Đời sống kinh tế thời bao cấp ở miền Nam – Bước đường gian nan của ngành tiểu thủ công nghiệp (Kỳ 1)

“Thời bao cấp làm sao có thể quên được” là câu nói đầu tiên mà chú T nói với tôi qua điện thoại khi tôi muốn hẹn gặp để nói chuyện với chú về chủ đề này. Chú T sinh năm 1948, hiện nay đang sống ở quận Bình Thạnh. Đối với một thế hệ với tuổi đời chỉ bằng con cháu chú như tôi, thì những câu chuyện kể về thời bao cấp của chú thực sự làm cho tôi không ít ngạc nhiên, và chú T là một nhân chứng sống động cho các câu chuyện kể ấy.

bao-cap

Chú T trước đây vốn là sinh viên y khoa tại miền Nam Việt Nam. Chú đã  trải qua một thời gian ở bưng Sóc Trăng cho đến ngày 30/4/1975, chú trở về với Sài Gòn và chính thức bước vào cuộc sống mưu sinh với những khó khăn của thời bao cấp. Được sự tin tưởng của các cán bộ Trung ương ở Cục miền Nam, chú T được giao một số nhiệm vụ với mong muốn vực dậy nền kinh tế đang rất khó khăn của miền Nam lúc bấy giờ. Công việc đầu tiên chú được giao là giúp các cán bộ lên kế hoạch phát triển ngành công nghiệp. 

Theo nhận định của chú, việc khôi phục nền công nghiệp lúc bấy giờ quả thực là một thách đố vô cùng to lớn. Công nghiệp lúc bấy giờ mới bắt đầu được đem vào cải tạo. Trước khi cải tạo như vậy, các nhà máy xí nghiệp, thương  nghiệp gần như ở trong tình trạng tê liệt. Tất cả các máy móc thiết bị trước kia đều được nhà nước quản lí một cách chặt chẽ và  đem vào kho cất giữ. Mọi thứ  gần như bị xáo trộn hết. Từ máy móc đến vật tư, tất cả đều không đủ  điều kiện để có thể khôi phục lại nền công nghiệp. Nhận thấy tình hình không mấy khả quan, chú T cố gắng tìm ra một hướng đi khác. Một trong những may mắn đầu tiên trong bước đường gian nan này là việc chú T có được cơ hội gặp gỡ và trao đổi với Tổng Công ty mây tre lá ở Hà Nội. Trong lần gặp gỡ này, chú T  cho các cán bộ của Tổng Công ty mây tre lá biết về nhu cầu của thế giới và đặc biệt là nhu cầu của các nước Xã hội chủ nghĩa đối với các mặt hàng tiểu thủ công nghiệp. Theo lời kể của chú, so với miền Bắc, ngành tiểu thủ công nghiệp ở miền Nam lúc bấy giờ còn rất khiêm tốn. 

Trước giải phóng, ngành tiểu thủ công nghiệp ở miền Nam vốn dĩ đã rất ít và chưa phát triển. Cả thành phố chỉ có một hợp tác xã Phú Vinh do người  dân ở làng Phú Vinh vào đây lập nghiệp. Trong khi đó, thành phố Hồ Chí Minh sau ngày giải phóng lâm vào tình cảnh kinh tế ngày càng khó khăn. Số lượng người thất nghiệp ngày càng đông nên việc giải quyết công  ăn việc làm cho người dân không phải là việc dễ dàng. Đứng trước tình hình đó, khi ngành công nghiệp không có khả năng phục hồi do thiếu máy móc và vật tư thì ngành tiểu thủ công nghiệp được xem là một chọn lựa quan trọng để khôi phục và phát triển nền kinh tế.

 

Ký ức thời bao cấp – Chuyện ăn, đi và thi của sinh viên (Kỳ 2)

Thời bao cấp, thi đậu vào đại học là khát khao của học sinh tốt nghiệp cấp 3, nhưng do chỉ tiêu lấy ít, thi nghiêm túc và đề thi cũng khó nên tỷ lệ đỗ rất thấp.

Bởi vậy sinh viên (SV) mới có thơ:
Cổng trường đại học cao vời vợi
Mười thằng trèo tới chín thằng rơi
Đậu đại học (ĐH) tức là thành SV mà SV không phải lo ăn, lo chỗ ở vì trường nào cũng có ký túc xá, có bếp ăn tập thể cho SV nội trú. Mỗi SV được hưởng 17 kg lương thực, tiêu chuẩn tem phiếu thực phẩm, bách hóa và mỗi tháng lĩnh 21 đồng học bổng. Vì được hưởng chế độ cung cấp nên ngành lương thực, thực phẩm bán cho gì thì ăn nấy. Và ăn độn là điều không thể tránh được.
Góc phố bán nước giải khát cho sinh viên thời bao cấp - Ảnh: T.L
Góc phố bán nước giải khát cho sinh viên thời bao cấp – Ảnh: T.L
Cơm độn mì, bo bo
Tùy theo thời kỳ, có khi phải ăn độn ngô, bo bo, sắn khô nhưng ở Hà Nội chủ yếu là độn mì. Buổi sáng mỗi SV nội trú xuống nhà ăn nhận một cục luộc (bột mì nhào nước nặn giống như bánh bao sau đó cho vào chảo luộc) vừa cứng vừa khô rất khó nuốt. Bữa trưa thì cơm độn với mì sợi, bữa chiều thì mì sợi độn với cơm. Ngày nào cũng như ngày nào nên SV than:
Một ngày hai bữa cơm mì
Năm năm đại học còn gì là xuân
Những năm 1984, 1985, tuy không còn ăn độn nhưng cơm SV thì “canh toàn quốc, nước chấm đại dương”. Năm đó tôi học ĐH Sân khấu -Điện ảnh Hà Nội, có hôm không mang cặp lồng cơm đành sang ăn ké bạn bè ở ĐH Thương mại. Một suất cơm chỉ có tí canh rau lõng bõng nước và đúng 20 hột lạc rang muối. Thế nên mới có chuyện vui, cánh đàn ông chuyên đi lấy phân ở nhà vệ sinh công cộng tại các trường ĐH chia làm hai phe, một phe thích vì nó không có mùi, phe kia không thích vì không bao giờ đầy hai sọt.
SV ngoại trú thì treo toòng teng cặp lồng cơm trên ghi đông xe đạp. Vào lớp để dưới gầm bàn, giờ nghỉ trưa mang xuống nhờ các bà ở bếp hâm lại cho nóng. Các bà mở cặp lồng cơm là biết ngay điều kiện gia đình. Lại còn chuyện SV đi học bằng xe buýt. Gặp hôm xe đông khách, đám SV nữ chấp nhận “sơ hở” một vài chỗ nhưng dứt khoát phải che chắn cặp lồng cơm vì nếu bị bẹp cơm canh phòi ra là mất bữa trưa. “Lính tráng có suất”, chả ai từ thiện cho mình bữa trưa.
Dùng “mỹ nhân kế” đi xe buýt
Cuối thập niên 1970, các trường ĐH Xây dựng, Kiến trúc, Sư phạm vẫn còn ở tỉnh Vĩnh Phúc nên SV Hà Nội lên trường thường chọn đi tàu chợ. Nam hay nữ đều tìm mọi cách trốn vé, trên toa nhìn thấy ông soát vé là lẩn nhanh hơn trạch. Tàu về đến gần ga Hà Nội giảm tốc độ là nhanh chóng nhảy xuống chỗ chắn tàu Cửa Nam vì vào trong ga lúc ra cửa không có vé sẽ bị phạt.
Đầu thập niên 1980, nói chung các trường ĐH đã chuyển hết cơ sở về Hà Nội và khu vực Thanh Xuân có 3 trường là Tổng hợp, Ngoại ngữ và Kiến trúc. Với SV nội trú thì không có vấn đề gì, chỉ vài bước chân là đến giảng đường nhưng với SV ngoại trú lại là một câu chuyện. Anh chàng nào có bạn gái cùng trường thì bằng mọi giá thửa bằng được chiếc xe cuốc, tháo chắn bùn cho em ngồi lên gióng, đi học như đi chơi phố. Tuy nhiên lại có SV chọn tàu điện hay xe buýt nhưng đi xe buýt là đông nhất vì ngành giao thông giảm giá vé đi tháng cho SV. Vì ít xe nên nửa tiếng mới có một chuyến, lỡ chuyến là đi học muộn nên ai cũng chen chúc cố vào bằng được.
Chuyến đi gian nan nhưng chuyến về lắm bận còn khổ hơn. Buổi trưa, tuyến Nhổn – Bờ Hồ bao giờ cũng đông mà bến Thương mại lại tập trung quá nhiều trường: Sân khấu – Điện ảnh, Thương mại, Xiếc, Múa, SV đa phần dùng vé tháng nên tài xế thấy đông là bỏ bến. Có kêu cũng chả ai giải quyết nên SV bến này đành dùng kế hạ sách nhất là “mỹ nhân kế”, cho mấy nữ SV trường múa hay sân khấu trẻ trung vờ lả lơi, thế là xe đông mấy các bác tài cũng ghé bến. Và khi xe đỗ lập tức đám SV nấp bên trong ùa ra chen nhau lên xe. Biết bị lừa nhưng các bác tài vẫn cứ đỗ, ra ai cũng thích các em trẻ đẹp, nóng bỏng.
Thời bao cấp, thời gian học ĐH là 5 năm. Giáo trình in roneo trên giấy đen xì. Có khi chữ mờ, có khi thiếu dấu nên vừa học vừa luận, ví dụ như “Nhà máy cơ khí Gia Lâm” vì không có dấu lại luận ra thành “Nhà mày có khỉ già lắm”. Thiếu thốn nhưng thời đó thầy dạy thật và trò cũng học thật, thi học kỳ rất nghiêm túc nên có ca dao:
Năm năm có chín kỳ thi
Một kỳ tốt nghiệp còn gì là xuân
Năm 1985, tôi chơi với nhiều SV trường y, tưởng các bác sĩ tương lai chăm chỉ, nghiêm túc nhưng không phải vậy. Với một số môn không phải chuyên ngành lại thi vấn đáp, họ bí mật cho viên thuốc lợi tiểu vào cốc nước của các thầy, đang hỏi thầy đành xin lỗi ra ngoài. Còn SV khu vực Mai Dịch cứ thi các môn chính trị là vào nghĩa trang Mai Dịch thắp hương trên mộ các “cụ” xin các “cụ” phù hộ. Lại có SV ĐH Tổng hợp thi bị điểm 2 (có thời kỳ ĐH chấm thang điểm 5) trưa nắng mặc áo bông, đi bộ gần đến nhà thầy mới cởi áo bông nhét vô bị rồi vào nhăn nhó xin điểm, thầy thấy trò mồ hôi nhễ nhại thương tình nâng lên điểm 3.
Theo thanhnien.vn

Ký ức thời bao cấp – Xếp loại A, B, C để mua hàng hóa ( Kỳ 1)

Nhân Triển lãm và trải nghiệm không gian văn hóa Hà Nội thời bao cấp diễn ra tại Indochina Plaza (Hà Nội), từ ngày 16 – 21.5, Thanh Niên khởi đăng loạt bài của nhà văn – nhà báo Nguyễn Ngọc Tiến về Hà Nội trong khoảng thời gian cách đây hơn 30 – 40 năm.
Xếp hàng mua lương thực thời bao cấp - Ảnh: BTC triển lãm cung cấp
Xếp hàng mua lương thực thời bao cấp – Ảnh: BTC triển lãm cung cấp
Thời bao cấp, nhà nước chia ra 11 mức được hưởng chế độ cung cấp thực phẩm và nhu yếu phẩm.
Mua thực phẩm bằng tem phiếu
Cán bộ cao cấp hưởng tiêu chuẩn ĐB (đặc biệt), cấp bộ trưởng hưởng tương đương tiêu chuẩn A, cấp thứ trưởng tiêu chuẩn B; cấp trưởng của các “cục, vụ, viện”, các chuyên viên cấp cao, giám đốc… được tiêu chuẩn C. Còn cán bộ, công nhân viên chức hưởng tem phiếu E nhưng tùy theo mức lương sẽ được tiêu chuẩn tem phiếu E1 hay E2. Cán bộ độc thân là tiêu chuẩn D, công nhân làm trong môi trường độc hại thì hưởng tiêu chuẩn I hay II và cuối cùng nhân dân là tiêu chuẩn N.
Công nhân lao động nặng trước 1975 phiếu I, hưởng 1,5 kg thịt, 0,75 kg đường/tháng còn tiêu chuẩn nhân dân trước và sau năm 1975 vẫn là phiếu N với 0,3 kg thịt và 0,1 kg đường/tháng. Ngoài ra, trong phiếu thực phẩm còn có ô đậu phụ, nước mắm. Người ta phát tem phiếu theo quý, trên phiếu ghi rõ tháng, ai quên không mua là thôi.
Trong cuốn Tư duy kinh tế Việt Nam: Chặng đường gian nan và ngoạn mục 1975 – 1989 (NXB Tri thức 2008), Giáo sư Đặng Phong đã kể ra tiêu chuẩn của cấp bộ trưởng hoặc tương đương là phiếu A, trước 1975 hưởng 6 kg thịt, 3 kg đường, sau năm 1975 hưởng 4,2 kg thịt, 2 kg đường/tháng. Cán bộ trung cấp phiếu C trước 1975 hưởng 1,5 kg thịt, 1 kg đường/tháng, sau 1975 hưởng 1 kg thịt, 0,8 kg đường/tháng… Về lương thực, tiêu chuẩn A, B hay C là 21 kg/tháng, cao hơn cán bộ bình thường nhưng thấp hơn tiêu chuẩn công nhân độc hại. Còn vải, ngoài tiêu chuẩn 5 m/năm thì cán bộ tiêu chuẩn A có sổ giao tế có thể tự do mua thêm các loại vải khác mà không cần phiếu.
Cửa hàng phục vụ cán bộ cao cấp
Để phục vụ cán bộ tiêu chuẩn A, B, Bộ Nội thương cho mở các cửa hàng riêng. Ở phố Ngô Quyền (Q.Hoàn Kiếm) là cửa hàng chuyên bán gạo. Tuy tiêu chuẩn không nhiều hơn so với cán bộ bình thường nhưng tiêu chuẩn A, B không phải ăn độn, chất lượng gạo ngon hơn. Ngoài bán cho cán bộ tiêu chuẩn A, B, cửa hàng Ngô Quyền còn bán cho gia đình các vị, tất nhiên vẫn phải ăn độn như quy định nhưng không bao giờ có gạo mốc, hôi và đen như các cửa hàng lương thực bán cho nhân dân.
Cửa hàng 17 phố Tông Đản thì chuyên bán thực phẩm và rau quả, nói chung thịt cá bao giờ cũng tươi ngon còn rau quả không bao giờ có rau héo. Đúng ra cửa hàng này chỉ dành riêng cho cán bộ cấp cao, tuy nhiên nếu có quan hệ thì gia đình họ vẫn có thể mua thực phẩm ở đây, tiêu chuẩn thì theo quy định nhưng mua ở đây không phải xếp hàng, không phải ăn thịt ướp lạnh, không phải chịu cảnh cửa hàng có gì mua nấy. Và nói chung nhân viên bán hàng này rất biết họ đang phục vụ ai nên nhã nhặn, lịch sự không vênh váo như mấy bà bán tại các cửa hàng dành cho nhân dân.
Cán bộ tiêu chuẩn A và B còn được cấp sổ mua hàng ở cửa hàng giao tế (nay là Intimex, phố Lê Thái Tổ, Q.Hoàn Kiếm). Tiêu chuẩn của mỗi sổ giao tế được mua mấy cây thuốc lá trong một tháng, đường, xà phòng bán theo tiêu chuẩn nhưng bánh, kẹo, bơ, vải, pin… mua tự do. Đó là những mặt hàng rất hiếm, có mặt hàng không có ngoài thị trường nên mức chênh lệch giá rất lớn. Bạn tôi là con trai ông Nguyễn Tạo, trước năm 1975, ông là Tổng cục trưởng Tổng cục Lâm nghiệp, sau đó làm Phó ban Nông nghiệp Trung ương, nên ông có tiêu chuẩn giao tế. Thi thoảng tôi theo bạn vào giao tế, cái gì cũng lạ vì nhiều thứ ngoài thị trường không có ví dụ như sô cô la hay sâm bột Triều Tiên. Còn cán bộ tiêu chuẩn C cũng có cửa hàng thực phẩm riêng. Q.Hai Bà Trưng có cửa hàng Vân Hồ, Q.Ba Đình có cửa hàng Đặng Dung, Q.Hoàn Kiếm có cửa hàng ở số 1 phố Nhà Thờ.
Sự ra đời các cửa hàng đặc biệt dành riêng cho cán bộ cao cấp bắt đầu từ sau tiếp quản thủ đô 10.10.1954, ban đầu nó hình thành do đề xuất của ngành công an vì muốn bảo vệ cán bộ, tránh bị đầu độc, nhưng năm 1965, giá cả nhiều mặt hàng ngoài thị trường tăng trong khi cửa hàng lại không thể tăng theo và lương cán bộ thì vẫn giữ nguyên. Để đảm bảo đời sống cho cán bộ cao cấp nên đã sinh ra chế độ như vậy. Nhưng đâu chỉ có cán bộ cao cấp mà còn rất đông cán bộ trung cấp nên mới sinh ra tiêu chuẩn C.
Trước tiêu chuẩn của các cán bộ “đi xe Volga ăn gà Tông Đản”, dư luận xã hội cũng ì xèo. Nhưng xóa bỏ hệ thống này lại đụng chạm quyền lợi của những người mà tiếng nói của họ có trọng lượng trong cơ chế.
Năm 1982, có một người đã dám làm việc này là Bộ trưởng Bộ Nội thương – Giáo sư Trần Phương. Giáo sư Đặng Phong đã thuật lại chuyện này trong cuốn Tư duy kinh tế Việt Nam: Chặng đường gian nan ngoạn mục 1975 -1989 là ông Trần Phương đã trình bày với Tổng bí thư Lê Duẩn và Trưởng ban Tổ chức Trung ương Lê Đức Thọ kèm theo đó là một xấp hóa đơn phu nhân một cán bộ mua tới 180 m vải tuýt si len ở cửa hàng giao tế.
Dù được chấp thuận nhưng khi đưa ra họp bàn thì chỉ xóa bỏ 33 mặt hàng trong tổng số 42 mặt hàng cung cấp.
Theo thanhnien.vn

Nét đẹp Sài Gòn vẫn yêu kiều như ngày nào sau bao nhiêu năm

Bưu điện, Nhà hát Thành phố và Nhà thờ Đức Bà hầu như không thay đổi nhiều so với hình ảnh cách đây nhiều thập niên.

baochi.edu.vn-net-sai-gon-yeu-kieu-bao-nhieu-nam

Bưu điện Sài Gòn vẫn giữ nguyên dáng dấp cổ kính như cách đây nhiều thập niên.

baochi.edu.vn-net-sai-gon-yeu-kieu-bao-nhieu-nam-1

Nhà hát Thành phố trong bức ảnh được chụp từ thế kỷ 19, tòa nhà bên hông nay là khách sạn Caravelle.

baochi.edu.vn-net-sai-gon-yeu-kieu-bao-nhieu-nam-2

Nhà thờ Đức Bà là một trong những hạng mục hiếm hoi hầu như không thay đổi theo năm tháng ở TP HCM.

baochi.edu.vn-net-sai-gon-yeu-kieu-bao-nhieu-nam-3

Dinh Thống Nhất nhìn từ trên cao.

baochi.edu.vn-net-sai-gon-yeu-kieu-bao-nhieu-nam-4

Góc đường Trần Hưng Đạo – Phạm Ngũ Lão ngày nay trở nên đông vui tấp nập hơn với chi nhánh cửa hàng McDonald’s.

baochi.edu.vn-net-sai-gon-yeu-kieu-bao-nhieu-nam-5

Tòa nhà Đường sắt Việt Nam chụp những năm 1930. Vườn hoa trước cửa nay nhường chỗ cho một đại lộ.

baochi.edu.vn-net-sai-gon-yeu-kieu-bao-nhieu-nam-6

Bức ảnh Chợ Lớn chụp năm 1950 với khung cảnh đường Châu Văn Liêm bây giờ.

baochi.edu.vn-net-sai-gon-yeu-kieu-bao-nhieu-nam-7

Đường Đồng Khởi những năm 1930, nay là đoạn đường giữa khách sạn Continental và Vincom A.

baochi.edu.vn-net-sai-gon-yeu-kieu-bao-nhieu-nam-8

Góc đường Đồng Khởi, phía trước khách sạn Continental nhìn từ trên cao.

baochi.edu.vn-net-sai-gon-yeu-kieu-bao-nhieu-nam-9

Mặt tiền chợ Bến Thành đường Lê Lợi.

baochi.edu.vn-net-sai-gon-yeu-kieu-bao-nhieu-nam-10

Thương xá Tax thân thương trong tâm trí người Sài Gòn. Công trình này đã có tuổi đời 130 năm và sắp nhường chỗ cho một tòa nhà 40 tầng hiện đại.

baochi.edu.vn-net-sai-gon-yeu-kieu-bao-nhieu-nam-11

Dinh Độc Lập (trước đây) và Dinh Thống Nhất (ngày nay).

SuZi Nguyễn tổng hợp

Phong cách thời trang của quý cô, quý bà hiện đại trên phố Sài Gòn xưa ( Phần 2)

Từ những năm 60-70, phụ nữ Sài thành đã ăn mặc rất hiện đại với váy suông, bó sát cùng kính mát thanh lịch, quý phái.

Do ảnh hưởng của văn hóa phương Tây cộng với tính cách phóng khoáng, biết hưởng thụ, những người phụ nữ Sài Gòn xưa đã có lối ăn diện hiện đại, chỉn chu. Váy xòe, suông, bó sát… du nhập rộng rãi vào miền Nam khoảng thập niên 60-70 và nhanh chóng được các quý cô, quý bà đón nhận. Khác vẻ hoài cổ, đoan trang của phụ nữ Tràng An, phụ nữ Sài Gòn tự tin diện các thiết kế trẻ trung và phối phụ kiện tinh tế.

Một số bức ảnh quý hiếm của các nhiếp ảnh gia hồi đó đã ghi lại được những khoảnh khắc thời trang thú vị.

baochi.edu.vn-phu-nu-hien-dai-dep-sai-gon

Phong cách của người phụ nữ xinh đẹp trong bộ váy xòe chấm bi bồng bềnh, thắt eo gọn cùng kiểu tóc sang trọng vẫn không hề lỗi mốt cho đến bây giờ.

baochi.edu.vn-phu-nu-hien-dai-dep-sai-gon-1

Trước năm 1975, trong khi ở miền Bắc hay các vùng nông thôn khắp cả nước, người dân vẫn ăn vận kiểu truyền thống, không có nhiều biến động trong phong cách thời trang thì Sài Gòn lại vô cùng đa dạng các loại mốt theo phong trào Tây hóa.

baochi.edu.vn-phu-nu-hien-dai-dep-sai-gon-2

Các kiểu đồ như váy bút chì, xẻ tà, chân váy midi… đã được cập nhật. Trang phục hiện đại cùng các phụ kiện và mốt tóc ngắn, xoăn giúp tôn đẳng cấp, nét kiêu sa cho các người đẹp ở “hòn ngọc viễn đông”.

baochi.edu.vn-phu-nu-hien-dai-dep-sai-gon-3

Có thể thấy, các thiết kế của họ đến ngày này vẫn còn giá trị thẩm mỹ nhờ áp dụng màu đơn sắc, họa tiết nhã nhặn, thanh lịch.

baochi.edu.vn-phu-nu-hien-dai-dep-sai-gon-4

Nếu như ở các nơi khác, nhất là nông thôn lúc này, phụ nữ thoa chút son cho tươi tắn cũng bị đánh giá là đua đòi ăn chơi, mặc quần loe là lai căng, không đứng đắn, thì người Sài Gòn vẫn vô tư diện jeans loe thời thượng.

baochi.edu.vn-phu-nu-hien-dai-dep-sai-gon-5

Họ rất để ý trong cách phối đồ nên không bị lạc hậu, phương pháp tone-sur-tone đã được áp dụng.

baochi.edu.vn-phu-nu-hien-dai-dep-sai-gon-6

Thiếu nữ Sài thành duyên dáng trong tà áo dài nhưng đeo kính sành điệu, kết hợp băng đô xinh xắn.

baochi.edu.vn-phu-nu-hien-dai-dep-sai-gon-7

Một kiểu mũ được ưa chuộng, làm tăng vẻ cá tính cho các “hot girl” thời xưa.

baochi.edu.vn-phu-nu-hien-dai-dep-sai-gon-8

Hình ảnh phụ nữ thanh lịch ngồi trên những chiếc Vespa, Cub hay xe đạp tạo cho “Paris phương Đông” nét đẹp ấn tượng. Ảnh: Life.

baochi.edu.vn-phu-nu-hien-dai-dep-sai-gon-9

Váy suông nhiều kiểu, từ tay ngắn đến ba lỗ, cổ đứng, cổ tròn… được các quý cô yêu thích. Giày đế thấp khá đơn giản, dễ ứng dụng.

baochi.edu.vn-phu-nu-hien-dai-dep-sai-gon-10

Vợ của trùm du đãng khét tiếng Sài Gòn thập niên 60 Đại Cathay sánh bước bên chồng, diện bộ đồ hồng phấn gồm váy ôm và áo lửng, đeo kính đen kiêu kỳ.

Lana Ảnh: SG-VN, Life

Phong cách thời trang của quý cô, quý bà hiện đại trên phố Sài Gòn xưa ( Phần 1)

Từ những năm 60-70, phụ nữ Sài thành đã ăn mặc rất hiện đại với váy suông, bó sát cùng kính mát thanh lịch, quý phái.

baochi.edu.vn-phu-nu-hien-dai-sai-gon-xua baochi.edu.vn-phu-nu-hien-dai-sai-gon-xua-1 baochi.edu.vn-phu-nu-hien-dai-sai-gon-xua-2

28 Dec 1967, Saigon, South Vietnam --- Saigon: Madam's Myriad Modes. Saigon's feminine swingers don't only wear mini skirts. The casual attire also includes form fitting slacks of all varieties. --- Image by © Bettmann/CORBIS
28 Dec 1967, Saigon, South Vietnam — Saigon: Madam’s Myriad Modes. Saigon’s feminine swingers don’t only wear mini skirts. The casual attire also includes form fitting slacks of all varieties. — Image by © Bettmann/CORBIS

baochi.edu.vn-phu-nu-hien-dai-sai-gon-xua-4

05 Dec 1967, Saigon, South Vietnam --- Young women--most of them dressed in Western styles, stroll through downtown streets in Saigon. --- Image by © Bettmann/CORBIS
05 Dec 1967, Saigon, South Vietnam — Young women–most of them dressed in Western styles, stroll through downtown streets in Saigon. — Image by © Bettmann/CORBIS

Nguồn: Internet