩn thận hơn, đến ngày 2.8 lại thấy có viên chủ sự cảnh sát tiếp tục ký tên đóng dấu.

Chúng tôi lần tìm địa chỉ “185 đường cầu Nhật Bổn”. Tên cũ không còn sau 3 lần thay đổi sang các đường Cường Để, Nguyễn Văn Trỗi rồi Trần Phú. Nhà số 42 Trần Phú, nơi các nhóm sưu tầm tư liệu văn hóa dân gian bắt gặp lá đơn viết năm 1932, cũng đã qua vài đời chủ. Chỉ biết cụ Bửu Phất, một họa viên đạc điền làm việc tại Ty Công chánh Hội An, mua của chủ cũ họ Huỳnh hồi năm 1954. Cũng năm đó, vợ chồng cụ Bửu Phất sinh đứa con út Vĩnh Hoàng. Chính người con út thuộc thế hệ thứ 5 hoàng tộc nhà Nguyễn này hiện đang quản lý ngôi nhà, còn chủ cũ họ Huỳnh nghe tin đã sang Mỹ định cư và qua đời.

Chẳng rõ chủ cũ họ Huỳnh kia có mối liên hệ nào với ông Huỳnh Cẩm Thành, người ký dưới lá đơn năm 1932. Cũng khó biết đích xác liệu nhà số 42 Trần Phú bây giờ có đúng nhà số 185 đường Nhật Bổn ngày trước. Người viết chỉ nương theo câu chuyện cũ để thử xem, liệu sau này những người liên đới đến ngôi nhà có lá đơn “xin sửa lặt vặt” kia ứng xử ra sao với di tích.

Ông Vĩnh Hoàng nghe mẹ kể lại, khi dọn về nhà mới gia đình ông tốn hết 15 cây vàng để chỉnh trang và phát hiện lu tiền cổ trong vách phía sau. “Còn chuyện sửa nhà ấy à? Phải xin phép kỹ. Như hồi làm lại phần lầu phía sau, hay sửa mấy viên ngói bị bão thổi bay cuối năm ngoái… tôi đều có đơn xin đàng hoàng. Riêng năm 2011 tôi thiết kế lại gian trước để mở tiệm bán hàng da, muốn ốp gỗ lên tường chống ẩm nhưng khi làm gần xong lại phải dừng. Đội quy tắc đô thị bảo chỉ được ráp kệ gỗ”, ông Vĩnh Hoàng nói.

Mấy trăm năm nghiêm cẩn

Tòa Công sứ Pháp, nơi Bảo tàng Hội An tọa lạc bây giờ, cách không xa đường cầu Nhật Bổn cũ. Lá đơn soạn cẩn thận dù chỉ để “sửa lặt vặt” cùng với tiến độ xử lý đơn thư nhanh chóng… đã khiến giới nghiên cứu đặt vấn đề tìm hiểu ý thức thị dân ở phố Hội. Những tư liệu từ thời phong kiến cho thấy thời nhà Nguyễn chuyện quản lý đô thị đã hết sức nghiêm cẩn. Văn bản viết bằng chữ Hán năm Khải Định thứ 6 vừa sưu tầm được còn cho thấy người xưa thuê nhà cũng phải làm đơn từ sòng phẳng. “Nay chúng tôi xin thuê mướn lại để ở trong phố này, hạn trong một năm… đến sang năm vào ngày đầu tháng 2 thì chúng tôi phải dời đi giao phố này cho chủ mua nhận lại không được có lời trái lẽ nào, sợ nói miệng vô bằng nên lập tờ này lưu chiếu”, giấy thuê nhà của hai ông Lý Hòa, Lý Nhã viết.

Không kể đâu xa, thời chính quyền VNCH trước năm 1975, giấy phép xây nhà tại Hội An phải công bố công khai và cử cảnh sát phụ trách lĩnh vực theo dõi chặt, nếu sai sót sẽ xử nghiêm. Sau năm 1975, cả Hội An trở thành khu phố dệt, nhà nào cũng có khung cửi nhưng không vì thế mà người dân phá bỏ cột, vứt hoành phi câu đối để mở rộng không gian mưu sinh… Qua giai đoạn vắng vẻ của một “thị xã dưỡng già”, đến khi mở hội thảo quốc gia (năm 1985) và hội thảo quốc tế (năm 1990), giá trị của phố cổ Hội An ngày càng lộ diện, nhất là từ khi UNESCO công nhận di sản văn hóa thế giới (năm 1999).

Cũng từng trải qua những quyết định quản lý khó khăn, những vụ sửa nhà cổ biến tướng, nhưng vì sao Hội An vẫn âm thầm giữ phố? Không kể những chủ trương sát hợp để chủ nhà cổ có thể sống được với di tích, thì ý thức của cộng đồng dân cư cũng rất đặc biệt. Họ chưa giây phút nào quên mình đang bảo vệ di sản thiêng liêng của tổ tiên.

Không cho xâm hại di tích

Năm 1979, khi Trung Quốc tấn công ở biên giới phía bắc, có dư luận yêu cầu vứt tượng thần Phục Ba (thần chắn sóng, giúp thương nhân vượt thoát nguy hiểm theo tín ngưỡng người Hoa) thờ ở chùa m Bổn. Khi tiếp nhận ý kiến này, lãnh đạo Hội An báo cáo ông Hồ Nghinh, Bí thư Tỉnh ủy. Quyết định cuối cùng đưa ra: không được phép phá bỏ. Một vị lãnh đạo TP.Hội An bình luận, việc nghiêm cấm xâm hại di tích hồi đó là do ý thức cao về giá trị di sản của địa phương và cộng đồng người dân, chứ không phải đơn thuần chỉ bảo vệ để hướng đến “danh hiệu” nào đó của Hội An sau này.

Hứa Xuyên Huỳnh

Tạo profile khi chia sẻ ảnh cần chú ý điều gì ?

Đối với mỗi người nhiếp ảnh gia chúng ta mà nói thì điều cần thiết và phấn khích nhất đó là khi tạo ra được những profile để chia sẽ thành quả công việc của bản thân mình để tạo nên sự hoàn hảo, cẩm thất tự hào với kiệt tác của mình. Vậy làm sao khiến chúng đạt tới sự hoàn mỹ nhất ? Cùng tìm hiểu bài dưới nhé.

Có rất nhiều các nền tảng giúp các nhiếp ảnh gia có thể tạo và chia sẻ thành quả của mình. Sự phát triển của Instagram, 500px và những trang chia sẻ ảnh khác đã cho phép người dùng có thể chọn các nhiếp ảnh gia mà mình cảm thấy yêu thích. Nếu bạn muốn tạo trang cá nhân để quảng bá sản phẩm của mình thì dưới đây là 3 điều mà bạn cần nhớ:

  1. Sự nhất quán su-nhat-quan

 

Sự nhất quán giữa các profile ở các trang chia sẻ hình ảnh khác nhau là một yếu tố quan trọng và không thể bỏ qua. Không cần biết bạn upload ở 3,4 hay thậm chí là 10 trang chia sẻ hình khác nhau, tất cả công việc của của bạn cần có sự đồng nhất và giống nhau. Chia sẻ các thành quả tốt nhất chính là cách dễ dàng nhất để bạn có thể chứng minh năng lực của mình.

2. Sự đa dạng

 su-da-dang

 

Hãy đa dạng hóa nội dung trong trang cá nhân của bạn. Nếu bạn tìm thấy thể loại phù hợp với mình, hãy tiếp tục đăng các ảnh liên quan đến nội dung đó và lựa chọn các thành quả tốt nhất của mình. Bạn sẽ gây ấn tượng với người muốn thuê mình rằng bạn “lão luyện” trong lĩnh vực đó như thế nào.

Với những bạn đang còn trong quá trình phát triển, hãy tiếp tục đăng những hình ảnh mà bạn cho là tốt nhất của mình, không phân biệt đó thuộc thể loại nhiếp ảnh nào.

3. Thông tin

thong-tin

 

Hãy cập nhật thông tin trên profile của bạn về nơi bạn làm việc, số điện thoại liên hệ, sở thích và cả thông tin về thiết bị của bạn để có thể miêu tả khái quát về con người bạn tới khách hàng. Các thông tin đó sẽ cho phép khách hàng liên lạc với bạn hiệu quả hơn.

Vậy là chỉ cần 3 lưu ý nhỏ thì bạn đã có thể thoải mái chia sẻ, tự hào về những thành quả của mình. Chúc bạn sẽ có được profile, album ưng ý của riêng mình.

Theo nscreen.vn

Điệp viên hoàn hảo Phạm Xuân Ẩn Kỳ 1: 30 năm vẫn còn là bí mật

Phạm Xuân Ẩn – Ông là ai ? Ông có vai trò gì trong lực lượng Quân Đội Nhân Dân Việt Nam ? Có lẽ sẽ là một trong những bí mật rất nhiều người muốn biết đến ” 30 năm vẫn còn là bí mật”

Ông là ai?

Thiếu tướng tình báo, Anh hùng Lực lượng Vũ trang nhân dân Phạm Xuân Ẩn.sinh ngày 12-9-1927 tại Biên Hòa và mất ngày 20-9-2006 tại TP.Hồ Chí Minh, hưởng thọ 80 tuổi.

Những ngày này, trên các phương tiện thông tin đại chúng, báo chí, một số hãng thông tấn nước ngoài đều đưa tin nhà tình báo vĩ đại, tầm cỡ thế giới, nhà báo chuyên nghiệp đã ra đi.

Những nhân vật nổi tiếng thường chinh phục người khác bằng tài năng của chiến công, nghị lực và sức tỏa sáng từ phẩm chất của họ. Nhưng với Phạm Xuân Ẩn, hình như là một ngoại lệ. Trông bề ngoài ông cũng như bao người bình thường khác, thật khó phát hiện điều gì ẩn chứa bên trong.

Năm 2002, sau gần 10 năm tiếp cận ông Ẩn, nhà báo, nhà văn Nguyễn Thị Ngọc Hải đã hoàn thành cuốn sách về ông với tựa đề Phạm Xuân Ẩn – Tên người như cuộc đời. Tác giả đã đi vào chiều sâu tinh tế rất khó lột tả về tư chất, phong thái, nghề nghiệp ở ông.

Vẻ thầm lặng đôi lúc hài hước của ông có cái gì đó rất đặc biệt. Cuốn sách đã phác họa chân dung với đầy đủ ý nghĩa cao quý của con người như lúc sinh thời ông Ẩn thường tâm niệm: Tôi chiến đấu cho độc lập và công lý xã hội.

Trong sách có đoạn viết: “Vị tướng đã yếu do bệnh và tuổi cao. Dáng đi của ông hơi còng xuống, do cao gầy, hay là do thân thể ấy đã mang vác một cuộc đời quá phong phú và gian truân. Chỉ vẻ mặt, đôi mắt to đen, thông minh và đôi tai to, người trong nghề nhạc gọi là đôi tai thẩm âm tốt, làm toát lên vẻ linh hoạt trẻ trung của một trí tuệ vẫn mạnh mẽ”.

Cùng chung một cảm nhận với nhà báo, nhà văn Ngọc Hải, năm 2005, Jean-Claude Pomonti, nhà báo Pháp kỳ cựu của nhật báo Le Monde, người nhiều năm quen biết, tác nghiệp cùng ông Ẩn đã viết cuốn sách về ông với tựa đề: Người Việt thầm lặng (Nhà xuất bản Editions des Equateurs) đánh giá rất cao phẩm chất làm báo của ông Ẩn. Hơn thế, từ vỏ bọc một nhà báo chuyên nghiệp ở văn phòng tạp chí Time, ông Ẩn đã làm nên sự bất ngờ, bởi chiến công của nhà tình báo chiến lược trong cuộc chiến tranh Việt Nam. “Phạm Xuân Ẩn, người Việt Nam mà phía Mỹ ưa chuộng nhất đã lừa chính quyền Hoa Kỳ từ đầu đến cuối”.

Với trên 200 trang sách, Phạm Xuân Ẩn – Tên người như cuộc đời, một cuốn truyện ký văn học của Nguyễn Thị Ngọc Hải lần đầu tiên đã giới thiệu con người này với công chúng. Sau đó có các nhà văn, nhà báo trong và ngoài nước đã và sẽ viết về ông. Nhưng với tác phẩm này, đã gây được dấu ấn đối với bạn đọc, đặc biệt trong giới chính trị, quân sự, tình báo và với những người viết văn. Cuốn sách đã đoạt giải thưởng loại A của “Giải thưởng văn học về đề tài Vì an ninh Tổ quốc và bình yên cuộc sống 1995-2005” do Bộ Công an và Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức.

Rất nhiều bạn đọc đã đề nghị chúng tôi cung cấp thêm thông tin về con người vĩ đại mà bí ẩn này. Được sự cho phép của tác giả, chúng tôi xin giới thiệu lần lượt từng chương sách. Hy vọng với bút lực của nhà văn Nguyễn Thị Ngọc Hải, bạn đọc sẽ được gặp gỡ Thiếu tướng Phạm Xuân Ẩn trong cuộc đời, như một con người bằng xướng bằng thịt.

pham-xuan-an

TTO – Peter Ross Range – “burô”, sếp của ông thời kỳ ở Việt Nam khi ông làm cho tờ Time đã nghĩ ra hẳn tên một cuốn sách để khuyến khích ông viết lại cuộc đời mình. Nếu không có câu chuyện của anh, một mảnh quan trọng của lịch sử sẽ bị thiếu – Peter viết – Không ai có một câu chuyện như anh để kể lại: làm việc trong một cơ quan báo chí Mỹ trong khi cung cấp tin tức cho miền Bắc. Không ai có một cuộc đời như đời anh, tham gia Việt Minh ở một lứa tuổi rất trẻ – Một câu chuyện lý thú biết bao!

Peter thuyết phục một cách đầy hứng khởi. Ông ta còn đề nghị cái tựa cho quyển sách ấy: A man of honor: The life of Pham Xuan An.

Bây giờ Peter đi dạy học và viết sách: Khi Miền Nam giải phóng, ông ta về nước, dẫn theo cô bồ người Việt. Trong khoảng thời gian dài sau này hình như họ đã ly dị. Thì Phạm Xuân Ẩn, năm nay cũng đã ngoài 70, vẫn tính hài hước đặc sắc: “Thành họ nhà ma rồi còn gì” – Thời gian đang trôi nhanh. Nói như triết, thì chẳng có gì mất đi hết, mặc dù chẳng có cái gì tồn tại mãi. “Chuyển từ dạng này sang dạng khác”. Các yếu tố tinh thần có như vậy không? Nó có chuyển các đặc điểm của mình vào các thế hệ sau? Hay là nó mang đi theo các người già nằm xuống? Có người không chịu viết hồi ký, vì dù có khách quan đến mấy thì cũng viết về mình – Mà con người ta thường nhớ kỹ những điều hay, quên đi điều dở… Nhưng cuộc đời của vô số trong số họ, đã là tài sản tinh thần, là những số phận cụ thể không có viện bảo tàng nào giữ được, nếu họ không ghi lại… Rồi đến con cái cũng chẳng hiểu ngày xưa bố mẹ mình làm gì. Đó là những lý thuyết đối chọi nhau trong việc viết hồi ký.

Với Phạm Xuân Ẩn, lý do cũng mang đậm màu sắc khó tả: Ông không viết hồi ký, từ chối tất cả các cuộc gặp gỡ báo chí để viết về ông. Tuy nhiên ông sẵn sàng gặp với tư cách đồng nghiệp hay tình bạn. Vừa mang đặc điểm thận trọng của nghề tình báo, vừa là ý thích của một “ông già” tự thấy cần một cuộc sống thanh thản. Luôn tự trào, nhìn mọi việc bằng cái nhìn hài hước: “Chẳng có ông già nào không bảo thủ hết. Thay đổi là khó chịu. Dọn nhà là khổ. Tụi trẻ đang lên, anh này lấy cô kia, chẳng sợ thay đổi. Nó chưa trải. Hồi nhỏ mình bạt mạng, nay thấy con cái bạt mạng lại không cho. Thì mày trả giá bằng cuộc đời mày. Học bài người khác trả tiền hơn là học bài mình trả…”

Ông đã trải đời mình cùng với lịch sử kháng chiến của Việt Nam, là quân nhân trong ba quân đội khác nhau. Tham gia Vệ quốc đoàn khi 18 tuổi, bị trả về vì thiếu súng đạn, vũ khí lúc đó dành cho thành phần cơ bản. Ông hòa vào phong trào học sinh sinh viên Trần Văn Ơn tại Sài Gòn năm 1950.

Trở thành lính trong quân đội Pháp, không phải lính bộ binh, mà là bí thư cho trưởng phòng lo về chính trị trong quân đội. Khi hòa bình lập lại ở Đông Dương sau hội nghị Genève, Mỹ can thiệp dựng Ngô Đình Diệm với chủ trương phá hoại Hiệp định, không chịu tổng tuyển cử thống nhất Việt Nam sau hai năm như đã ký kết. Mỹ đổ tiền của vào Việt Nam để giúp họ Ngô đứng vững. Ba cơ quan như cái trụ ba chân được thành lập: Phòng thông tin Mỹ (USIS), Quân sự (MAAG) và kinh tế hành chính (USOM). Đến năm 1962 USIS đổi tên là JUSPAO và MAAG lấy tên là MACV, USOM lấy tên là USAID. Ông Ẩn do có tiếng Anh và thạo nghề, nên lại trở thành nhân viên dịch thuật tại Bộ Tổng tham mưu, tham dự vào việc thành lập những sư đoàn đầu tiên do Mỹ tuyển chọn và đào tạo.

Năm 1957 ông là sinh viên Việt Nam đầu tiên đến học về báo chí ở quận Cam và sống ở California trong hai năm. Ngày nay trong cuốn niên giám của trường Đại học Columbia của Mỹ, ở trang 2 in hình và giới thiệu về chàng sinh viên Việt Nam với tên Pham An, như mọi cuốn kỷ yếu của các trường học. Nhưng không ai biết được ngoài việc học thực sự kiến thức, chàng sinh viên ấy đã trở thành Đảng viên Cộng sản từ năm 1953, được chính bác sĩ Phạm Ngọc Thạch tuyển vào Chiến khu D từ 1952.

Sang Mỹ học, Ẩn còn có nhiệm vụ tìm hiểu về văn hóa Mỹ vì Đảng đã nhìn thấy sự dính líu sâu sắc của Mỹ đối với Việt Nam. Muốn chiến thắng kẻ thù này, việc đào tạo những người có điều kiện như Ẩn, “chuyển qua làm với Mỹ, phải được đào tạo trình độ phù hợp với yêu cầu của Mỹ”. Sau khi học ở Mỹ về, Phạm Xuân Ẩn hành nghề báo chí, từ Việt Tấn xã dưới thời Ngô Đình Diệm, cho tới làm phóng viên cho các hãng nước ngoài tại Việt Nam như Reuters, Time… Ông là người Việt Nam duy nhất vào biên chế của hãng nước ngoài với lương rất cao thời đó, 750 đô la một tháng. Phạm Xuân Ẩn hành nghề báo chí và trở thành ký giả thực sự có tên tuổi. Chỉ có điều khác lạ là ông còn trở thành một vị Thiếu tướng, Anh hùng lực lượng vũ trang của Quân đội Nhân dân Việt Nam.

Vì sao sau khi đất nước giải phóng, cả nước và thế giới biết rõ ông là tình báo, vậy mà người Mỹ trong giới báo chí hoạt động cùng thời với ông nay trở lại Việt Nam vẫn đem lòng tin tưởng và kính trọng ông? Đó là một nhân cách, một tài năng. Đời ông là một câu trả lời lớn cho nhiều câu hỏi vẫn làm đau đầu nhiều người bạn Mỹ của ông. Đến hôm nay họ quay lại đất nước này vẫn tìm ông để mong có câu giải đáp vì sao Mỹ thất bại ở Việt Nam. Vì sao một trí thức giỏi và sống có nhân cách theo “kiểu Mỹ” như ông Ẩn lại có thể là người đứng trong tổ chức chặt chẽ của Quân đội Nhân dân Việt Nam, của ngành tình báo vốn đầy hiểm nguy? Có những người Mỹ là bạn cũ trong giới báo chí của ông, nay đã mất nhưng dặn lại con cái họ sang Việt Nam hãy tìm đến ông Ẩn. Họ nói sẽ học được nhiều ở con người đó. Quả thật, cuốn sách viết về ông nên có tên là “Người có cuộc đời bí ẩn như cái tên” – chứ không cần đến cái tựa đề của Peter Ross Range đề nghị.

Bởi vì, cuộc đời ông không được ông viết ra bao giờ. Năm 1989, 14 năm sau ngày miền Nam giải phóng, Morley Safer chủ biên Chương trình 60 phút nổi tiếng của đài truyền hình CBS đã trở lại Sài Gòn, gặp ông Phạm Xuân Ẩn như người bạn làm báo cũ trong thời kỳ chiến tranh. Cuộc gặp gỡ này đã được viết thành hẳn một chương trong cuốn sách Hồi tưởng: Khi trở lại thăm Việt Nam của Morley Safer do Nhà xuất bản Random House xuất bản năm 1989.

Hãy xem dưới mắt nhà báo phương Tây, ông Ẩn đã hiện ra như thế nào:

“Phạm Xuân Ẩn đang đứng nơi cổng sắt đã mở sẵn với một cặp chó Đức kèm sát bên. Ẩn và những con chó thân yêu của anh ta. Anh ta thường dắt chó đi khắp nơi, hay uống café buổi sáng ở khách sạn Continental với con chó Đức thò cái mõm đen ra khỏi gầm bàn. Anh ta tiến về phía tôi, mở rộng vòng tay choàng ôm hôn, một cung cách ít thấy ở người Việt”.

Có lẽ Morley Safer đang sống lại những cảm xúc của một thời đã xa, khi họ còn làm báo ở Sài Gòn và Continental là nơi họ tụ họp mỗi buổi sáng vừa điểm tâm vừa trao đổi tin tức. Với Morley, lúc đó Ẩn là nhà báo thực thụ của tuần báo Time, người rất nhạy bén về các vấn đề thời cuộc, cả chính trị lẫn quân sự. Anh có nhiều mối quen biết quan trọng.

Lại lời Morley Safer: “Ở tòa báo Time anh được coi là người khôn khéo. Ẩn luôn luôn được giao nhiệm vụ thuyết trình cho nhóm phóng viên mới tới. Và cũng chính anh ta là người gỡ mối cho những vấn đề chính trị rối mù của chính giới Việt Nam lúc đó. Anh là người cởi mở, dấn thân và có óc hài hước, luôn được niềm nở tiếp đón trong các giới quân sự và ngoại giao Việt – Mỹ và cũng là một trong số rất ít ký giả Việt được cho phép tham dự các buổi thuyết trình hạn chế của phái bộ Mỹ”.

Khi Morley đến gặp Phạm Xuân Ẩn muốn có người cùng đi là Patti Hassler – nhà sản xuất Chương trình 60 phút vì Morley không muốn ghi chép như mọi lần hành nghề khác. Ông muốn có một nhân chứng cho cuộc gặp này, để mọi chi tiết đều được ghi nhớ. Morley đã bộc bạch cái cảm giác của người bình thường vẫn có khi bị làm nhân vật cho người khác phỏng vấn. Đấy là cảm giác rất thật mà dân nhà nghề đã quan sát được ở các nhân vật của mình. Thật chẳng an tâm chút nào khi đang nói mà có người ghi chép, hoặc dễ sợ hơn nữa là có người dùng máy ghi âm. Và Morley đã gặp ông Ẩn trong tư thế những bạn bè cũ cùng nghề, trao đổi về thời cuộc.

“Ẩn rất ít thay đổi” – Morley viết – “Nay đã 61 nhưng trông anh vẫn ở cái tuổi cách đây 30 năm. Có thể nói dáng anh vốn lòng khòng nay thêm gầy đi và khô đét…”

Morley nói ông Ẩn còn là một bí mật. Thật ra điều đó chỉ đúng với cảm giác của Morley, còn với người Việt Nam thì ông nếu có là một bí mật thì chỉ là vì ông ít bộc bạch cuộc đời mình. Người Việt Nam đều biết ông là Anh hùng tình báo, một Thiếu tướng được kính trọng. Không ai còn hỏi như Morley hỏi hôm đó: “Anh đang còn là một bí mật. Dân chúng vẫn chưa biết chắc là anh hoạt động cho phe nào. Vậy sự thật ra sao?”

“Ẩn cười lớn: Sự thật? Sự thật nào mới được chứ? Có một sự thật là trong 10 năm tôi là phóng viên cho tòa soạn tuần báo Time và trước đó làm cho hãng Reuters. Một sự thật khác nữa là tôi gia nhập phong trào cách mạng từ năm 1944 và là thành viên của họ từ đó với các chức vụ khác nhau. Hai sự thật, hai sự thật… đều thật”.

Trong cái nhìn của Morley, ông Ẩn là một sự bí ẩn, cũng khó giải thích và có những vấn đề chưa thể hiểu hết như chính cuộc chiến ở Việt Nam mà Mỹ thất bại. Vậy là đối với các ký giả Mỹ như thế này, nhiệm vụ của họ là “hai trong một”. Hiểu được những con người như Phạm Xuân Ẩn cũng có thể tiến gần tới việc hiểu vì sao Mỹ thua cuộc. Và nếu nghề nghiệp thúc đẩy họ với bản chất nghề báo “A nose for news” thì họ còn muốn biết hơn thế: Nhìn nhận con đường phát triển hiện tại của nước Việt Nam thông qua một con người đáng tin cậy. Ý muốn đó thôi thúc Morley do phẩm chất cá nhân, và cũng do sự khách quan của một ký giả lỗi lạc. Theo Morley, trong những ngày cuối cùng của chế độ Sài Gòn, chính ông Ẩn là người đã thuyết phục giới chức Mỹ đem đi di tản một số bạn hữu của mình rời khỏi Việt Nam. Ông Ẩn cũng thu xếp để vợ và 4 con lên máy bay, còn mình thì ở lại.

Nhà báo Morley sau gần 15 năm Sài Gòn được giải phóng, vẫn không hiểu làm thế nào ông Ẩn có thể giữ được bí mật tung tích riêng trong suốt thời gian đó. Ông Ẩn đã bắt đầu cuộc đời hoạt động cách mạng ra sao? Ông phải làm nhiệm vụ gì trong suốt thời gian làm báo, và ông có “làm gì” trong báo Time không? Ông có cách nào chuyển tin tức đi? Ông có sợ mình bị phát hiện không? Điều gì xảy ra sau cái hôm mọi người di tản? Tại sao cuộc cách mạng lại còn nhiều điều chưa thành công trong cải cách? Người ta có rình rập ông không? Ông có được quyền ra đi không? Ông có bao giờ hối tiếc về những điều đã làm và bây giờ ông đã thấy kết quả?…

Chỉ xem qua những câu Morley hỏi cũng đủ biết người Mỹ còn vất vả, thậm chí có những điều họ sẽ không sao hiểu hết trong mọi câu trả lời của Phạm Xuân Ẩn. Dĩ nhiên, ông không trả lời theo công thức hoặc ít ra cũng là để “giữ mình” một cách cần thiết. “Tại sao cuộc cách mạng gặp những thất bại?” Morley hỏi về những suy thoái và khó khăn trong cải cách hiện nay. Ông Ẩn không “sửa gáy” người hỏi để giữ cho mình “có lập trường”. Ông đã nói thẳng thắn như xưa nay phân tích thực chất các hiện tượng một cách khách quan. “Có nhiều lý do. Có quá nhiều lỗi lầm chỉ vì sự dốt. Như mọi cuộc cách mạng, chúng tôi gọi đây là cuộc cách mạng nhân dân, nhưng dĩ nhiên chính nhân dân là thành phần đầu tiên chịu khốn khổ”.

Ông cũng không ngại ngần nhận định: “Khi nào mà dân chúng còn ngủ đầu đường xó chợ thì khi đó cuộc cách mạng còn thất bại. Không phải do giới lãnh đạo là những người tàn nhẫn, nhưng đó là hậu quả của chính sách cha chú của nhân dân cũng như các lý thuyết lỗi thời về kinh tế”. Morley nhận thấy còn nhiều người nằm vỉa hè khi ông tản bộ trên đường phố Sài Gòn vào ban đêm. “Khi tôi đề cập điều này thì Ẩn có vẻ bối rối như là chính anh đã tiếp tay cho tấn thảm kịch. Tôi nghĩ, theo một nghĩa nào đó anh ta đã có sự liêm khiết để biết hổ thẹn”.

Khi nghe ông Ẩn nhận xét về “những thất bại của cách mạng”, nhà báo Mỹ không khỏi bật ra câu hỏi: “Anh không ngại phải nói thẳng ra như vậy sao? Có nguy hiểm không?”

Ông Ẩn đã nói rằng mọi người đều biết ông nghĩ gì, vì ông không giấu giếm những suy nghĩ trung thực của mình. Không phải bây giờ, mà là từ ngày xưa, từ bản chất. Ông nhắc lại cho Morley nhớ cái thời họ cùng làm báo ở Sài Gòn trước 1975: “Thời Thiệu, chính quyền ấy biết rõ là tôi nghĩ gì về bọn trộm cắp ấy. Tôi đã quá già để có thể thay đổi”. Ẩn cười lớn: “Tôi cũng quá già để mà câm miệng lại”.

Trả lời cho câu hỏi: “Trong những năm hoạt động đó anh có sợ mình sẽ bị phát hiện không?” Ông Ẩn bộc bạch không lên gân giả dối: ông nói mình sợ thường xuyên. Bởi luôn có nguy hiểm. “Anh đã biết vào khoảng những năm 60 có tin đồn tôi làm việc cho CIA. Tôi muốn duy trì những tin đồn như vậy vì nghĩ rằng điều ấy sẽ che chở tôi phần nào. Nhưng dĩ nhiên về sau điều này trở thành một đe dọa. Tôi hoạt động trong phạm vi an ninh rất chặt chẽ, rất ít người biết được hoạt động của tôi. Vào khoảng những năm 70 khi chính quyền Sài Gòn ngày càng tồi tệ, tôi sợ rằng kkhi tình hình suy sụp, tôi sẽ chẳng có thì giờ đâu để giải thích với mấy cậu lính giải phóng trẻ với cây AK.47 trên tay rằng tôi là đại tá trong quân đội của họ. Tôi thường nói với mọi người: Có lẽ tụi nhỏ đó sẽ giết tôi đồng thời nướng sống mấy con chó của tôi nữa”.

Những mối lo rất thực tế ấy càng chứng tỏ thêm nhiều hoàn cảnh phức tạp mà nghề tình báo luôn gặp phải. Vậy mà Morley cho rằng những giải thích của ông Ẩn không làm sáng sủa gì hơn mà lại càng khiến ông thêm bí ẩn.“Anh có hối tiếc gì về điều đã làm không? Và bây giờ anh đã thấy kết quả?”Câu hỏi này được đặt ra sau khi Morley đã hỏi ông Ẩn về những ngày đầu sau giải phóng “Ẩn ở trong trại… không phải trại cải tạo nhưng là một trại đặc biệt gần Hà Nội dành cho các “đồng chí” có thể đã bị nhiễm độc vì quá gần gũi với người Mỹ”.

Ông có phút giây nào hối tiếc không? “Tôi ghét câu hỏi đó, tôi đã tự hỏi tôi câu hỏi ấy hàng ngàn lần. Nhưng tôi lại càng ghét câu trả lời hơn nữa. Không, không hối tiếc. Tôi phải làm như vậy. Hòa bình mà chúng tôi giành được có thể phải trả giá bằng sự khốn khổ của xứ sở này nhưng chiến tranh cũng đã giết chết bao nhiêu sinh linh. Cho dù tôi yêu nước Mỹ đến như thế nào, Mỹ không thể có quyền gì ở đây. Bằng cách này hay cách khác người Mỹ cũng bị đẩy ra khỏi Việt Nam. Chúng tôi phải tự chọn cách xây dựng xứ sở mình”. Đó là những câu kết trong một chương sách của Morley.

Hãy cùng theo bước chân của chúng tôi theo những bài kế tiếp để biết cuộc đời và nhiều bí mật khác.

Nguồn: Internet

NGUYỄN THỊ NGỌC HẢI

Những con đường, phố cũ Đà Lạt xưa

Đà lạt – thành phố hoa có vẻ đẹp nổi tiếng từ những buổi đầu sơ khai. Nơi đây đươc bác sĩ Yersin khám phá khi còn là một vùng đất hoang sơ, cư dân thưa thớt. Vậy hôm nay hay cùng tìm hiểu về Đà lạt xưa – những con đường, phố cũ.
Nữ sinh Trường Trung học Bùi Thị Xuân - Đà Lạt những năm 60 thế kỷ XX
Nữ sinh Trường Trung học Bùi Thị Xuân – Đà Lạt những năm 60 thế kỷ XX
Nơi hội tụ cư dân của các vùng miền
Năm 1906, sau khi được chọn để xây dựng thành trung tâm nghỉ dưỡng, Đà Lạt đã thực sự trở thành một vùng đất mới, là nơi hội tụ cư dân của các vùng miền. Cư dân người Kinh ở Đà Lạt lúc bấy giờ phần lớn là những người lao động nghèo ở miền Bắc, miền Trung di dân tự do hoặc những người đi phu phen, tạp dịch rồi tự nguyện ở lại lập nghiệp. Về sau những năm 1937-1938, để đáp ứng yêu cầu phát triển của đô thị, cũng như nhu cầu của người dân nơi đây, người Pháp và chính quyền sở tại đã cho di dân ở một số địa phương từ miền Bắc, miền Trung như Hà Đông, Nghệ – Tĩnh vào Đà Lạt định cư nhằm sản xuất rau, hoa cung cấp cho thành phố. Đến giai đoạn sau còn có nhiều cư dân ở các vùng Thừa Thiên – Huế, Quảng Nam, Quảng Ngãi cũng vào đây lập nghiệp.
Những Ấp đầu tiên
Những cư dân người Kinh khi mới tới đây họ thường tập trung theo nhóm quê hương để lập ấp sinh sống. Giai đoạn này Đà Lạt đã lần lượt ra đời các ấp như:
Ấp Hà Đông được thành lập vào năm 1938 do sáng kiến của các quan chức triều Nguyễn thời bấy giờ là ông Hoàng Trọng Phu – Tổng đốc Hà Đông, Phó Chủ tịch Hội đồng tư vấn Bắc Kỳ; ông Trần Văn Lý – Quản đạo thành phố Đà Lạt, Tổng đốc Lâm Đồng – Bình Ninh (Lâm Đồng, Đồng Nai Thượng, Bình Thuận, Ninh Thuận) và ông Lê Văn Định – Thượng canh nông tỉnh Hà Đông, sau làm Chánh án Tòa án hỗn hợp Đà Lạt.
Những cư dân đầu tiên của ấp Hà Đông là những người nông dân thạo nghề làm vườn ở các làng Quảng Bá, Nghi Tàm, Tây Tựu, Ngọc Hà, Xuân Tảo, Vạn Phúc… thuộc tỉnh Hà Đông đến Đà Lạt, trồng rau và lập ấp vào năm 1938. Về sau còn có một số người Quảng Ngãi đến làm thuê và ở lại ấp lập nghiệp.
Ấp Nghệ Tĩnh do những người quê ở Nghệ An, Hà Tĩnh vào lập nghiệp và lập ấp vào năm 1940. Đa số dân trong ấp là những người lao động nghèo và có một số là những người yêu nước bị địch khủng bố ở quê nhà nên đã cùng gia đình vào đây sinh sống. Một số khác được người có chức sắc trong chính quyền (ông Nguyễn Khắc Hòe) tuyển mộ ở quê đưa vào. Thời gian đầu họ đi làm thuê trong các công sở, chiều về vỡ đất khai hoang trồng thêm rau, sau đó dần dần chuyển sang nghề làm vườn. Sản phẩm chủ yếu là atiso và một số loại rau ôn đới.
Ấp Ánh Sáng là nơi tụ cư của những cư dân vùng Thừa Thiên – Huế. Ban đầu chỉ có khoảng năm đến sáu hộ gia đình người làng Kế Môn, Phước Yên sống trong những chòi lá đơn sơ cất tạm bên cạnh những mảnh vườn mấp mô vừa được khai hoang để trồng rau. Về sau với sự cần mẫn, chịu thương chịu khó của mình người dân đã san lấp, bồi đắp các hố sâu để mở rộng trở thành vườn rau mới. Đến năm 1952 thì ấp Ánh Sáng chính thức được thành lập với những vườn rau ven suối và những dãy nhà được xây dựng theo quy hoạch.
Ấp Thánh Mẫu ra đời năm 1955 với khoảng 400 giáo dân thiên chúa thuộc huyện Đức Thọ (Hà Tĩnh). Khu đất này do bà con mua lại của Sở Canh Nông để lập ấp trồng các cây lương thực như: khoai, bắp sau đó chuyển sang trồng rau.
 Đến những năm 50-60 của thế kỷ XX, Đà Lạt đã trở nên đông đúc với nhiều ấp mới tiếp tục ra đời như: Đa Phú, Tùng Lâm, Đa Thành, Trung Bắc, Nam Thiên, Xuân An, SI JEAN, Tân Lạc, Đa thiện, Cô Giang, Hồng Lạc, Đa Lợi, Thái Phiên, Tây Hồ và các khu Lam Sơn, Chi Lăng, Trại Mát…
Cùng điểm danh qua những đường phố xưa ở đà lạt
Qua thời gian cùng với những biến cố thăng trầm của lịch sử, tên các con đường ở Đà Lạt xưa cũng có nhiều thay đổi. Đây là tên đường  phố Đà Lạt trước năm 1953 và tên ngày nay: MARCHÉ – Khu Hòa Bình; FOCH – Ba Tháng Hai; LAMATINE – Bà Huyện Thanh Quan; Cầu Quẹo – Phan Đình Phùng; Đồng Khánh – Nguyễn Chí Thanh; PÉTRUS – KÝ – Nam Kỳ Khởi Nghĩa; Minh Mạng – Trương Công Định; Gia Long – Lê Đại Hành; MILICE – Lê Thị Hồng Gấm; Lò Gạch – Hoàng Diệu; THOUARD – Bùi Thị Xuân; Khải Định – Nguyễn Văn Cừ; ANNAM – Nguyễn Văn Trỗi; FRANCE – Lý Tự Trọng; LACLARE – Trần Quốc Toản; Long Mỹ – Thủ Khoa Huân; HELGOUACH – Đoàn Thị Điểm; ABATTOIR – Lê Quý Đôn; PASTEUR – Hai Bà Trưng; VANVOLLEN HOVEN – Phan Bội Châu; PIERRE PAS QUIER – Hồ Tùng Mậu; ADRAN – Hà Huy Tập; HÔPITAL – Hải Thượng; CUNHAC – Bà Triệu; Long – Hồ Tùng Mậu; DARLES – Triệu Việt Vương; PAUL DOUMER – Trần Hưng Đạo; ALBERT SARRAUT – YERSIN; ANKROET – ANKROET; AUGER – ZA GÚT; BABEY – Nguyễn Du; CASSAIGUE – Mai Hắc Đế; BASSE DU CAMLY – Phạm Ngũ Lão; YERSIN – Trần Phú; LACAZE – Thái Học; BELLEVUE – Lam Sơn; BOURGERY – Trần Quang Diệu; CALMETTE – Thi Sách và Ngô Quyền; CANIVERY – Lê Lai; CARRIERES – Đào Duy Từ; CHAMBOUDRY – Lê Hồng Phong; MISSIONE – Nhà Chung; CHASSAING – Trần Bình Trọng; CLÉMENCEAU – Ba Đình; DE LATTRE DE TASSIGNY – Khởi Nghĩa Bắc Sơn; DANKIR – Đan Kia; FERNAND MILLET – Dã Tượng; ROSES – Huỳnh Thúc Kháng; GARE – Nguyễn Trãi; GLAIEULA – Nguyễn Viết Xuân; GLAFFEUIL -Hùng Vương; Hà Văn Ký -Ký Con; HENRI MAITRE -Yết Kiêu; RENÉ ROBIN -Quang Trung và Phan Chu Trinh; JARDIHS – La Sơn Phu Tử; JEAN O’NEILL – Hoàng Văn Thụ; LÉONGARNIS – Phạm Hồng Thái; LOUAT DE BOART – Cô Giang và Phó Đức Chính; MOSSARD – Hàn Thuyên; Nhà Làng – Nguyễn Biểu; PICE – Vạn Kiếp; PRENN (cũ) – Khe Sanh; ROBELIN – Lê Thánh Tôn; ROBINSON – Huyền Trân Công Chúa; ROUNIE – Pasteur; PAGUE – Tô Hiến Thành; Saigon Nais – Yên Thế; SCHERTGUE – Trại Hầm – Hoàng Hoa Thám; SAINT BENOIT – Chi Lăng; PRENN – Ba Tháng Tư.
Qua bao nhiêu năm hình thành và phát triển – từ một địa danh hoang sơ – Đà Lạt đã trở mình mà biến thành một trong những danh lam thắng cảnh nhất tại Việt Nam – Địa điểm mà khiến cho mọi du khách phải trầm trồ.
Theo: Đoàn Bich Ngọ
Nguồn: baolamdong

Nhìn lại vụ án Vinashin: Con số tham nhũng lên tới 18,6 triệu USD

Là một trong những vụ án lớn, bê bối hàng đồng, cái tên vinashin có lẽ không còn quá xa lạ gì với chúng ta. Hôm nay hãy cùng chúng tôi nhìn lại vụ bối này làm hụt ngân sách lên tới con số khổng lồ 18,6 triệu USD

40 nhà biệt thự, căn hộ cao cấp

Tổng cục An ninh, Bộ Công an sau khi họp báo đã thông báo kết quả điều tra ban đầu hành vi của Giang Kim Đạt, nguyên cán bộ công ty vận tải viễn dương Vinashin và đồng phạm tham ô 18,6 triệu USD của Nhà nước.

Đạt sinh năm 1977, quê ở Thái Thượng, Thái Thụy, Thái Bình, có hộ khẩu tại phường Bình An, quận 2, TPHCM.

Trước đó, ngày 7/7, Tổng Cục An ninh – Bộ Công an cũng đã bắt giữ Đạt – bị can trong vụ án Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng; Tham ô tài sản; Chứa chấp, tiêu thụ tài sản do người khác phạm tội mà có; Che giấu tội phạm xảy ra tại Công ty TNHH Một thành viên Vận tải Viễn Dương Vinashin (Vinashinlines).

Đại tướng Bộ trưởng Bộ Công an Trần Đại Quang khẳng định: Việc truy bắt được Giang Kim Đạt, thể hiện quyết tâm chính trị của Đảng và Nhà nước ta trong công tác đấu tranh chống tham nhũng, tinh thần kiên quyết, kiên trì trong đấu tranh phòng chống tội phạm của lực lượng Công an nhân dân.Trong Chuyên án này, Giang Kim Đạt, nguyên quyền trưởng phòng kinh doanh của công ty TNHH một thành viên vận tải viễn dương Vinashin thuộc tập đoàn Vinashin (gọi tắt Vinashinlines) có dấu hiệu sai phạm “cố ý làm trái mua tàu Hoa Sen”.

Ngày 23/8/2010, cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an ra quyết định khởi tố bị can đối với Giang Kim Đạt, đồng thời ra quyết định truy nã và ngày 8/11/2010 gửi thông báo truy nã đến Interpol, nhưng đối tượng này đã bỏ trốn.

Quá trình triển khai, Cơ quan điều tra đã phát hiện tổng cộng có 40 nhà biệt thự, căn hộ cao cấp, đất đai vị trí “vàng” trên khắp cả nước cùng nhiều xe ô tô đắt tiền các loại.

 Giang Kim Đạt
Giang Kim Đạt

Mở rộng công tác trinh sát, Tổng Cục An ninh đã phát hiện giao dịch bất minh lên đến hàng chục triệu USD của ông Giang Văn Hiển (bố của Đạt – SN 1950, trú tại quận 2, TP Hồ Chí Minh) tại các Ngân hàng trong và ngoài nước. Quá trình xác minh đã làm rõ số tiền nêu trên liên quan đến hợp đồng mua bán tàu và khai thác tàu cũ của công ty Vinashinlines.Điều đáng lưu ý khối tài sản lớn đứng tên gia đình Đạt đều hình thành từ sau thời điểm đối tượng làm việc tại Vinashinlines, đảm nhận cương vị trưởng phòng kinh doanh.

Đi sâu điều tra, phát hiện Đạt trực tiếp tham gia quá trình đàm phán giá cả, điều khoản hợp đồng mua 7 tàu cũ. Đạt thỏa thuận với các công ty bán tàu hưởng hoa hồng 1%, tiền được chuyển thông qua công ty môi giới mua bán tàu.

Tổng số tiền Đạt hưởng lợi từ các giao dịch mua 7 tàu khoảng 1 triệu USD. Ngoài ra, Đạt còn khai thác 9 vụ mua bán tàu khác. Trong quá trình đàm phán, ký kết hợp đồng cho thuê tàu, Đạt thỏa thuận với các đối tác nước ngoài giảm giá thuê để hưởng chênh lệch với tổng số tiền chiếm hưởng khoảng 17,6 triệu USD.

Tổng Cục An ninh đang chỉ đạo các đơn vị nghiệp vụ liên quan khẩn trương điều tra, mở rộng vụ án, sớm đưa đối tượng ra xử lý nghiêm minh trước pháp luật.

Khối tài sản của Dương Chí Dũng, Dương Tự Trọng

Nhắc đến vụ tham nhũng Vinalines không thể không nhắc đến cái tên Dương Chí Dũng – nguyên Chủ tịch Hội đồng Thành viên Tổng công ty Hàng hải Việt Nam (Vinalines).

Chân dung Dương Trí Dũng
Chân dung Dương Trí Dũng

Khối tài sản ông Dũng có được cũng khá đồ sộ, đầu tiên là ngôi nhà của vợ chồng Dương Chí Dũng trên đường Nguyên Hồng, Hà Nội, vị trí đất vàng của các cán bộ.

Mỗi căn hộ này có giá từ 4-6 tỷ đồng, 2 căn hộ này đều đã bị cơ quan chức năng kê biên.Ngoài ra, ông còn có con riêng với vợ bé là bà P.T.T. (SN 1982, Thanh Hóa). Để chiều lòng người đẹp đã sinh quý tử cho mình, Dũng mua 2 căn hộ chung cư cao cấp cho người tình ở tòa nhà SkyCity (Láng Hạ) và tại tòa nhà Pacific (Lý Thường Kiệt, Hà Nội).

Cũng không thua kém, em trai ruột ông Dũng là Dương Tự Trọng cũng là đồng minh lên kế hoạch giúp anh chạy thoát, có một căn biệt thự vô cùng đồ sộ ở Hải Phòng và căn hộ sắm riêng cho bồ nhí trên Hà Nội.

Trong một diễn biến liên quan khác, theo đánh giá của TCAN, đây là vụ án tham ô, tham nhũng đặc biệt nghiêm trọng, làm thất thoát số tiền lớn, gây thiệt hại nghiêm trọng tài sản Nhà nước, gây dư luận xấu trong xã hội, ảnh hưởng xấu môi trường đầu tư.Thế nhưng, tất cả đều thua khối tài sản của Nguyên quyền trưởng phòng kinh doanh Vinashin.

Đây có lẽ chỉ là một trong số những tình tiết chấn động của bê bối vinashin này.

Nguồn: baodatviet.vn

Sơn Ca (Tổng hợp)

Vài thủ thuật nhỏ giúp ảnh phong cảnh sinh động, cuốn hút hơn

Phong cảnh có lẽ là đề tài truyền kỳ dành cho nhiếp ảnh gia. Khung cảnh lãng mạn, hình ảnh sinh động,… chúng luôn tạo nên cái hồn cho mỗi bức ảnh. Vậy nên trong bài viết hôm nay chúng tôi giới thiệu đến cho bạn vài thủ thuật nhỏ giúp cho bộ ảnh của bạn cuốn hút hơn khi chup chủ đề phong cảnh.

1. Tăng cường độ sâu trường ảnh

Khi chụp những bức ảnh phong cảnh với những cảnh rộng bao quát và chiều sâu rất lớn thì việc đảm bảo được các chi tiết đầy đủ trong ảnh yêu cầu người dùng cần phải khép khẩu nhỏ. Bởi khẩu độ càng nhỏ thì trường ảnh càng sâu và khiến các đốm sáng trong ảnh có hình ngôi sao nhiều cánh (phụ thuộc vào số lượng lá khẩu của ống kính) rất lung linh và rực rỡ.

Ảnh được chụp với khẩu khép nhỏ và phơi sáng lâu
Ảnh được chụp với khẩu khép nhở và phơi sáng lâu

Tuy nhiên, điểm yếu của việc khép khẩu độ ống kính nhỏ là rất ít ánh sáng đi vào sensor, vì thế bạn cần hỗ trợ cho việc này bằng cách tăng độ nhạy sáng ISO hoặc giảm tốc độ chụp (đôi khi là cả hai).

2. Sử dụng tripod

Với khẩu độ nhỏ, tốc độ đóng máy chậm, bạn cần phải giữ máy thật ổn định trong suốt quá trình chụp (thời gian chụp có thể từ vài giây cho tới vài chục giây cho một bức ảnh).

Thực ra ngay cả khi chụp với tốc độ màn trập chậm và sử dụng thân máy, ống kính có tính năng chống rung hình ảnh thì bạn vẫn nên dùng tripod. Để đảm bảo rằng ảnh ko rung do những tác động như bấm máy hay thả tay, bạn nên sử dụng thêm dây bấm mềm hoặc điều khiển từ xa.

3. Điểm nhấn trong ảnh phong cảnh

Tất cả các bức ảnh đều cần một điểm nhấn và ảnh phong cảnh cũng không phải ngoại lệ. Ảnh phong cảnh không có điểm nhấn để hút tầm mắt người xem thì sẽ rất trống rỗng, không tạo được điểm dừng cho ánh nhìn tổng thể cả bức ảnh cho người xem.

Điểm nhấn trong ảnh giúp người xem hiểu được ý đồ của tác giả
Điểm nhấn trong ảnh giúp người xem hiểu được ý đồ của tác giả

Điểm nhấn trong ảnh có thể là bất kỳ điểm nào trong cảnh bạn định chụp, từ một tòa nhà, cái cây, tảng đá hay bóng… Tuy nhiên, bên cạnh việc chọn tiêu điểm, bạn cần phải chú ý đến cả vị trí tiêu điểm đặt ở đâu cho thích hợp nhất.

4. Tiền cảnh, hậu cảnh

Một bức ảnh đẹp phải đảm bảo có tiền cảnh, hậu cảnh và trung cảnh. Điểm nhấn trong ảnh thường được đặt ở trung cảnh với hậu cảnh làm nền và tiền cảnh là đường dẫn hút ánh mắt của người dùng.

Tiền cảnh và hậu cảnh giúp tạo chiều sâu cho bức ảnh
Tiền cảnh và hậu cảnh giúp tạo chiều sâu cho bức ảnh

Để làm được điều này bạn nên tạo cảm giác về độ sâu trong bức ảnh bằng cách nâng đường chân trời lên hoặc tạo các đường dẫn đi sâu vào ảnh.

5. Bầu trời

Một yếu tố cần để ý đến là bầu trời trong phong cảnh. Hầu hết các bức ảnh phong cảnh cảnh đều phải có một phần của bầu trời hoặc bầu trời chiếm phần lớn trong bức ảnh.

Bầu trời luôn là một phần không thể thiếu trong các bức ảnh phong cảnh
Bầu trời luôn là một phần không thể thiếu trong các bức ảnh phong cảnh

Nếu bầu trời không có gì đặc biệt và tiền cảnh hấp dẫn thì bạn chỉ nên đặt đường chân trời ở 1/3 trên của ảnh. Nếu các bạn thấy bầu trời cao xanh và đẹp với các đám mây hình dạng khác nhau hoặc có màu đẹp thì hãy để nó tỏa sáng với đường chân trời đặt ở 1/3 dưới của ảnh.

Bạn có thể tăng hiệu ứng của bầu trời bằng cách xử lý ảnh sau chụp hoặc sử dụng kính lọc (ví dụ kính lọc phân cực CPL, ND hay IR).

6. Đường dẫn

Trước khi chụp ảnh phong cảnh bạn hãy tự hỏi “Làm thế nào để có thể dẫn dắt ánh mắt người xem vào bức ảnh?” Có rất nhiều cách để thực hiện điều này (chụp ảnh có tiền cảnh là một ví dụ) nhưng một trong những phương pháp tốt nhất là tạo ra các đường dẫn thu hút hướng nhìn của người xem vào bức ảnh.
Đường dẫn

Đường dẫn
Những bức ảnh phong cảnh có đường dẫn thường tạo cảm giác tập trung hơn cho người xem, giúp người xem ảnh hiểu được chủ thể mà người chụp muốn hướng mình tới.Các đường dẫn trong ảnh tạo ra độ sâu cho bức ảnh, tỉ lệ và là trọng tâm của bức ảnh, bản thân nó cũng tạo nên họa tiết của tấm hình.

7. Trong tĩnh có động

Khi chụp ảnh phong cảnh, hầu hết mọi người đều chụp ảnh tĩnh và bị động – tuy nhiên phong cảnh thì hiếm khi hoàn toàn tĩnh, bạn hãy đặt một vài chuyển động vào trong ảnh sẽ tạo ra cảm xúc và điểm nhấn cho bức ảnh.

Bức ảnh khi được phơi sáng đủ lâu sẽ làm bức ảnh có các chuyển động của mây, cây, gió…

Nhìn chung khi chụp được những chuyển động này bạn cần đặt tốc độ màn trập chậm (đôi khi là vài giây), khép khẩu nhỏ để lên được các chi tiết, sử dụng kính lọc chuyên dụng (CPL, ND và IR) hoặc chụp vào lúc sáng sớm, sẩm tối khi có ít ánh sáng để có thể tiến hành phơi sáng.

8. Thời tiết và thời điểm chụp

Một cảnh có thể thay đổi hoàn toàn khác phụ thuộc vào điều kiện thời tiết. Vì thế lựa chọn đúng thời điểm chụp rất quan trọng. Rất nhiều nhiếp ảnh gia mới vào nghề cho rằng bầu trời đầy nắng là thời gian tốt nhất để chụp ảnh ngoài trời. Tuy nhiên nếu thời tiết khi bạn chụp có mưa thì bạn đang nắm trong tay cơ hội có những bức ảnh với cảm xúc thật và có gì đó hơi ảm đạm.

Bạn hãy thử tìm kiếm những cơn bão, gió, sương mù, các đám mây dày, tia nắng rọi qua bầu trời tối đen, cầu vồng, bình minh, hoàng hôn… và sáng tạo các cách chụp khác nhau thì tốt hơn nhiều so với việc chờ đợi một ngày nắng vàng trời xanh khác.

Hoàng hôn chạng vạng
Hoàng hôn chạng vạng

Có một số nhiếp ảnh gia chỉ chụp vào một thời điểm nhất định nào đó trong ngày, như là lúc chạng vạng bởi vì đó là lúc ánh sáng đẹp nhất và phong cảnh trở nên sống động. Ánh sáng trong “giờ vàng” tạo ra các góc đẹp, các họa tiết lạ, các chiều không gian thú vị.

9. Đường chân trời

Đường chân trời luôn đượcđặt ở 1/3 ảnh
Đường chân trời luôn đượcđặt ở 1/3 ảnh

Trước khi chụp ảnh phong cảnh, bạn hãy tập thói quen đặt ra 2 câu hỏi về đường chân trời:

– Đường chân trời có thẳng không? – Mặc dù có thể xử lý sau khi chụp nhưng dù sao thì bạn cũng nên đặt camera sao cho đường chân trời luôn thẳng.
– Đường chân trời được đặt ở đâu? – Một đường chân trời tự nhiên nên được đặt ở 1/3 trên hoặc dưới của bức ảnh, không nên đặt ở chính giữa. Tất nhiên bạn có thể phá vỡ quy tắc, song định luật 1/3 tỏ ra khá hiệu quả trong phần lớn các bức ảnh.

Vậy là chỉ cần vài mẹo nhỏ như trên thì chúng t sẽ mang về những bức ảnh cực kỳ có “hồn” mà luôn khiến mọi người phải trần trò. Giờ đây bạn có thể bắt tay và thử nghiệm nhiều góc chụp hình cho mình nhé.

Nguồn: Sưu tầm

Hồ sơ PMU18: Kỳ 5 – “Sân sau” cho Công ty Bắc Nam

Không những nắm trong tay nhiều doanh nghiệp để vừa có thể “rút ruột” vừa  bành trướng thế lực của mình. Dũng “tổng” còn là một trong những sân sau cạ cứng cho các các công ty bắc nam.

Con đường mà PMU18 “hỗ trợ” cho huyện Chí Linh (Hải Dương) nhưng thực chất là nhằm phục vụ các trang trại của quan chức PMU18.
Con đường mà PMU18 “hỗ trợ” cho huyện Chí Linh (Hải Dương) nhưng thực chất là nhằm phục vụ các trang trại của quan chức PMU18.
TT – Những doanh nghiệp “sân sau” của Bùi Tiến Dũng và cả đàn em Phạm Tiến Dũng đã ăn nên làm ra từ nhiều dự án béo bở của Ban quản lý dự án 18 (PMU18).

Khởi đầu bằng việc… đi dựng rạp

Nói tới cái tên thủ môn Vũ Việt Dũng của CLB Thể Công ngày trước, chắc có lẽ nhiều người đều biết. Qua những mối quan hệ trên bàn nhậu, trên sân tennis, Vũ Việt Dũng đã nhanh chóng bắt quen và làm thân với Bùi Tiến Dũng và anh em của gia đình này để móc nối làm ăn.

Đầu năm 2002, Vũ Việt Dũng đứng ra thành lập Công ty cổ phần Xây dựng công trình giao thông Bắc Nam (gọi tắt là Công ty Bắc Nam, có trụ sở trên đường Hoàng Diệu, quận Ba Đình, Hà Nội) với tổng vốn đầu tư là 8,5 tỉ đồng. Ngoài Vũ Việt Dũng, các cổ đông tham gia doanh nghiệp này còn có em trai của Bùi Tiến Dũng là Bùi Quốc Tiến (đã chết năm 2004) và em rể của Bùi Tiến Dũng là Trần Lê Duyên, cùng một thành viên khác là Đậu Mạnh Hùng. Tiền thân của Công ty Bắc Nam là một công ty cũng nổi đình nổi đám không kém tại PMU18, đó là Công ty Tân Đất Việt.

Trong những buổi đầu quan hệ với Bùi Tiến Dũng, Vũ Việt Dũng được giao làm một nhiệm vụ… đi dựng rạp và tổ chức các chương trình khánh tiết cho PMU18. Mỗi khi có dự án nào khánh thành hay khởi công, Bùi Tiến Dũng đều chỉ đạo các nhà thầu chính cho ông Vũ Việt Dũng đến thực hiện công việc “quan trọng” này.

Mặc dù trụ sở công ty đóng tại Hà Nội, nhưng Vũ Việt Dũng tham gia khánh thành khá nhiều dự án tận miền Trung… Chỉ với vài thanh sắt, ít phông bạt che chắn, mỗi buổi lễ do Vũ Việt Dũng đứng ra thiết kế cũng phải tốn 300-400 triệu đồng. Tiền công từ những công việc lặt vặt này cũng không nhỏ.

Đến doanh nghiệp “sân sau”…

Xem lại kỳ 4: Doanh nghiệp “sân sau” của Dũng “Tổng”

Dũng “con” cũng không kém Dũng “tổng”

Giống như Bùi Tiến Dũng (Dũng “tổng”), Phạm Tiến Dũng (Dũng “con”) cũng có những doanh nghiệp “sân sau” nhằm hợp thức hóa việc chuyển tiền của Nhà nước vào túi riêng của mình. Đó là Công ty TNHH Thái Bình, có trụ sở tại thị trấn Sao Đỏ, huyện Chí Linh (Hải Dương) do Lê Tiến Thông làm giám đốc.

Chúng tôi đã về Chí Linh. Cái tên Công ty Thái Bình ít người biết tới nhưng ông Thông hay Thông “hồng” lại đặc biệt nổi tiếng không chỉ ở Chí Linh mà ở cả tỉnh. Bởi ông Thông còn là một đại gia trong lĩnh vực kinh doanh bất động sản. Là con rể của một lãnh đạo huyện Chí Linh trước đây, trong những năm có chủ trương giao đất làm rừng hay cho thuê đất, Lê Tiến Thông đã nhanh chóng bỏ tiền ra mua hàng chục hecta đất trang trại quanh khu vực đền thờ Chu Văn An cho đến khu di tích Côn Sơn nhằm kinh doanh kiếm lời.

Ngoài ra, Công ty Thái Bình còn góp mặt thi công trên một số đoạn của QL18, và đặc biệt là được tham gia làm con đường dài hơn 7km từ QL18 dẫn qua đền Chu Văn An sang đến khu di tích Côn Sơn. Đây cũng là con đường dẫn vào các trang trại của nguyên phó tổng giám đốc PMU18 Đỗ Kim Quý, Phạm Tiến Dũng và con rể Thứ trưởng Nguyễn Việt Tiến.

Càng đu sâu vào những bê bối này chúng ta càng thấy những những “nguy hiểm” mà Dũng tổng gây ra. Để nắm rõ hơn về những hoạt đồng mờ ám này của PMU18 đừng quên theo dõi theo bước chân của chúng tôi.

Nguồn: Tuổi trẻ

Làm thế nào để chụp được những bức ảnh ngoài trời đẹp nhất ?

Bạn có những khoảng khắc đi picnic ? Bạn có những khoảng khắc ngoài trời khi đi phượt cực kỳ ấn tượng ? Tuy nhiên điều làm bạn phiền muộn đó chính là bạn không cách nào có thể làm cho những bức ảnh đó đẹp và thỏa mãn mình được ? Thế thì tại sao không cùng chúng tôi tìm hiểu ngay bây giờ ?
Làm thế nào một bức ảnh đẹp nhất ? Không chỉ cần chú ý đến những khoảng khắc mà ánh sáng cũng là yếu tố cực kỳ quan trọng dành cho bạn.

Luôn chú ý đến đôi mắt.

a-2

Đôi mắt chính là cửa sổ tâm hồn và nó là tâm điểm của bất kỳ bức ảnh đẹp nào. Mắt là phần quan trọng nhất của một bức chân dung nhưng nó cũng là yếu tố mạnh nhất trên khuôn mặt bạn. Khi bạn chụp ảnh có giá trị khẩu độ rộng tập trung vào đôi mắt, bokeh của ống kính sẽ giúp làn da của bạn trông thật mềm và mịn.

mat-chu-y

Chẳng lẽ điều cuối cùng bạn muốn nghe từ một khách hàng là “Tại sao đầu tôi trông sưng lên?”. Bất kỳ độ dài tiêu cự nào dưới 70mm có thể làm sai lệch ảnh chụp của bạn, tuy nhiên sự thay đổi sẽ không đáng chú ý cho đến khi tiêu cự của bạn dưới 50 mm. Ngoài ra, hiệu quả nén của một ống kính tele sẽ làm tăng độ mờ của bokeh.

Chụp ảnh ngược sáng.

Mặc dù đèn flash thường được xem là một công cụ dành cho các tình huống với ánh sáng yếu, nhưng nó cũng có thể được sử dụng một cách hiệu quả để tạo ra bóng đổ nhờ tập trung ánh sáng vào một điểm. Nó rất dễ sử dụng – bạn chỉ cần lấy thông số điểm phơi ở trên phần nền và đèn flash tự động của bạn sẽ làm phần còn lại. Có những lúc bạn phải sử dụng flash exposure compensation để điều chỉnh cường độ đèn flash trừ trường hợp camera của bạn có khả năng bù sáng tự động. Với một cái nhìn thoáng qua trên màn hình LCD, bạn có thể đánh giá độ sáng của đèn flash phòng trường hợp đối tượng chụp bị trắng xóa, bằng cách sử dụng biểu đồ để kiểm tra độ phơi sáng trên ảnh, hoặc báo hiệu hình ảnh nhận được quá nhiều ánh sáng nhờ vào tín hiệu trắng nhấp nháy. Đừng quá lo lắng về việc liệu các biểu đồ có cho thấy một kết quả hoàn hảo hay không, đôi khi việc mất chi tiết có thể loại bỏ những gì không cần thiết giúp trọng tâm bức ảnh được chú ý nhiều hơn.

chup-anh-nguoc-sang

Bối cảnh

Bạn hãy là người kiểm soát nhận thức của người xem! Hãy chắc chắn rằng người xem không chú ý quá nhiều đến chi tiết không quan trọng, bằng cách làm mờ phần nền dư thừa ra. Mặc dù thế, nó vẫn khá là tuyệt vời nếu bạn có thể để lại một số hình dáng của cây, bãi cỏ, bụi cây hoặc những thứ tương tự, miễn nó không chiếm lấy hoặc làm mờ đi khuôn mặt trong bức ảnh. Một máy ảnh với độ mở rộng cao cùng một ống kính tele hoặc ống kính cố định dài, chẳng hạn như Canon 135mm f/2 L sẽ xử lý được các tính huống trên. Và cuối cùng, nên chú ý đến môi trường xung quanh và chắc chắn rằng không có gì trong phông nền làm xao nhãng bức ảnh.

Little girl against colorful Autumn tree

Những ngày u ám!

Khi bạn đang chụp vào một ngày u ám, cân bằng độ trắng là một việc rất cần thiết . Mỗi ngày đều có sự khác nhau hoàn toàn về màu sắc, và màu sắc phụ thuộc vào hai điều. Thứ nhất, thời gian trong ngày, đây là cách hầu hết mọi người hiểu về cân bằng trắng và cái cách mà nó thay đổi trong suốt cả ngày. Thứ hai, bạn phải tính toán đến tất cả những vật cản mà ánh sáng đi qua trước khi nó chạm vào mục tiêu chụp của bạn. Bụi bẩn làm thay đổi màu sắc của ánh sáng từ giây phút này sang giây phút khác ngay cả khi đôi mắt của bạn không nhìn thấy, nhưng nó lại hiện rõ trên ảnh. Vào những ngày nhiều mây, các hạt bụi bẩn di chuyển xung quanh trên bầu trời bằng các giọt nước li ti xuất hiện như những lăng kính. Bây giờ, những tia nắng của bạn sẽ đi qua các lăng kính và phản chiếu các hạt bụi bẩn vào hướng vô hạn. Vì thế, đừng quên cân bằng trắng với các tấm carboard màu sắc hay tấm cardboard màu xám của Kodak nhé!

nhung-ngay-u-am

Với bài biết được tổng hợp từ Designs.vn hy vọng rằng sẽ mang lại thêm cho nhiếp ảnh gia những kiến thức bổ ích cho mình.

 

Nguồn: MEDIANOVAK/HOANGLONG/DESIGNS.VN

Những thủ thuật sử dụng DSLR dành cho nhiếp ảnh gia

Làm thế nào để nắm giữ những kỹ thuật cơ bản, những thủ thuật cực kỳ hiệu quả khi sử dụng DSLR để có thể kiểm soát hoàn toàn chiếc máy ảnh của mình ? Hãy cùng chúng tôi tìm hiểu 7 thủ thuật đơn giản dưới đây.

1. Đối tượng chụp ảnh

Xác định đối tượng có lẽ kĩ thuật nhiếp ảnh quan trọng nhất khi nó là tiêu chí đầu tiên làm nên một bức ảnh đẹp và quay phim. Đối tượng trung tâm cần được sắp xếp sao cho cân bằng với các đối tượng khác, với hình dạng bức ảnh và tỉ lệ cắt hình. Rất đơn giản phải không? Tuy nhiên, bạn cần phải thử nghiệm khá nhiều lần trước khi có được một bức ảnh đẹp và vừa ý mình.

anh-1

2. Độ sâu trường ảnh

Độ sâu trường ảnh là khoảng cách tương đối giữa tiền cảnh và phần nền của bức ánh. Kỹ thuật này được tạo ra bằng cách các thiết lập khẩu độ của máy ảnh phim, độ dài tiêu cự và khoảng cách đến đối tượng. Một cách đơn giản, độ sâu trường ảnh là khả năng bạn tách đối tượng trung tâm của chủ đề và làm nổi bật chúng lên các khu vực ngoại biên. Thông thường, một bức ảnh có độ sâu lớn sẽ đi cùng với một góc máy rộng. Điều này sẽ làm cho bức ảnh có nhiều thể hiện được nhiều nội dung hơn.

Ảnh Minh hoạ
Ảnh Minh hoạ

3. Chụp ảnh chuyển động

Để chụp ảnh một vật thể đang chuyển động, bạn có thể sử dụng nhiều thiết lập khác nhau mà đơn giản nhất là thay đổi tốc độ màn trập. Ví dụ, bạn muốn chụp với bông hoa chuyển động, bạn cần đặt màn trập  đóng với tốc độ cao chơn tốc độ chuyển động của bông hoa. Nếu không, bức ảnh sẽ trở nên nhòe, mất hết độ nét. Tuy nhiên, bạn lại cần thiết lập một tốc độ màn trập chậm hơn nếu bạn cần một bức ảnh với những vệt mờ đánh dấu chuyển động  –  một bức ảnh khá phù hợp để thể hiện một quá trình chuyển động.
anh-3

4. Chụp ảnh ban đêm

Chụp ảnh ban đêm đòi hỏi phải tiếp xúc lâu dài và sự kiên nhẫn nhiều hơn. Đây cũng là một trong những kỹ thuật nhiếp ảnh khó khi cần nhiều thời gian để tìm ra các thiết lập thích hợp của tốc độ màn trập và khẩu độ phù hợp. Hầu hết các máy ảnh không có một đồng hồ ánh sáng để biết chính xác ánh sáng cần thiết là bao nhiêu. Vậy nên bạn cần có một đồng hồ ánh sáng cầm tay bên mình.
anh-4

5. Chụp ảnh phong cảnh

Để chụp ảnh phong cảnh với các chi tiết sắc net, bạn cần thiết lập máy ảnh với khẩu độ nhỏ và tốc độ màn trập chậm. Hầu hết các nhiếp ảnh gia thích một bức ánh phong cảnh với bố cục đơn giản gồm một tiền cảnh, một đối tượng và một hậu cảnh, thường là cảnh chân trờ, tuy nhiên, khả năng sáng tạo trong trường hợp này là vô tận. Một nhiếp ảnh phong cảnh chuyên nghiệp sẽ được sẵn sàng đi bộ đến các địa điểm khác nhau và kiên nhẫn chờ đợi cho đến khi có ánh nắng hoàng hôn mùa thu tại hiện trường.

Ảnh phong cảnh
Ảnh phong cảnh

6. Chụp ảnh động vật hoang dã

Tương tự như chụp ảnh chuyển động, bạn cần sử dụng những ống kính có tốc độ màn trập và có thể cầm được trong tay để tiện di chuyển. Một ống kính máy ảnh dài cũng là cần thiết để có được những hình ảnh cận cảnh của động vật hoang dã mà không cần tới quá gần để chúng giật mình hay gây hại. Một ống kính zoom cũng sẽ rất thuận lợi khi chụp ảnh chim vì chúng thường bay rất cao với bạn. Đồng thời bạn cần rất nhiều sự kiên nhẫn và phản xạ nhanh chóng để có thể thu được những bức ảnh thành công.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

7. Chụp ảnh mùa đông

Không gian toàn tuyết trắng của mùa đông sẽ gây ra một vài rắc rối cho bất kỳ nhiếp ảnh gia nào. Về cơ bản, máy ảnh của bạn sẽ đo ánh sáng tự nhiên rồi làm cho màu trắng của tuyết sẽ trở nên tối đen và những vật thể xung quanh sẽ toàn một mùa xám. Lúc này, bạn cần phải thiết lập máy ảnh sao cho thừa sáng để mang lại màu trắng của tuyết. Tất nhiên, các lớp khác nhau của tuyết sẽ có những thay đổi khác nhau nhưng đây là một thử thách cho sự hiểu biết của bạn về nghệ thuật chụp hình.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Hy vọng rằng với bài này bạn sẽ nắm bắt được những thủ thuật sử dụng DSLR cho mình.

Nguồn: GUIDETOFILMPHOTOGRAPHY/VIET NGOC/DESIGN.VN

Hồ sơ PMU18: Kỳ 4 – Doanh nghiệp “sân sau” của Dũng “Tổng”

Để có thể củng cố địa vị lôi kéo bè cánh của mình. Dũng tổng luôn có những con bài, đường đi nươc bước cũng như những “sân sau” cực kỳ “cứng cỏi”. Hãy cùng chúng tôi theo dõi kỳ 4: Doanh nghiệp “sân sau” của Dũng “Tổng”.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Vốn 3,75 tỉ, thi công công trình hàng chục tỉ

Công ty cổ phần Hoa Việt có trụ sở nằm trên đường Hoàng Cầu – Đống Đa (Hà Nội). Ông Nguyễn Mậu Thôn làm quen với nguyên tổng giám đốc PMU18 Bùi Tiến Dũng qua những lần xách vợt đi đánh tennis. Cũng từ đây, Nguyễn Mậu Thôn tạo được mối quan hệ với rất nhiều người trong ngành xây dựng, tất nhiên là có cả Thứ trưởng Bộ Giao thông vận tải (GTVT) Nguyễn Việt Tiến.

Ngày 31-7-2002, Công ty cổ phần Hoa Việt ra đời. Vốn điều lệ của các cổ đông chỉ có 3,75 tỉ đồng. Chỉ một tuần sau khi được thành lập, ngày 6-8-2002, Công ty Hoa Việt đã liên danh với một công ty khác để xin dự thầu và thi công dự án “Cải tạo nâng cấp tuyến đường Biểu Nghi – Phà Rừng” do PMU18 làm chủ đầu tư.

Điều lạ là liên danh này đã biết trước thời gian tới sẽ có dự án, đồng thời gửi đơn tự giới thiệu liên danh nhà thầu có “đội ngũ cán bộ kỹ thuật giàu kinh nghiệm”, trong khi trên thực tế Công ty Hoa Việt mới chỉ thành lập được một tuần, không có máy móc thiết bị thi công cũng như đội ngũ công nhân lành nghề.

Đơn dự thầu của Công ty Hoa Việt cũng không đi theo đường văn thư mà được “ấn trực tiếp” vào tay Thứ trưởng thường trực Nguyễn Việt Tiến để ông này “bút phê”, rồi giao xuống PMU18 giải quyết. Kết quả, liên danh đã nhận được gói thầu 3A Biểu Nghi – Phà Rừng trị giá 15 tỉ đồng.

Sau đó, cũng dựa vào những mối “quan hệ tennis”, ông Nguyễn Mậu Thôn đã dễ dàng ký được hợp đồng liên danh với Công ty Công trình giao thông 889 để nhận xây dựng gói thầu R1 tại dự án cải tạo nâng cấp mở rộng quốc lộ 2 đoạn Đoan Hùng – Thanh Thủy (km109+940 đến km129) với trị giá 53,61 tỉ đồng cho 19km đường.

Nhưng có một điều khó hiểu là hợp đồng liên danh lại được ký vào tháng 1-2001, tức là trước khi Hoa Việt ra đời hơn một năm rưỡi (!?). Liên danh “ma” này đã “hứng” các hạng mục thi công trị giá hàng chục tỉ đồng của PMU18. Trong gói thầu R1 phía Công ty cổ phần Hoa Việt được nhận 35,12 tỉ đồng để thi công… 9km đường, còn Công ty Công trình giao thông 889 chỉ nhận được 18,49 tỉ đồng để thi công 10km đường còn lại.

Những hợp đồng mờ ám

Sau một thời gian thực hiện công trình, phía Công ty 889 đã thi công xong 9km trong10km được giao và rút hết máy móc khỏi công trường, không tiếp tục thực hiện thi công công trình. Do Công ty 889 không có lý giải chính đáng về việc “rút quân” nên Thứ trưởng Nguyễn Việt Tiến đã có công văn vào ngày 2-9-2005 điều chuyển khối lượng còn lại của hợp đồng R1 sang cho Công ty cổ phần Hoa Việt thi công.

Công văn này nêu rõ: “Công ty cổ phần Hoa Việt có trách nhiệm thi công toàn bộ các khối lượng còn lại của hợp đồng… Toàn bộ khối lượng dở dang của Công ty 889 đã thực hiện nhưng chưa thanh toán sẽ được thanh toán qua cho Công ty cổ phần Hoa Việt”. Ngay sau đó, PMU18 đã thông báo đến liên danh về quyết định này. Như vậy, nghiễm nhiên Hoa Việt đã được hưởng toàn bộ số tiền công sức do Công ty 889 thi công mà không mất một giọt mồ hôi.

Chưa hết, ngày 12-9-2005 PMU18 đã có biên bản nghiệm thu bàn giao 9km do Hoa Việt thi công, đến 30-12-2005 PMU18 tiếp tục nghiệm thu 10km còn lại do Công ty 889 thi công bỏ dở và Hoa Việt thực hiện nốt. Theo biên bản nghiệm thu, công trình của Công ty Hoa Việt không hề lớn hơn một chút nào so với phần việc của Công ty 889 nhưng Hoa Việt lại nhận được số tiền lớn hơn so với Công ty 889.

Với tư cách nhà thầu phụ, Công ty Hoa Việt đã được nhận ít nhất sáu hợp đồng thi công của PMU18 với giá trị lên đến trên 74 tỉ đồng. Đáng chú ý, có một hợp đồng cho thấy Hoa Việt thi công con đường dài chưa đến 1km đã được chỉ định thầu độc lập với giá… 8 tỉ đồng. Điều ngạc nhiên là cho đến nay phía PMU18 cũng chưa xác định được đường này là đường nào, thuộc dự án nào.

“Ép” thầu chính cho thầu phụ thi công

Công ty cổ phần Thái Bình Dương có trụ sở tại 44A Yết Kiêu (TP Huế), chuyên kinh doanh trong lĩnh vực xây dựng công trình giao thông do ông Tôn Đức Minh làm giám đốc.

Tuy nhiên, trong quan hệ với người đứng đầu PMU18, người trực tiếp đứng ra lại là Tôn Anh Dũng (Dũng “Huế”). Dũng “Huế” bắt quen với Bùi Tiến Dũng từ bao giờ không ai rõ nhưng người ta thường thấy Dũng “Huế” cặp kè với Bùi Tiến Dũng trên các sân tennis.

Không tham gia nhậu nhẹt, không khoa trương, Dũng “Huế” quan hệ khá kín đáo ngay cả khi đến làm việc với PMU18. Mỗi lần qua lại PMU18, Dũng chỉ vào phòng kế hoạch hoặc “tót” ngay lên phòng Bùi Tiến Dũng, ngồi lì ở đó cho đến khi bàn thảo xong công việc rồi về. Dũng “Huế” được Bùi Tiến Dũng cho ba hợp đồng trị giá trên 20 tỉ đồng.

Tại hợp đồng 1 dự án cầu trên QL1 giai đoạn II-3, Công ty Thái Bình Dương là thầu phụ được chỉ định thi công tuyến T1, T5, kè sông (trị giá 10,5 tỉ đồng); tuyến tỉnh lộ 608 Vĩnh Điện – Hội An (trị giá 7,6 tỉ đồng) và tuyến Cầu Mống – Cống Đá dài 2,25km (trị giá 4,7 tỉ đồng). Tuy nhiên phía nhà thầu chính Cienco 6 không đồng ý với việc chỉ định Công ty Thái Bình Dương làm nhà thầu phụ nên phản ứng.

Bùi Tiến Dũng đã “ép” Cienco 6 bằng cách gửi công văn (ký ngày 12-1-2006) gửi trực tiếp Thứ trưởng Nguyễn Việt Tiến. Theo đó, Bùi Tiến Dũng cho rằng giám đốc Cienco 6 đã có những chỉ đạo trái qui định của hợp đồng, làm ảnh hưởng lớn tới quyền lợi và gây bức xúc cho các nhà thầu phụ… Từ đó, Bùi Tiến Dũng đề nghị nếu Cienco 6 còn chậm trễ trong việc ký hợp đồng với nhà thầu phụ thì sẽ làm các thủ tục chấm dứt hợp đồng với nhà thầu chính. Cuối cùng Thái Bình Dương cũng đã nhận được hợp đồng.

Khi vụ án đánh bạc bị phát hiện, thông tin mới nhất cho biết có khả năng Dũng “Huế” cũng nằm trong đường dây “chạy án” cho “con bạc triệu đô” Bùi Tiến Dũng…

Sau lần mối tiếp sai lầm, những vụ xe công mất hút, các doanh nghiệp sân sau,… rất nhiều những bê bối ảnh hưởng xã hội của Dũng Tổng. Vậy liệu vụ bê bối PMU18 còn những gì ? Hãy cùng chúng tôi theo dõi ở những kỳ tiếp theo nhé.

Nguồn: Tuổi trẻ